Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Hệ Thống Livestream Tử Vong

Chương 252: Không nhiều, chỉ một thôi!

Chương 252: Không nhiều, chỉ một thôi!

Edit + Beta: Tiểu Nguyệt Nguyệt

...

Gã thanh niên như chim sợ cành cong, hồn bay lên trời.

Ba người đàn ông té ngã xuống đất càng kêu thảm không thôi.

"Mày. . . Mày mau thả cậu ta ra. . . Mày biết cậu ta là ai không?" Một người trong số đó quát ầm lên: "Dù quyền cước của mày lợi hại, nhưng tao khuyên mày đừng động thủ trên đầu thái tuế! Nếu cậu ta xảy ra chuyện gì bất trắc, bọn mày ai cũng đừng hòng sống nổi!"

(Lời editor: Động thủ trên đầu thái tuế (nguyên văn, Thái Tuế Đầu Thượng Động Thổ), ý chỉ hành vi xúc phạm người có quyền.)

"Nhìn bộ dạng này xem chừng bối cảnh rất sâu!"

"Tôi đã bảo rồi, loại người đó không đắc tội nổi đâu. Có điều, thật không ngờ sức chiến đấu của tên to con kia lại hung hãn đến thế! Quá kích thích! Phải thường xuyên giáo huấn loại người như gã lái xe việt dã! Không thể để lũ đó cứ mãi vô pháp vô thiên, nhỡ mà thảm án tiểu học Thiên Ân lại tiếp diễn thì khốn!"

"Ừ thì nói vậy, nhưng khó có thể chạm vào hai chữ quyền quý, nếu không chính mình chết như thế nào cũng chẳng biết!"

"Sợ cái gì, chúng ta đã có Nhà Thiết Kế Tử Vong rồi! Hai chữ quyền quý lập tức tan thành mây khói!"

Dân chúng trên vỉa hè nghị luận ầm ĩ. Tôn Vũ nghe xong vẫn đứng nguyên tại chỗ, không hề dao động. Hắn chỉ nhận một cái lý, Dương Triếp là ân nhân, ai dám mắng, phế chi!

(Lời editor: Chi = Tay chân)

"Mày là ai tao không biết, cũng chẳng muốn biết! Mệnh có thể lưu, nhưng vì mày nói muốn đánh gãy chân Dương ca, tao liền đánh gãy một chân của mày! Không nhiều! Chỉ một!"

Gã thanh niên sau khi nghe xong, sắc mặt xoát cái, đổi từ màu xanh sang màu trắng.

Lại nhìn Tôn Vũ, tay phải thả lỏng bỗng xiết chặt, phát ra tiếng vang lạch cạch lạch cạch, tựa như thiết chùy, phanh, một quyền đấm thẳng về phía xương đùi nam thanh niên.

Răng rắc!

"A! CMN! A. . ."

Gã thanh niên chỉ cảm thấy toàn bộ trời đất đều sụp đổ! Hắn đã từng vô số lần phế đi tay chân người khác, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới sẽ có một ngày bị kẻ khác phế chi! Trái tim đau nhói, để hắn khó mà hô hấp được!

"Tốt!"

"Loại người này phải phế, khiến hắn từ giờ không thể lái xe được nữa!"

Quần chúng hai bên lập tức náo động, bọn họ cứ tưởng nam nhân to con sẽ sợ hãi, ai dè đối phương lại kiên cường như vậy. Nhưng sau khi cơn nóng máu trôi qua, bọn họ cũng mơ hồ cảm thấy lo lắng. Dù sao đầu năm nay minh thương dễ tránh ám tiễn khó phòng, kẻ có hậu trường mạnh mẽ thường rất dễ công khai giẫm đạp lên pháp luật, đến giết người cũng có khả năng!

(Lời editor: Minh Thương Dễ Tránh Ám Tiễn Khó Phòng (明枪易躲,暗箭难防), ý chỉ đòn trước mặt dễ tránh, đòn sau lưng thì khó phòng)

Lúc này, Dương Triếp nhàn nhạt liếc nhìn nam thanh niên đầu đầy mồ hôi lạnh, nói: "Tiểu tử, đừng có mà không phục, về sau lái xe nhớ phải luôn kính già yêu trẻ! Tất nhiên là nếu cậu vẫn có thể tiếp tục lái xe được!"

Nói xong quay sang Tôn Vũ, bảo: "Thả cậu ta ra!"

Tôn Vũ ném nam thanh niên xuống đất giống như vứt đống rác rưởi.

Cổ nam thanh niên bị Tôn Vũ tóm đến sưng, giờ phút này đang dựa vào thân xe, hít lấy từng ngụm hô hấp lớn, đầu ngả về phía trước, đôi mắt giống như sói đói.

Một viên cảnh sát giao thông lái xe máy chạy tới, quan sát hiện trường, có thể thấy rất rõ do xe việt dã vượt sai luật, thậm chí còn lấn sang làn đường đối diện!

Tuy nhiên, khi bốn người bọn họ quay lưng lại, không phải mặt sưng phù thì là khóe miệng đổ máu, hiển nhiên vừa mới làm một trận!

"Còn có thể đứng dậy sao? Chiếc xe việt dã này là của cậu? Cậu vượt sai làn đường!" Cảnh sát giao thông nhàn nhạt liếc nhìn nam thanh niên, đưa ra phán quyết.

Nam thanh niên lạnh như băng trả lời: "Tôi không sao, toàn bộ là trách nhiệm của tôi, chúng tôi đã giải quyết tốt, chuyện còn lại tự mình xử lý, không cần làm phiền đến anh!"

