Máu tươi trộn lẫn với mạt thịt bắn dọc theo mặt cưa tròn.
Xì. . .
Giống như súng phun nước, văng xa đến mấy mét.
"A! A! CMN! Cứu tôi. . ."
Vương Thư Tề cơ hồ muốn ngất đi vì đau, gân xanh nhảy dựng, biểu cảm dữ tợn, đôi mắt đỏ tươi trừng lớn, cả người kịch liệt giãy giụa như điên trên xà ngang.
"A a a. . ."
Dương Kim Bằng không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy, sợ tới mức tái mét mặt mày, vội vàng cởi dây trói trên người Vương Thư Tề.
"Nhanh, nhanh, cố gắng chịu đựng. . ."
Thấy cảnh này, đám dân mạng thủy chung đang buồn bực khó chịu bỗng giật nảy mình.
"CMN! Xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ nguyền rủa của tôi có tác dụng?"
"Bên trong Livestream Tử Vong chỉ đọ sức về trí tuệ, lấy đâu ra nguyền rủa, đây rõ ràng là cái bẫy của streamer!"
"Tôi hiểu rồi, cũng biết được phương pháp chạy trốn của ván này! Nếu Vương Thư Tề giải phóng dây kẽm cân bằng sớm nửa phút, xà ngang sẽ vừa lúc chạm vào cưa tròn, lúc này cưa tròn sẽ nương theo thanh xà kim loại cắt xuống dưới, thẳng đến khi đem dây thừng trên người Vương Thư Tề chặt đứt, đây cũng chính là lý do vì sao thân thể của Vương Thư Tề nghiêng về bên trái xà, mà bên phải lại dư ra một khoảng trống, chỗ đó được thiết kế để cưa tròn chạy dọc theo! Sắp xếp của trò chơi quá tinh vi, mỗi một địa phương đều ẩn giấu trí tuệ khôn lường, quả không hổ là Nhà Thiết Kế Tử Vong IQ cao!"
"Wow, để cưa tròn tiến vào khoảng trống giữa thân thể và xà ngang, tên Vương Thư Tề kia khẳng định nghĩ không ra, mà hắn cũng chẳng dám nghĩ đến!"
"Đừng nói nữa, tôi chỉ muốn yên lặng thưởng thức thôi, âm thanh máy cưa cắt chém cơ thể người nghe thật vui tai, đây mới gọi là nhạc kim loại hạng nặng chứ!"
Xi xi xi. . .
Cưa tròn tiếp tục hướng xuống dưới, da thịt quá mềm, giống như dùng dao cắt đậu hũ, rất nhanh cưa tròn đã chạm tới xương cốt cứng rắn ở giữa, âm thanh bỗng nhiên trở nên nặng nề hơn, từng tiếng ong ong vang vọng khắp căn phòng.
"A. . . A. . . A. . ."
Nước mắt nước mũi Vương Thư Tề chảy đầy mặt, túm chặt lấy Dương Kim Bằng, xương cốt bị mạnh mẽ xẻ làm đôi, mỗi một lỗ chân lông toàn thân đều tràn ngập cảm giác đau đớn kịch liệt.
"Nhà Thiết Kế Tử Vong, tao muốn giết mày. . . Tao muốn giết mày. . . A. . . ."
Pặc!
Một sợi dây thừng quanh eo Vương Thư Tề đứt phựt.
"Mở rồi! Mở rồi!"
Dương Kim Bằng hét lớn, nhưng cưa tròn vẫn đang cắt chém một cách điên cường bên trong xương đùi Vương Thư Tề, điều này khiến hắn không biết phải làm thế nào cho phải.
Đúng lúc này, hai chân Vương Thư Tề bị cưa đứt, cả người tuột xuống từ trên xà ngang, trực tiếp rơi vào nồi sắt lớn.
"Phanh!"
Đáy nồi hiện tại đã khô cong, quanh thân đều là màu đỏ sậm nhàn nhạt, không khí bên trên cũng trở nên cực kỳ nóng bỏng.
Vương Thư Tề vừa rơi vào, tiếng xèo xèo lập tức vang lên.
Những khối da người trực tiếp dính tại thân nồi, hơi động đậy, cả khối da liền bị kéo xuống, nước máu phun tung toé bên trên thành sắt nung nóng, lần nữa phát ra âm thanh xèo xèo, từng đoàn hơi nước trắng xóa theo đó tỏa ra.
"A. . . Cứu tôi. . . Cứu tôi. . . A. . ."
Vương Thư Tề đã mất đi hai đùi, vóc dáng bản thân cũng không quá cao, giờ khắc này đang lăn qua lộn lại bên trong nồi lớn, tầng tầng da thịt bị xé xuống, cả người đỏ ửng như máu, đáy nồi thì xông lên mùi khét lẹt.
"CMN! Cảnh tượng quá kích thích! Thịt đầu người nhúng nước lã biến thành món nướng trên vỉ!"
"Nhanh, thì là, ớt, lại thêm dầu phộng!"
