Tròng mắt Dương Kim Bằng nháy mắt như muốn trợn lồi ra.
Không kịp né tránh, bình lớn axit sulfuric đặc trực tiếp giội thẳng lên đầu hắn, như mưa rơi, chảy tới trên mặt, chảy xuống cổ, bám đầy khắp người.
"A. . . A a a. . ."
Dương Kim Bằng run bắn, lập tức nhắm đôi mắt lại, hai tay dùng sức quơ loạn trên không trung, cố gắng phát tiết, bởi vì hắn biết rõ thứ đồ chơi này không thể dùng tay lau, nhưng cảm giác chảy xuôi trên người giống như đổ nước thép nung từ đỉnh đầu vậy, cực kỳ nóng bỏng và đau rát. Mỗi địa phương axit sulfuric chảy qua đều để lại những vết tích màu đen, làn da hoàn toàn rạn nứt như than đất.
"666! Giáo viên vật lý vĩ đại đã nói đúng!"
"Giả dạng mình thông minh có mệt không? Nào, thử một bình axit sulfuric đặc đi, diễn cho nó càng tốt!"
"Mày nghĩ mình hay? Hiện tại vui nha, cha tát nát cái mồm to của mày!"
"Không biết trang bức rất nguy hiểm sao?"
(Lời editor: Trang bức = giả dạng thông minh, giả dạng mình rất trâu bò.)
Cư dân mạng vô cùng kích động, cuối cùng Dương Kim Bằng vẫn không thể thoát khỏi trừng phạt. Tuy nhiên nếu biện pháp này cũng thất bại thì bọn họ thật chẳng nghĩ ra cách nào khác nữa, nhưng điều đó đối với bọn họ mà nói, không quan trọng!
Trái ngược lại, Tổ trọng án số 0, các thành viên đang tiếp tục phân tích, bởi vì cách mà Dương Kim Bằng sử dụng cũng giống với phương pháp mà bọn họ nghĩ ra.
"Mịa! Biện pháp trên quả nhiên không làm được!" Phục Cường nhíu mày nói.
Vu Kiện đáp: "Tôi đã sớm bảo rồi, đáp án chân chính sẽ không để cho nhiều người tìm ra như vậy đâu! Với lại các anh nhìn dây thừng buộc chìa khoá đi, chẳng hề biến đen chút nào, nói rõ đây vốn không phải là sợi bông! Nếu trước đó Dương Kim Bằng có thể ý thức được điểm này, hắn sẽ từ bỏ phương án kéo nhẹ chìa khóa! Cái thằng ngu!"
Triệu Thiên Lâm lên tiếng: "Nói như thế, ván này nhất định phải hi sinh một phần thân thể! Không có biện pháp khác?"
"Vậy cũng chưa chắc, thật ra đáp án nằm ngay trong tay Dương Kim Bằng!" Hàn Khả Tâm trả lời.
"Trong tay hắn? Nghĩa là sao, chị Khả Tâm?"
Hàn Khả Tâm nói: "Đây thật ra là một cái bẫy tư duy do Nhà Thiết Kế Tử Vong sắp xếp, thời điểm chúng ta nghĩ đến việc dùng axit sulfuric ăn mòn dây thừng, chúng ta liền rơi vào cái bẫy của hắn. Ý tưởng ban đầu của tất cả mọi người đều là cởi bỏ dây buộc để lấy chìa khóa, quên hết đi, kỳ thật khi cái bình nghiêng đến thời điểm axit sulfuric sắp chảy ra, chiều dài dây thừng trong tay đã đủ cho hắn cởi nút buộc lấy chìa khóa xuống rồi!"
Nghe xong lời giải thích của cô, tất cả mọi người đều sửng sốt.
"Má! Chính là nó!"
"Lúc mới bắt đầu cầu mà không được, đến cuối cùng dây thừng trong tay đủ dài thì lại chuyên chú vào việc dùng axit sulfuric hòa tan sợi, sự thay đổi tư duy này quá tuyệt vời!"
"Đáp án thế mà nằm trong tay chúng ta, hắn lại một lần nữa đem tất cả đẩy xuống hố! Quả thực kinh khủng!"
Trái tim mỗi người trong phòng đều đang nhảy lên kịch liệt, là chấn động, là khâm phục, dư vị liên miên không dứt.
Tuy nhiên tiếng kêu thảm thiết đến cực điểm lập tức kéo mọi người trở về hiện thực.
Tại hiện trường livestream, chân trái Dương Kim Bằng đã thuận chiều kim đồng hồ quay một góc 45 độ, da thịt cạnh ngoài mắt cá chân bị xoắn nát đến đứt phựt, mạch máu đỏ tươi phía trên nổi lên dữ tợn, kinh khủng.
Nhưng ghê rợn nhất vẫn là khuôn mặt của Dương Kim Bằng, sau khi bị axit sulfuric đặc chảy qua, da mặt hắn bắt đầu xuất hiện những vết bỏng đỏ, tiếp đó cacbon hóa, toàn bộ vỡ ra, chảy máu, nhất là mí mắt mỏng manh bên phải của hắn, trực tiếp thối nát, rơi mất, lộ ra nhãn cầu to lớn ở trong, phía trên lòng trắng phủ một tầng sương máu, nhìn mà thấy kinh dị.
Két két két. . .
Chân trái dị dạng vẫn tiếp tục chậm rãi chuyển động.
