Hai cái đùi dù sao cũng không thể đuổi kịp bốn cái bánh xe.
Thời điểm dân chúng Tây Kinh chen chúc chạy đến Công Viên Sáng Tạo, cảnh sát đã giăng sẵn dây cảnh tuyến, từng chiếc ô tô cản trở ở ngoại vi, xây lên một hàng rào kiên cố.
"CMN! Chúng ta tới chậm, không vào được, làm sao bây giờ!"
"Xong xong, lần này xong thật rồi!"
"Nếu không mọi người trực tiếp xông lên!"
Đám cư dân trở nên bồn chồn, lúc này có mấy người trung niên lớn tuổi đi đến, giữ chặt tay một nhân viên cảnh sát trẻ, giọng điệu nghiêm túc:
"Chàng trai, làm cảnh sát rất tốt, nhưng cậu biết nhiệm vụ của cảnh sát là gì không?"
"Bảo vệ quốc gia!"
"Ừm, cậu chỉ nói đúng một phương diện, bảo vệ quốc gia là trách nhiệm chủ yếu của quân đội, cảnh sát càng là bảo vệ tài sản và an toàn của người dân, cho nên tự gọi là cảnh sát nhân dân, lại ngăn cản mọi người ở đây là không đúng!"
"Để bác gái nói cậu nghe, những tên tội phạm kia giết người chưa từng chớp mắt. Nếu người nhà cậu, thân thích cậu bị hại chết, cậu còn có thể làm như thế này không? Nhà Thiết Kế Tử Vong là vật báu của xã hội, cậu như vậy sẽ không kiếm được vợ đâu!"
". . ."
Đám dân thành phố dùng đủ mọi thủ đoạn, nhưng vẫn chẳng thể mở ra một lỗ hổng nào cả.
Nhìn vẻ mặt lo lắng của dân chúng bên ngoài, khóe môi Thái Chấn Dân khẽ nở nụ cười đắc ý, hắn đã sớm hạ mệnh lệnh, không cho phép bất cứ ai tiến vào đây!
"Hừ, tôi dự liệu trước rồi, các người muốn vào cứu Nhà Thiết Kế Tử Vong sao? Không có cửa đâu!"
Lúc này, âm thanh trong bộ đàm lại vang lên.
"Tay bắn tỉa số một đã vào vị trí!"
"Tay bắn tỉa số hai đã vào vị trí!"
"Tay bắn tỉa số ba đã vào vị trí!"
". . ."
Chung quanh tổng cộng an bài mười tay bắn tỉa, có người thậm chí còn đứng trên đỉnh một tòa nhà cao hơn nghìn mét!
"Tất cả mọi người chú ý, nếu phát hiện mục tiêu, không cần báo cáo, tự động tiêu diệt!"
"Rõ!"
"Hành động!"
Thái Chấn Dân cầm loa hô vang, cùng mấy tên đặc công tiến vào tòa nhà. Hiện tại máu bên trong đĩa quay đã đọng lại, giống như cối xay thịt cỡ lớn, từng khối huyết nhục cùng xương vỡ tản ra mùi hôi tanh khủng khiếp, chỉ có Dương Kim Bằng là còn lại nửa người, khi chết đôi mắt vẫn trừng lớn, không hề cam lòng!
Thái Chấn Dân cảm thấy buồn nôn, lập tức dời ánh mắt sang hướng khác.
"Nhà Thiết Kế Tử Vong, đầu hàng đi, đừng nghĩ đến việc chống cự, hôm nay anh dù chắp cánh cũng khó thoát! Tự thú, là con đường duy nhất của anh!"
"Ha ha, Thái Cục trưởng, phản ứng của mọi người rất nhanh! Tôi phải bội phục từ đáy lòng! Là Đồ Tội của Tổ trọng án số 0 chỉ dẫn sao? Ừm, đúng là một đối thủ không tệ, nhưng mà muốn bắt tôi, còn cần xuất ra chút sức!"
Loa phát thanh ở lầu một phát ra giọng nói vang dội.
Livestream vẫn tiếp tục, nhưng Dương Triếp cũng không xuất hiện trong màn ảnh.
Ha ha, quả nhiên còn chuẩn bị hậu chiêu! Thật đúng là con hồ ly giảo hoạt!
Đồ Tội lại tiếp tục nằm dài trên ghế, bộ dạng hơi co quắp, hai mắt chăm chú nhìn livestream.
Mời bắt đầu màn biểu diễn của anh!
Vu Kiện ở bên cạnh lập tức liên hệ với Thái Chấn Dân.
"Thái Cục trưởng, nhiều lời vô ích, lập tức tấn công, đừng cho hắn kéo dài thời gian!"
Thái Chấn Dân tại hiện trường cũng gật đầu, vung tay lên: "Tổ thứ nhất, bên trên!"
Hơn mười tên đặc công súng ống đầy đủ như mãnh hổ báo săn vọt vào tòa nhà.
"Ha ha, tấn công quả quyết không để lại lối thoát, là ý kiến của Vu Kiện ư? Cái tên này cũng trở nên dứt khoát rồi! Vì bắt tôi, mấy tháng đều ngủ không ngon giấc?"