"Đây quả thực là cảnh giới tìm chết tối cao!"
"Một trò chơi có hai cái bẫy, quá khó để đề phòng, streamer bay lên, tiêu diệt cặn bã!"
Người xem hừng hực khí thế!
Hình ảnh kia trăm năm khó gặp, có thể coi là điển hình của nghệ thuật tra tấn hiện đại, mỗi người đều bị rung động sâu sắc!
Hiện trường livestream, năm người Dương Kim Bằng đang vô cùng sợ hãi, những tiếng kêu thảm thiết đau đớn vọt thẳng tới màng nhĩ bọn họ, mùi thịt người khét lẹt càng để cho dạ dày buồn nôn, thân thể đẫm máu không ngừng lăn qua lăn lại như thọc sâu vào trái tim của tất cả mọi người.
Hết thảy xảy đến quá đột ngột!
Quá kinh dị! Quá khốc liệt!
Một điểm tâm lý cũng chưa kịp chuẩn bị!
Sợ hãi, tựa ấu trùng bò đầy người họ.
Ba!
Bàn tay Vương Thư Tề bắt lấy mép nồi lớn, lòng bàn tay tại sắt nung vang lên tiếng xèo xèo.
"Cứu tôi. . ."
Thân thể Vương Thư Tề gầy đi trông thấy, hắn đã không còn khí lực, vô cùng hư nhược, lại tuột xuống.
Đúng lúc này, Dương Kim Bằng chợt cầm lấy cái thùng, bên trong vẫn còn một ít nước nóng, tuy nhiên hiện tại đã nguội bớt, trực tiếp đổ vào nồi sắt.
Xèo. . .
Âm thanh kia giống như giội nước tráng nồi sau khi nấu xong, lại nhìn Vương Thư Tề, ngoại trừ khuôn mặt, cả người gần như đã không còn một mảnh da nguyên vẹn, đẫm máu co quắp dưới đáy.
Dương Kim Bằng hơi buồn nôn, nhất là khi nhìn thấy váng dầu vàng vàng nổi lên giữa mặt nước.
"Mau ra khỏi đó!"
Dương Kim Bằng bắt lấy Vương Thư Tề, một miếng da của họ Vương không may dính vào thành nồi, sau khi Dương Kim Bằng dùng lực, trực tiếp kéo ra từng thớ cơ đỏ au, tiếp lấy một miếng thịt khác lại bị xé rách khỏi cơ thể.
Khi Vương Thư Tề được cứu ra, đặt trên mặt đất, cả người liền bất tỉnh nhân sự.
"Lão Vương! Lão Vương!"
Dương Kim Bằng lay lay hắn, mặc dù tình huống đối phương hiện tại vô cùng thê thảm, nhưng nồi sắt được nung đỏ như cái bàn ủi, ở mức độ nào đó đã giúp Vương Thư Tề cầm máu, nếu không, chỉ bằng việc cưa đứt hai chân, cũng sẽ mất máu quá nhiều mà chết.
"Anh ta xong chưa?"
Quách Thụ Nghị lẩm bẩm hỏi, giờ phút này, hắn và La Quý Bân bị dọa sợ đến toát mồ hôi hột, giống như vừa mới đi tắm. Bọn họ bắt đầu cảm thấy may mắn vì mình đã hoàn thành nhiệm vụ trò chơi, nếu không thì khó có thể nói kết cục sẽ bi thảm như thế nào.
Dương Kim Bằng đáp: "Da bị bỏng trên diện rộng, cho dù không chết thì cũng chỉ còn một hơi!"
"Nhà Thiết Kế Tử Vong, tao muốn giết cả nhà mày. . ."
Dương Kim Bằng thấy hắn quả nhiên vẫn còn sống, lắc đầu nói: "Đừng nói chuyện, cứ nghỉ ngơi trước đi, hi vọng anh có thể chống đỡ đến cuối cùng!"
Tích tích tích. . .
Đồng hồ tiếp tục đếm ngược, thời gian còn một phút.
Lại nhìn Hoàng Tuấn Thành và Cung Trạch Phong.
Một sắp bị tấm sắt gắn đầy đinh kẹp lấy thân thể, một thì dao cắt đã hạ đến đỉnh đầu.
"Lão Dương, cứu tôi!" Cung Trạch Phong hô.
Dương Kim Bằng đáp: "Chẳng lẽ anh vẫn chưa phát hiện ra càng giải cứu, hậu quả càng thảm sao? Đó là bởi vì thói quen suy nghĩ và hành vi của chúng ta đều nằm trong dự đoán của Nhà Thiết Kế Tử Vong, hắn thiết kế bẫy rập cho chúng ta tiến vào, chúng ta càng giãy giụa, càng lộ ra nhiều sai sót! Các anh nên dựa vào chính mình đi!"
Hai người không khỏi đưa mắt nhìn về phía Vương Thư Tề, trái tim chìm xuống, hạ quyết tâm. . .