Tiếng xương cốt vỡ nát nhỏ bé liên tục phát ra từ bên trong.
"Fu*k!"
Dương Kim Bằng ngẩng đầu, hiện tại mắt phải của hắn chỉ còn một màu đỏ, đã không thể nhìn thấy thứ gì, nhưng mắt trái may mắn coi như bình thường.
Chìa khoá vẫn treo ở trên.
Dương Kim Bằng cực kỳ hoảng sợ, vừa rồi chỉ lo cho thân thể, hoàn toàn quên mất chuyện chìa khoá, nếu như dây thừng bị ăn mòn và chìa khóa rớt xuống mặt đất, vậy hắn liền xong đời!
"Tê!"
Dương Kim Bằng hít một hơi khí lạnh, giơ tay kẹp lấy chìa khoá.
Hắn tưởng chỉ cần kéo nhẹ là xong, ai dè phát hiện dây thừng rất chắc chắn!
"Chẳng lẽ không thể ăn mòn?"
Đầu óc Dương Kim Bằng nhanh chóng vận chuyển, một loại dự cảm xấu xông thẳng lên đầu.
"CMN! Thảo nào cái bình lập tức lật ngược, vị trí cố định đã được tính toán tốt, mình mẹ nó bị lừa rồi!"
Dương Kim Bằng vô cùng phẫn nộ, cắn chặt răng, dùng sức lôi chìa khoá xuống.
Nhưng ngay một khắc này, tiếng vỡ vụn nho nhỏ chợt biến thành âm thanh giòn giã.
"Lốp ba, lốp bốp. . . Rắc. . ."
Giống như cây trúc bị bẻ làm đôi, vỡ nát.
Chỉ thấy, từng đoạn xương trắng trực tiếp đâm xuyên ra ngoài, nhưng da thịt vẫn tiếp tục vặn xoắn, dòng máu đậm đặc đỏ tươi bị ép rỉ, chảy xuống róc rách. . . .
"A. . . A. . . CMN. . . Dừng lại. . ."
Từng tiếng kêu thảm bộc phát nơi cổ họng Dương Kim Bằng, vầng trán không ngừng đổ mồ hôi hột, kết quả chảy qua địa phương bị axit sulfuric ăn mòn, bèn bốc lên khói trắng.
Xì xì xì. . .
Đau đến tận xương cốt, toàn thân Dương Kim Bằng không nhịn được phát run, chìa khóa cầm trong tay lập cập, đầu tiên là mở dây trói trên cổ, sau đó là eo.
Chờ tới thời điểm hắn khom người mở khóa ở dưới, chân trái đã bị vặn 180 độ, mũi chân quay ngược về phía sau, mặt đất chảy một bãi máu đỏ tươi, xương cốt chỗ mắt cá chân vỡ nát, một chút cặn xương trắng vương vãi trên sàn, bị máu nhuộm đỏ, da thịt còn lại cũng hoàn toàn bị xé rách, toàn bộ chỗ mắt cá chân máu thịt be bét, trông vô cùng thê thảm.
Răng rắc!
Sau khi Dương Kim Bằng mở thiết bị cố định ra, cả bàn chân rũ cụp xuống, chỉ có da thịt là còn kết nối với thân thể.
"A. . . Chân của tôi. . ."
Chứng kiến một màn này, hơn mười triệu người xem lập tức reo hò, vỗ tay khen hay.
Tuy nhiên trong lòng mấy tên tội phạm tại hiện trường lại phát lạnh, quá thảm rồi, quá máu me, quá biến thái! Nhìn tình cảnh của bản thân, ngẫm về kết quả sẽ phải đối mặt, bọn họ chỉ thấy rợn hết cả người.
Tuy nhiên bây giờ Dương Kim Bằng đã được cứu, bọn họ có thể gửi gắm toàn bộ hi vọng cho Dương Kim Bằng.
"Anh không sao chứ lão Dương? Nhanh băng bó vết thương đi!" Vương Thư Tề quan tâm hỏi.
"Lão Dương, vui lên, mặc kệ thế nào, anh cũng thành công rồi!"
"Lão Dương làm tốt lắm, chỉ cần chúng ta còn sống, mọi người cùng nhau bắt lấy Nhà Thiết Kế Tử Vong báo thù! Để hắn nếm thử tư vị của tất cả những dụng cụ tra tấn này!"
Ba người cũng không lập tức thỉnh cầu đối phương trợ giúp mình, mà là đưa tặng một loạt lời hỏi thăm cùng an ủi, đương nhiên đáy lòng bọn họ chẳng ai thèm quan tâm đến việc sống chết của Dương Kim Bằng, nhưng vì giảm bớt đau đớn sắp tới cho bản thân, chuyện này vẫn là cần thiết!
Diễn kịch nha, bọn họ có thể xưng làm vua màn ảnh!
Ở bên kia, Dương Kim Bằng đã bước xuống khung thép, sắc mặt tái nhợt, yếu ớt ngồi dưới đất, sau đó kéo rách quần áo, bắt đầu băng bó vết thương.
Sau khi băng bó xong xuôi, Dương Kim Bằng nhìn thoáng qua ba người còn lại, chỉ thấy bên trong từng đôi mắt ánh lên sự sốt ruột cùng tràn ngập chờ mong.
....
Lời editor:
Cacbon hóa: làn da khi bị tạt axit sẽ biến thành màu đen, mất độ đàn hồi, giòn như than.