Nghe thấy giọng điệu trêu tức của Dương Triếp, mặt Vu Kiện biến đen.
Lòng Thái Chấn Dân thoáng có chút khó chịu, mắt thấy sắp bắt được người, đột nhiên xổ ra những lời kia, đây không phải là chắp tay đem chiến công dâng tặng cho kẻ khác sao? Giống như mình chỉ là thằng ngu bên trong lần đột kích hôm nay vậy! Nếu không nhờ sự lãnh đạo anh minh cùng bố trí của lão tử, cảnh sát có thể lấy một tốc độ khủng khiếp bao vây công viên, đồng thời cản bước quần chúng ở bên ngoài không?
"Tổ thứ hai, tổ thứ ba, tổ thứ tư, bên trên!"
Thái Chấn Dân hạ lệnh xong, cầm lấy loa lớn tiếp tục hô: "Nhà Thiết Kế Tử Vong, anh đang nghĩ cách biện hộ cho mình sao?"
"Vấn đề này, cứ chờ các người bắt được tôi rồi hẵng nói!"
Thái Chấn Dân hừ lạnh, thật đúng là sắp chết đến nơi rồi còn mạnh miệng! Dạng người này hắn đã gặp nhiều!
Bốn tiểu đội rất nhanh hoàn thành việc kiểm tra, nhưng cũng không gặp được bóng dáng của Nhà Thiết Kế Tử Vong, tuy nhiên, tầng dưới có một căn phòng không cách nào tiến vào, cửa bị khóa.
Thời điểm bọn Thái Chấn Dân xúm lại, màn ảnh cũng chuyển đổi.
"Cửa phòng đã khóa kín, bên trong lắp đặt thuốc nổ, các anh vẫn muốn đi vào sao?"
Nghe thấy lời này của Dương Triếp, bình luận tại phòng livestream nháy mắt như sóng to gió lớn, cuồn cuộn mà đến.
"Tuyệt đối đừng làm vậy streamer ơi!"
"Ô ô ô, streamer muốn ngọc thạch câu phần sao?"
(Lời editor: Ngọc Thạch Câu Phần (玉石俱焚) - ngọc đá cùng tan)
"Mặc kệ như thế nào, tôi kính anh là hán tử, mười tám năm sau lại là một đầu hảo hán!"
(Lời editor: Mười tám năm sau lại là một đầu hảo hán - ý chỉ sau khi đầu thai, kiếp sau vẫn là một người đàn ông tốt, có bản lĩnh.)
"Ha ha, cùng đường mạt lộ nhất quyết không hàng!"
Sắc mặt Thái Chấn Dân trở nên vô cùng ngưng trọng, không khỏi lui về sau một bước.
"Chuyên gia phá bom đâu?"
Đúng lúc này, bộ đàm lại truyền tới thanh âm của Vu Kiện.
Thái Chấn Dân hơi do dự, vạn nhất là thật thì sao? Vạn nhất nổ bị thương người của mình thì sao?
"Cục trưởng, để tôi!"
. . . .
Chỉ thấy một tên đặc công cầm khiên chống đạn đi lên trước, dùng tấm chắn ngăn trở vùng mặt, eo phát lực, tung cước đạp mạnh cửa lớn.
"Oanh!"
Cánh cửa "phịch", mở ra. Đập vào mắt mọi người là ngòi nổ đang cháy với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Lốp bốp. . .
Một quả pháo!
"Chúc mừng các anh thành công tiến vào, quả pháo này để kỷ niệm cho thành tích của mọi người, hôm nay tôi quả thực chắp cánh khó thoát, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ tới việc chắp cánh, tôi chỉ muốn yên lặng đi lặn nước thôi!"
"Biết vì sao tôi lựa chọn thành phố Tây Kinh cho livestream lần này không? Lại phổ cập chút kiến thức tới mọi người, mạng lưới đường ống thoát nước của thành phố Tây Kinh tổng cộng dài hơn 2,700 km, đường kính ống chính từ ba đến bốn mét, tòa nhà này có một đoạn ống với tổng đường kính ước chừng một mét, kết nối với ống thoát chính ở trung tâm thành thị. Thật xin lỗi, tôi đã phá hư sàn nhà của chủ đầu tư, còn làm hư cả đường ống nước!"
Vừa mới dứt lời, khói trắng tản ra từ quả pháo cũng tan hết.
Không có bất cứ ai, chỉ có một cái máy tính đồng bộ với chương trình livestream trước mặt.
Mà trong phòng quả nhiên xuất hiện một cái hố to, phía dưới là đoạn đường ống bị phá hư, trên vách tường chung quanh dán đầy bản vẽ thiết kế Công Viên Sáng Tạo và sơ đồ hệ thống thoát nước thành phố Tây Kinh.
Màn ảnh chuyển đổi, chứng kiến kiệt tác của Dương Triếp, đám người xem lập tức sôi trào.
"CMN! 666!"
"Ha ha ha, lặn xuống nước để chạy trốn, streamer đúng là dân chơi! Trâu bò!"
"Ông nội tôi ngã sấp tôi còn không phục, tôi chỉ phục anh!"