Lời này mang theo hàm ý. Dương Triếp không quan tâm, nếu muốn chết, cứ tới, quản giết chứ chẳng quản chôn!

Viên cảnh sát giao thông thấy song phương đều đồng tình, trực tiếp viết cho xe việt dã một tờ giấy phạt.

Sau khi song phương rời đi, viên cảnh sát cũng leo lên xe gắn máy, rồ ga biến mất.

Thời điểm gần tới nhà Tôn Kiêu, Dương Triếp cất lời: "Mấy người kia hẳn là có chút bối cảnh, anh mới tới Thượng Hải, nhất định phải cẩn thận!"

"Được!" Tôn Vũ khẽ gật đầu.

Chở Tôn Vũ tới nơi ở xong, Dương Triếp lái xe rời đi. Từ lúc bắt đầu đánh nhau hắn đã dùng hệ thống quét lấy thông tin nam thanh niên kia, tên gọi Trần Bạch, điểm PK 56, giá trị vũ lực 54.

Giá trị vũ lực rất cao, chả trách lại kiêu ngạo đến vậy. Nếu đổi thành người khác, khẳng định sẽ bị gã đó đánh cho một trận!

Hiện tại tốt rồi, không có mấy tháng, căn bản không xuống giường được!

. . .

Bóng đêm u tối, từng ánh đèn trong thôn lần lượt tắt ngóm.

Người thanh niên xải những bước chân thong thả giữa sân, miệng lẩm bẩm.

"Giết? Không giết? Giết? Không giết. . ."

Tại gian nhà đằng sau, thiếu niên nằm trên ngựa gỗ thông minh, đầu rủ xuống phía dưới, vừa vặn lọt vào hai cái then. Thân thể và tay chân đều bị đai lưng trói chặt, cả người không thể động đậy nổi.

Thiếu niên đã nghe được giọng nói của nam thanh niên từ trong sân. Suốt ba ngày qua, cậu phải chịu không ít tra tấn, tinh thần gần như sắp hỏng mất, hiện tại thấy đối phương muốn giết mình liền lập tức rơi nước mắt đầy mặt, biết vậy chẳng làm!

"Ô ô ô, ai cứu, cứu tôi với?"

Thiếu niên vô cùng tuyệt vọng, nhưng kỳ thật trong lòng rất rõ, chỉ có bản thân mới có thể tự cứu lấy chính mình.

Két két. . .

Nam thanh niên bỗng đẩy cửa đi vào, trong tay cầm một con dao chặt thịt dính đầy máu.

Thiếu niên trông thấy vậy liền luống cuống, ô ô ô.

Thanh niên đi qua, đem vải bố nhét trong miệng cậu bỏ ra: "Nói đi, có lời gì muốn nói!"

Thiếu niên nghe xong, đây chẳng phải là muốn để cậu lập di ngôn sao? Mình thật sự sẽ chết ư? Nhưng mình còn trẻ như vậy, không, không thể buông tha! Mình nhất định phải sống sót!

"Ca, cầu xin anh, thả em đi, anh già rồi em sẽ đến nuôi anh!"

Thanh niên khẽ giật mình, con mắt vậy mà hơi ướt át.

Thiếu niên phát hiện có hi vọng, tiếp tục nói: "Sau khi anh già rồi, anh muốn ăn gì, em làm cho anh, anh muốn đi đâu, em dẫn anh đi tới đó, anh sinh bệnh, em sẽ đưa anh đến bệnh viện. . ."

Lúc này, thanh niên giơ con dao phay lên.

Toàn thân thiếu niên run rẩy, mồ hôi lạnh trực tiếp thấm ướt nhẹp quần áo.

"Ca! Đừng giết em! Để em nuôi anh!"

Thanh niên giơ tay chém xuống, phịch, một tiếng trầm đục vang lên, đai lưng trói trên phần bụng thiếu niên bị hắn chém đứt.

"Anh không giết em! Nhưng nếu dám báo cảnh sát, anh sẽ giết cả nhà em!" Thanh niên lạnh lùng nói.

Thiếu niên vừa dạo một vòng qua quỷ môn quan, nào còn dám đi báo động, thấy sắp trốn thoát kiếp nạn, lòng tràn đầy vui sướng.

"Ca, em không báo cảnh sát, em muốn chăm lo cho anh lúc về già!"

Thanh niên cởi trói cho thiếu niên, để cậu ăn một bát mì ăn liền, sau đó cưỡi xe máy chở thiếu niên về huyện thành.

Xuống xe xong, thiếu niên vội vã rời đi.

Nhưng nam thanh niên vẫn yên lặng bám theo sau, trong tay cầm một thanh chủy thủ. Hắn muốn xem xem đối phương đến cùng có báo cảnh sát hay không, nếu dám báo, ha ha. . .

Một đường theo dõi, thấy thiếu niên chỉ gọi điện thoại cho bạn bè, nói là muốn ở nhờ một đêm, không nhắc tới chữ bị bắt cóc hay cầm tù gì, nam thanh niên mới yên tâm biến mất.

Đương khi dạo bước, nam thanh niên đột nhiên quay đầu lại. Trong ngõ ngỏ mờ tối hoàn toàn trống rỗng, không có lấy một bóng người, nhưng hắn vẫn cảm thấy có ánh nhìn chết chóc đang dõi theo mình.

Đúng lúc này, điện thoại vang lên một tiếng, "tinh".






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch