Ba người theo bản năng liếc nhìn cơ thể của mình; cổ tay, mắt cá chân và cổ đều có gắn một chiếc vòng kim loại. Thứ này về cơ bản là đặc điểm nhận dạng của mục tiêu livestream. Ba người đã xem qua vài chương trình, biết đây là cái gì, nhưng tuyệt đối chẳng thể ngờ hôm nay lại đến lượt mình đeo vào. Tuy nhiên, xung quanh bọn họ không xuất hiện đạo cụ phức tạp, thêm nữa cơ thể cũng có thể di chuyển.
Căn phòng không lớn, giống như một cửa hàng tạp hóa, có bàn, giá đỡ, ghế và một số đồ vật sắp xếp lộn xộn, chất đống ở bốn góc. Xà nhà rủ xuống mấy sợi dây thừng, phía dưới có thắt nút, giống như được dùng để treo cổ.
Nhìn thấy đối tượng livestream xuất hiện, tất cả người dân huyện Tinh Nguyên đều nghiến răng nghiến lợi.
"CMN, chính là ba thằng nhóc này, lũ khốn nạn đã phá hỏng mái ấm tốt đẹp của người ta! A a a, lão tử muốn tự tay lột da chúng!"
"Tên nhuộm tóc vàng kia có phải tên Phan Thạch Luân không? Lớp chúng ta đó! Mẹ! Đây là một sự xỉ nhục! Làm sao tôi có thể chung lớp với hắn chứ?!"
"Cha mẹ chúng cũng là tội phạm! Không dạy nổi con chính là tội của cha mẹ! Chắc chắn cả gia đình đều không phải thứ tốt lành gì! Đi ra hết đây, giết! ”
Đáng giận!
Tất cả người xem đều nổi giận!
Lúc này, giọng nói của Dương Triếp vang lên: "Có lẽ các người không biết tôi, nhưng tôi biết các người. Tôi là Nhà Thiết Kế Tử Vong, tôi muốn cùng các người hoàn thành một trò chơi tử vong!"
"CMN, tao sẽ không chơi với mày! Lão tử là học sinh cấp ba, là trẻ vị thành niên, được pháp luật bảo hộ. Mày dựa vào cái gì mà muốn bắt tao? Mày tính làm gì?"
"Tao sẽ không chơi game với mày, tao muốn đi tự thú!"
"Tao cũng tự thú! Lão tử dù phải ngồi xổm trong tù cũng cóc thèm chơi với mày! Đúng rồi! Xe tải của hắn màu đỏ, biển số 24507, đồng chí cảnh sát, mau tới cứu chúng tôi!"
Ba người gào thét điên cuồng.
Giờ phút này, văn phòng Cục cảnh sát huyện Tinh Nguyên, rất nhiều nhân viên đang chăm chú theo dõi buổi phát sóng. Những người phụ trách vụ án, Khâu Đông Khải và Trương Vĩ cũng đang xem.
Thế nhưng, khi mục tiêu livestream nói đến đoạn mình được pháp luật bảo hộ, đám người lập tức có cảm giác bị bạt tai. Pháp luật sinh ra để bảo vệ người bị hại, sao lũ khốn nạn này có thể trở thành đối tượng nằm dưới sự bao bọc của pháp luật được? Quá trơ trẽn, quá mất đạo đức, coi trời bằng vung.
Đang lúc mọi người cực kỳ phẫn nộ, điện thoại cuối phòng vang lên. Viên cảnh sát cầm nghe trực tiếp chuyển máy cho Khâu Đông Khải.
Khâu Đông Khải nhận điện thoại, hỏi: "Xin hỏi là vị nào?"
"Cảnh sát Khâu? Tôi là cha của Tào Kiên Lương, cầu xin các anh mau cứu con trai tôi, nó vẫn còn con nít, sao có thể giết người được, nhất định là Nhà Thiết Kế Tử Vong đang vô cớ thêu dệt!"
"Nhưng chính bọn họ́ tự thừa nhận mà!"
"Cứ coi như do bọn nó làm thật, vậy sẽ bị tử hình sao? Con trai tôi vẫn chưa đủ mười tám tuổi, nó là trẻ vị thành niên, cảnh sát các anh chẳng lẽ muốn đứng đó nhìn con trai tôi chết? Trách nhiệm của cảnh sát các anh đâu? Với lại, bây giờ không phải đã có đầu mối rồi ư? Màu xe có, bảng số xe có, nhanh đi cứu người đi!"
"Chúng tôi sẽ điều tra, nếu tìm thấy manh mối, lập tức thông báo cho gia đình!"
Khâu Đông Khải nói xong liền cúp điện thoại, tâm tình của hắn có chút phiền muộn. Từ con cái đến phụ huynh, vậy mà đều có ý nghĩ hão huyền như thế. Luật bảo hộ trẻ vị thành niên không phải là ô dù của tội phạm, cố ý giết người và hiếp dâm đều là trọng tội, đừng nói chưa đủ mười tám tuổi, dù là chưa tròn mười sáu cũng phải chịu trách nhiệm hình sự!
