Dương Triếp và Hàn Khả Tâm ngồi trên bờ cát, trò chuyện vu vơ.
Hóa ra chỗ Khả Tâm nói đến chính là bãi cát Dương Triếp thường tới. Giờ phút này, trên bãi cát chỉ có hai người bọn họ, yên tĩnh mà thoải mái, để cho người ta cảm thấy đặc biệt dễ chịu.
Ngày hôm sau, Dương Triếp còn chưa tỉnh ngủ, liền bị một hồi chuông điện thoại đánh thức.
Gọi báo là Vương Nhược San.
Ấn nhận xong, một câu "thật xin lỗi" vang lên bên tai.
"Sao vậy?" Dương Triếp không rõ ràng lắm, vừa sáng sớm đã xin lỗi cái gì?
"Anh và Tôn Vũ bị đuổi việc! Tôi tận lực rồi!"
Dương Triếp vừa nghe liền biết có chuyện gì xảy ra. Trần gia ngã một cú đau như vậy, nếu không làm chút động tĩnh, sao có thể cho thấy sự lợi hại của Trần gia bọn họ. Tuy nhiên huyên náo càng nhiệt, chết càng sớm. Trần gia trong mắt người khác có lẽ là cao cao tại thượng, nhưng dưới ánh mắt của Nhà Thiết Kế Tử Vong, bọn họ chỉ được tính là mục tiêu cần lưu ý mà thôi. Một khi điểm PK vượt quá 60, nghênh đón bọn họ sẽ là tấm Giấy Thông Báo Tử Vong. Mà Trần gia dù có thành tựu huy hoàng thế nào đi chăng nữa, cũng chỉ sợ sẽ bị hủy diệt trong nháy mắt!
"Có sao đâu, đuổi việc thì đuổi việc, lát nữa tôi đem xe trả cô!"
"Không cần, xe đứng tên anh, anh cứ tiếp tục dùng, tôi cũng từ chức rồi!"
"Sao cô lại từ chức?"
"Một công ty không biết quý trọng nhân tài, tôi ở đó chỉ phí hoài tuổi trẻ tươi đẹp!"
"Khụ khụ, cũng có lý! Vậy tiếp theo cô định làm gì?"
"Tôi còn chưa nghĩ ra, nhưng nghe ý tứ cấp trên, dường như anh và Tôn Vũ đắc tội đại nhân vật nào đó. Tất cả các công ty bất động sản ở Thượng Hải đều thông báo không muốn tuyển dụng hai anh!"
Dương Triếp cười lạnh, cái thủ đoạn cấp thấp này, nghĩ làm như thế sẽ đuổi hắn rời đi sao? Để hắn biến mất khỏi Thượng Hải? Các người cũng quá coi thường năng lực Dương Triếp tôi rồi, không cần thân phận Nhà Thiết Kế Tử Vong, tôi vẫn có thể chơi đùa với các người đến cùng!
"Cô có sợ đại nhân vật kia không?"
"Chém, đại nhân vật chó chết! Nếu là đại nhân vật thật, còn cần sử dụng thủ đoạn ti tiện như thế sao? Tỷ đây nếu sợ hắn, cũng không phải do mẹ sinh ra!"
Dương Triếp rất thích tích cách hào sảng này của Vương Nhược San, khẽ mỉm cười nói: "Tôi có một chủ ý, chẳng biết có khả thi hay không?"
"Nói?"
"Chúng ta mở một công ty bất động sản, lấy kinh nghiệm của cô, quản lý hẳn là OK đi? Về phần tài chính, tôi có thể đầu tư tầm 50 vạn trong giai đoạn đầu."
(Lời editor: 50 vạn = khoảng 1,6 tỷ vnd.)
"Ý tưởng của anh thật lớn mật, rất không tệ, tháng sau có mấy công ty hết hạn sở hữu chung cư, chúng ta có thể đấu thầu lại. Hiện tại, ba trong bốn khu nhà kia đều thuộc dạng này. Nếu đăng ký thành công, lấy lời kêu gọi của anh, tuyệt đối có thể cầm xuống ba khu đó. Từng bước mà làm, nói không chừng khả năng còn trở thành công ty lớn nhất Thượng Hải!"
Dương Triếp nói: "Cho nên?"
"Một chữ thôi, làm!"
". . ."
Bốn ngày sau.
Quá trình đăng kí công ty bất động sản tiến hành đâu vào đấy. Tôn Vũ tạm thời về nhà chăm sóc mẹ, chờ đợi thông báo.
Thời điểm Dương Triếp vừa rời đi, chủ sở hữu của bốn khu chung cư đều phản ứng vô cùng mãnh liệt. Thiên hạ không có bức tường nào không lọt gió, rất nhanh mọi người đều biết có kẻ khác ngáng chân, thành ra cùng phẫn nộ. Sau khi nghe được Dương Triếp muốn tự lập công ty, bọn họ nhao nhao hưởng ứng. Các chủ sở hữu chung cư còn tuyên bố rằng, lần đấu thầu tiếp theo, công ty nhận thầu không phải công ty của Dương Triếp thì không thể.
Cùng lúc, đoạn video Trần Bạch lái xe nguy hiểm, và đoạn video kéo người đến Phong Cảnh Thủy Ngạn đe dọa muốn đâm chết Dương Triếp cũng bị biên tập, phát tán trên internet. Một nhóm dân mạng thấy thế, lập tức nổi giận. Trong lúc nhất thời, Trần Quan Dương cảm thấy áp lực từ bốn phía.
