Sau đó có người tìm được một cái cân lò xo cầm tay max 10 kilogam từ tầng dưới xe đẩy nhỏ.
Cộng thêm dao phẫu phẫu và kim khâu, nhiệm vụ lập tức có thể được hoàn thành.
Hiện tại, toàn bộ ánh mắt lạnh như băng của bọn Vương Thư Tề đều hướng về phía La Quý Bân.
Quách Thụ Nghị ở một bên kêu rên không ngừng đã đem hạ thân tan nát băng bó qua, kéo quần lên.
"CMN, vừa rồi đối xử với tôi tàn nhẫn độc ác, làm sao? Đến phiên mình thì không muốn? Chẳng lẽ anh chính là kẻ chủ mưu?"
"Chó mẹ nhà anh! Tôi không phải kẻ chủ mưu! Tôi là đồ tể Hoan Thành! Mấy người đừng làm loạn, chúng ta nhất định phải xem xét kỹ chuyện này, không thể để người khác thao túng trong lòng bàn tay."
Dương Kim Bằng gật đầu: "Vấn đề này xác thực cần bàn tính kỹ, tuy nhiên tôi nghĩ không phải là bây giờ, bởi vì đã sắp hết thời gian rồi!"
"Còn ba phút, nhanh lên, tôi không muốn vì các anh mà lại chịu thêm một dao nữa đâu!" Vương Thư Tề nói xong liền cầm lấy con dao phẫu thuật sắc bén, lẩm bẩm: "Thật ra tôi cũng hơi nghi ngờ, anh bảo cắt ngực và bộ phận sinh dục nữ, đem hong khô để chơi, dúm dó như vậy còn có thể chơi sao? Nếu không anh làm nhiệm vụ B đi, tôi muốn mở mang kiến thức một chút!"
"CMN, ai dám động đến tôi, lần sau lão tử cắt hết đám đàn bà nhà hắn!" Hai mắt La Quý Bân trợn ngược, tròng trắng hiện đầy tơ máu, nhìn giống như bệnh đau mắt đỏ, có mấy phần dữ tợn cùng kinh khủng.
Hoàng Tuấn Thành hừ lạnh đáp: "Nếu như anh chết, uy hiếp của anh sẽ hoàn toàn không có ý nghĩa, cá nhân tôi hận nhất người khác uy hiếp tôi!"
"Tôi cũng không thích bị người khác uy hiếp, tôi thích những kẻ nghe lời, phải nghe lời như chó mới đúng!" Cung Trạch Phong bình tĩnh lên tiếng, đáy mắt lại lộ ra vẻ tàn nhẫn đặc trưng.
Dương Kim Bằng liếc nhìn thời gian, sau đó nói: "Đừng nhiều chuyện với hắn! Lên!"
Bốn người vồ tới như hổ báo.
La Quý Bân còn chưa kịp phản ứng đã bị đè xuống đất, áo bị vén lên, lộ ra bộ ngực không quá rắn chắc, mỗi bên một cục thịt mềm!
"CMN, thả tôi ra! A!"
La Quý Bân điên cuồng giằng co, ba người đám Dương Kim Bằng suýt chút nữa ghìm không nổi.
"Mau làm đi!"
Lúc này, Vương Thư Tề cầm dao phẫu thuật nói: "Thật ra tôi muốn cắt phía dưới hơn!" Dứt lời bèn trực tiếp cắm mũi kim loại lên bộ ngực La Quý Bân, da thịt dưới lưỡi dao sắc bén chốc lát tách ra hai bên, xoay tròn, vết thương đỏ tươi như con sông máu xuất hiện.
Xì xì xì. . .
Máu văng tung tóe, thủ pháp của Vương Thư Tề rất linh hoạt, dao phẫu thuật nhanh chóng vẽ một vòng tròn không lớn trên ngực trái La Quý Bân.
"A! Dừng lại! Mau dừng lại cho lão tử!"
Nghe thấy tiếng kêu thảm của La Quý Bân, Vương Thư Tề nói: "Chút đau đớn đó mà không chịu nổi sao? Đây mới chỉ bắt đầu thôi!" Nói xong, hắn vươn tay giựt mạnh, miếng da thịt hình tròn to như chậu máu phía dưới bị lật mở, dung dịch đậm đặc màu đỏ lập tức chảy xuôi.
Chỉ thấy Vương Thư Tề đặt ngang dao mổ, sau đó chém xuống.
Chi chi chi. . .
Như một thợ lột da điêu luyện, phần thịt đỏ au bị hắn tách ra từng chút, từng chút một.
"A! A a aaaaaaa! ! !"
Toàn thân La Quý Bân căng cứng, mồ hôi hột lớn chừng hạt đậu lăn xuống trên trán. Hắn đã đau đến thở không ra hơi, miệng há lớn nói chẳng nên lời.
Vương Thư Tề làm như mắt điếc tai ngơ đối với tiếng thét thê lương tới cực điểm của đối phương, hết sức chuyên chú cắt thịt.