Ở bên cạnh, tâm trạng của Trương Vĩ cũng rất kém. Làm một người xem, hắn muốn tiếp tục coi livestream; nhưng làm một cảnh sát, hắn phải thực hiện chức trách của mình.
"Thầy, giờ đi tìm chiếc xe kia sao?"
Khâu Đông Khải nói: "Cậu cho rằng tỷ lệ Nhà Thiết Kế Tử Vong đột nhiên trở nên ngu ngốc khi đến huyện Tinh Nguyên chúng ta lớn bao nhiêu?"
"Bằng không!"
"Cho nên, tìm cũng vô dụng, bảng số kia nhất định là giả, hắn cố ý để mấy tên này nhìn thấy, sau đó cung cấp cho chúng ta một manh mối sai lầm, mục đích là để nhiễu loạn phương hướng điều tra của chúng ta!"
"Vậy bây giờ làm gì?"
"Cứ chờ đi, các bản án liên quan đến Nhà Thiết Kế Tử Vong đều thuộc về Tổ trọng án số 0, bọn họ sẽ bố trí công việc. Đến lúc đó, Cục trưởng cũng tới, không cần chúng ta phải quan tâm!"
Trương Vĩ gật đầu: "Vậy chúng ta cứ tiếp tục xem livestream. . ."
Tại hiện trường lúc này, sau khi ba người gào thét thỏa thê, thanh âm của Dương Triếp lại tiếp tục vang lên.
"Đây là một trò chơi chạy trốn, mục đích nhằm khảo nghiệm tư duy, sự suy luận và kỹ năng dự đoán. Thời hạn ván đầu tiên gồm mười phút, tìm thấy mật mã, mở khóa mật mã ra, các người có thể rời khỏi căn phòng. Đương nhiên, tất cả cũng có thể không tham gia trò chơi, thời gian vừa đến, tôi sẽ kích nổ từng cái vòng kim loại trên người cả ba! Hoặc đơn giản hơn, các người lựa chọn treo cổ tự tử, trông thấy những nút buộc kia chứ, rất đẹp đúng không, chẳng biết nếu treo cổ lên, cơ thể sẽ như thế nào nhỉ?"
Dương Triếp dứt lời, giọng điệu giễu cợt, tiếp tục nói: "Không quản các người chơi hay không chơi, tôi hi vọng mười phút thời gian sắp tới sẽ không quá chán. Cho nên khi trò chơi bắt đầu, chúng ta hãy cùng thưởng thức một vài bài hát! Sống hay chết, tự mình lựa chọn, nhưng tôi hi vọng các người đừng cắt đứt hứng thú nghe nhạc của mọi người!"
Vừa mới nói xong, trong phòng bỗng vang lên một bài hát vui vẻ —— "Ngày tốt lành".
"Hôm nay là một ngày tốt lành, thầm nghĩ mọi ước nguyện đều có thể thành hiện thực. . ."
...
Bài hát vừa xuất hiện, không khí lập tức thay đổi.
"Tôi chỉ muốn ba người bọn chúng chết không được toàn thây, streamer thành toàn cho tôi đi!"
"Tôi mong quá trình tử vong của bọn chúng chậm một chút, vừa đau vừa thảm, phải để chúng nếm trải thật cẩn thận!"
Ba người Tào Kiên Lương nghe thấy bài hát, tức đến bể phổi.
Ánh mắt quét tới, nơi phát ra âm thanh chính là một chiếc đồng hồ cúc cu, đặt trên cái kệ cách đó không xa.
"Im miệng!"
Quý Gia Ngu dậm chân bước tới, thấy phía trên đồng hồ có một cái nút tắt, bèn ấn xuống.
Âm nhạc ngừng lại, nhưng cơ quan cũng được kích hoạt. Con chim nhỏ trong đồng hồ bật ra, thả một viên bi thép lên giá gỗ. Viên bi lăn dần sang trái, sau đó đụng vào một khối cờ domino. Tiếp lấy, từng quân cờ theo phản ứng dây chuyền đổ xuống, phát ra tiếng động thanh thúy dễ nghe. Cảnh tượng vô cùng ngoạn mục, ánh mắt ba người không khỏi di chuyển theo từng quân cờ.
Cộc cộc cộc. . .
Các quân cờ domino kích hoạt từng cái cơ quan, và mỗi cơ quan lại kích hoạt một quân cờ domino khác. Bá bá bá, từ giá gỗ đến mặt bàn, từ mặt bàn đến giá gỗ, các quân cờ domino dạo quanh một vòng, sau đó trở về vị trí của Quý Gia Ngu, thẳng đến khi đụng tới một quả cầu sắt khổng lồ. Chỉ thấy, quả cầu sắt từ trên không rơi xuống, phịch, va vào một thanh thép truyền lực, sau đó lại kích hoạt cơ quan. Chốc lát, một cái bình sắt rơi ra từ trong đống lộn xộn ở góc phòng!