Nước có thể nâng thuyền cũng có thể lật thuyền, huống chi chỉ là một Trần gia nho nhỏ.
"Tên khốn Dương Triếp quá yêu nghiệt, hắn lợi dụng tất cả tài nguyên trong tay, cảnh sát, internet, ảnh hưởng cá nhân. Thời đại bây giờ, tin tức không như lúc trước, sức ảnh hưởng của dân mạng rất lớn, chúng ta chẳng những không thể đánh bại hắn, ngược lại còn giúp hắn một tay, hỗ trợ bước đầu lập nghiệp, CMN!" Trần Quan Dương phẫn nộ, không nhịn được mà chửi tục.
Trần Bạch thì giữ im lặng, dạo gần đây hắn cũng ý thức được tình hình khó khăn. Tại bệnh viện hắn chữa trị, mấy ngày đều có người chạy đến nói hắn là tội phạm giết người, nên bắt xử bắn, khiến hắn chật vật trốn về nhà dưỡng thương.
Trần Quan Dương nói: "Tạm thời chúng ta cứ trở về thủ đô trước, chờ mọi chuyện lắng xuống rồi tính sau!"
"Được!"
Trần Bạch gật đầu, mối nhục nhã tại Thượng Hải này, hắn cũng ngốc đủ rồi.
Ở nơi khác, Dương Triếp đang ngồi trên ghế sa lon, tâm trạng vô cùng u ám. Tất cả bắt nguồn từ một bài báo tên "Thư gửi mẹ".
Câu chữ trong nửa đoạn trước tràn đầy niềm mong nhớ đối với mẹ, để cho người đọc không khỏi rơi lệ lã chã. Nhưng nửa đoạn sau, phong cách viết đột nhiên thay đổi, cách hành văn tràn đầy máu lửa, giận dữ, thất vọng, cùng sự tuyệt vọng đối với cuộc sống. Một trái tim chứa đầy tình yêu thương cứ thế tan vỡ!
Câu cuối cùng của bức thư vẫn còn văng vẳng trong tâm trí Dương Triếp.
"Con không thể nhìn thấy cái bóng của công lý, bởi vì hiện tại, con đang ở trong cái bóng đó."
Dương Triếp đặt di động xuống, đốt điếu thuốc, rít lấy một hơi thật sâu, chờ lúc hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt kia đã tràn ngập vẻ lạnh lùng khát máu.
"Lâu lắm rồi không phát sóng, ba người các ngươi đã chuẩn bị xong chưa?"
Huyện Tinh Nguyên.
Thời điểm mới ra, trường hợp của Hàn Tiểu Tĩnh lập tức oanh động toàn huyện.
Tuy nhiên, các phương tiện truyền thông cũng không đưa tin, bởi vị vụ án đã bị văn phòng huyện Cục áp xuống. Nguyên nhân là do nếu tiết lộ quá sớm, quá trình điều tra và theo dõi vụ án sẽ bị ảnh hưởng.
Nhưng bốn ngày trôi qua, huyện Cục vẫn chưa thể giải quyết được vụ án, cũng không tìm thấy manh mối có giá trị nào. Theo thời gian, sự chú ý của mọi người đối với bản án dần dần giảm xuống, bản án được coi như một vụ án hình sự đang trong quá trình theo dõi điều tra.
Hàn Tiểu Tĩnh nhiều lần hỏi thăm không có kết quả, liền viết lá thư này. Cô đã từng nghĩ tới việc tự sát, như thế có thể đoàn tụ cùng người nhà, nhưng hung thủ vẫn ung dung nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, cô chẳng đành lòng cứ như vậy ra đi.
Giữa mảnh sân thấp bé và khốn khổ, có một thân hình gầy gò, chính là Hàn Tiểu Tĩnh, cô đang thu dọn di vật của cha. Vết máu chảy xuôi trên mặt đất đã khô cạn, nhưng khi được tưới bởi những giọt nước mắt lăn tăn từ trên má, chúng lại trở về màu đỏ tươi chói mắt.
Lúc này, một cô bé đi vào, là hàng xóm nhỏ Tiểu Hoa. Chứng kiến dáng vẻ đau lòng, lệ rơi đầy mặt của Hàn Tiểu Tĩnh, nước mắt cô bé cũng chảy xuống. Cô luôn xem Hàn Tiểu Tĩnh như chị gái ruột, mỗi lần Hàn Tiểu Tĩnh về nhà, đều sẽ giúp Tiểu Hoa học bổ túc bài tập. Sự quan tâm và kiên nhẫn của Hàn Tiểu Tĩnh khiến Tiểu Hoa luôn cảm thấy đặc biệt ấm áp.
"Chị ơi!"
Hàn Tiểu Tĩnh nhìn về phía Tiểu Hoa, thả quần áo của cha đang cầm trong tay, đi sang giúp Tiểu Hoa lau nước mắt.
"Ngoan, chị hứa với em sẽ không khóc, em cũng không được khóc nữa, nghe chưa?"
Tiểu Hoa nặng nề gật đầu.
"Chị, chị yên tâm, cha em nói rồi, cho dù cảnh sát không tìm được hung thủ, Nhà Thiết Kế Tử Vong cũng có thể tra ra, bởi vì anh ta chưa bao giờ khiến chúng ta thất vọng!"
Trái tim Hàn Tiểu Tĩnh run rẩy, Nhà Thiết Kế Tử Vong, cọng cỏ cuối cùng mà cô liều mạng muốn bắt lấy trong bóng đêm, nhưng anh ta, thật sự sẽ biết sao?