Chi, lẹp nhẹp. . .
Hai phần ba thịt trên ngực nhanh chóng được cắt xuống, vết thương phẳng lặng giờ phút này đang chảy máu ròng ròng, giống như một cái hồ nước đỏ.
"Bộp!"
Vương Thư Tề cắt đứt một phần ba cuối cùng, tiện tay quăng đi: "Đo xem đã đủ cân chưa?"
Lúc này Quách Thụ Nghị bò tới, cầm khối thịt đặt lên trên cân lò xo.
"Một cân một lượng!"
"Ừm! Vậy bên phải có thể cắt ít chút!" Vương Thư Tề thản nhiên nói.
Con mắt La Quý Bân lồi ra ngoài, nhìn bên ngực bị cắt mất của mình, máu tươi chảy đầy miệng vết thương, giống như núi lửa phun trào. Hắn tuyệt đối chưa bao giờ nghĩ tới bản thân sẽ có thời điểm bị người ta mổ giết như gia súc thế này.
"A! A!"
La Quý Bân gầm thét, gân trên mặt, trên đùi, trên cánh tay nổi lên dữ tợn.
"Tôi muốn giết các người, tôi muốn giết các người. . ."
Không có ai để ý, Vương Thư Tề mặt không đổi sắc dời dao phẫu thuật sang bên phải!
Xì xì xì. . .
Đầu tiên rạch một vòng, sau đó cắt thịt.
Chi, lẹp nhẹp. . .
Nhìn đến đây, cư dân mạng vô cùng hứng khởi.
"Quá sung sướng, trông giống hình phạt lăng trì thời nhà Thanh, đầu tiên là cắt thịt ngực trước!"
"Run rẩy đi mấy tên cặn bã!"
"Rơi vào tay streamer, các người sẽ được thỏa thích hưởng thụ một đợt tẩy lễ bằng máu tươi cùng tử vong!"
Thời điểm cư dân mạng đang vô cùng phấn chấn, ở một mặt trận khác, thông qua hệ thống định vị và theo dõi Mắt Ưng, các thành viên Tổ trọng án số 0 đã khóa chặt lộ tuyến di chuyển của sáu mục tiêu livestream, nhưng sau khi bọn chúng đến làng Sơn đã đi về nơi nào thì hiện tại còn chưa rõ, chỉ có thể gửi gắm hi vọng lên cảnh sát Tây Kinh.
Tuy nhiên, trò chơi lần này thật sự khiến bọn họ vô cùng sửng sốt, nhìn như đơn giản, nhưng phía sau lại đào rất nhiều hố, cực hình khủng khiếp, đâu đâu cũng thấy tư duy bẫy rập.
. . .
"Thật thú vị, một câu cảnh cáo của Nhà Thiết Kế Tử Vong liền đủ để chơi chết bọn chúng! Không thể không nói, hệ quả của ám thị tâm lý quá đáng sợ! Bọn chúng càng ngày càng lún sâu vào bên trong cạm bẫy. Ủng hộ, phản đối hoặc thậm chí im lặng đều bị coi là kẻ chủ mưu. Chẳng ai có thể rửa sạch mối hiềm nghi, với lại những người chịu hành hình cũng sẽ càng nhận định rằng, một trong số những tên hành hình mình là hắc thủ sau màn!"
"Mà cái trò chơi này bắt đầu từ điểm thấp nhất, những kẻ chưa phải chịu hành hình đều đạt thứ hạng cao, sự tàn nhẫn biến thái của bọn chúng càng kinh khủng hơn. Tôi nghĩ trò chơi tới phần sau là sụp đổ, những người điểm cao sẽ không từ thủ đoạn để tự vệ. Mà đây đều là thiết kế tốt của Nhà Thiết Kế Tử Vong, hắn khiến chương trình livesteam hôm nay tràn đầy biến số, để cho người ta càng mong đợi, không hổ là thiên tài tội phạm!" Đồ Tội nằm trên ghế sa lon lẩm bẩm, ánh mắt tỏa ra một tia thưởng thức.
Vu Kiện hừ lạnh đáp: "Tội phạm giết người chính là tội phạm giết người, lưới pháp luật tuy thưa nhưng khó lọt, một ngày nào đó hắn cũng sẽ bị luật pháp thẩm phán! Chờ đợi hắn là một viên đạn!"
Đồ Tội chỉ cười, không trả lời.
Những người còn lại cũng không nói chuyện, ánh mắt tất cả đều hướng về livestream.
Lúc này, sắc mặt Hàn Khả Tâm rất bình tĩnh, sáu câu chuyện kia không có cái nào liên quan đến vụ án của cô, nhưng số bản kiện bên trong hồ sơ S bây giờ chỉ còn rất ít, đã có thể đếm được trên đầu ngón tay, biết đâu lần livestream tiếp theo chính là nó!
"Nhà Thiết Kế Tử Vong, tôi chờ anh!"
Trái ngược với biểu tình bình tĩnh, nội tâm Hàn Khả Tâm lại đang dậy sóng lớn.