Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Hệ Thống Livestream Tử Vong

Chương 287: Treo cổ tự sát

Chương 287: Treo cổ tự sát

Edit + Beta: Tiểu Nguyệt Nguyệt

...

"Fu*k!"

Tào Kiên Lương quát to, lập tức buông Quý Gia Ngu ra.

Phan Thạch Luân nhìn thấy trái tim phanh phanh nhảy lên bên trong đống nội tạng, cũng bị dọa sợ.

Nhưng Quý Gia Ngu lại giống như quỷ đòi mạng bám chắc lấy hắn, ánh mắt đỏ tươi kinh dị.

"Tao đau quá, không muốn đi. . ."

"CMN! Mày mẹ nó thả tao ra!"

Phan Thạch Luân dùng sức đẩy. Quý Gia Ngu chỉ còn lại đầu và bả vai, lập tức bị đẩy ngã, trượt vào giữa đống nội tạng cùng máu tươi.

Lại nhìn Quý Gia Ngu, vẫn còn một hơi thở cuối cùng, hai tay run rẩy, không ngừng gom góp nội tạng bên người. Nhưng động tác của hắn càng ngày càng chậm, cuối cùng dừng hẳn, chỉ có con ngươi là khẽ chuyển động, ánh mắt tràn đầy sự âm tàn.

"Cha! Mẹ! Báo thù cho con!"

Nói xong, trong miệng sặc ra một ngụm máu tươi, tuyệt khí mà chết.

"A a a, con trai tôi! Con chết thảm quá!"

"Nhà Thiết Kế Tử Vong, tao muốn giết cả nhà mày!"

Cha mẹ Quý Gia Ngu chứng kiến cảnh con trai tử vong, lòng hận thù sâu sắc, phát thề nhất định phải giết chết Nhà Thiết Kế Tử Vong.

Nhưng trái ngược, tâm tình nhóm dân mạng lại tiếp tục phấn khởi; lễ vật, bình luận nổi lên như bão tố, căn bản không thể dừng được.

"Streamer thật tuyệt!"

"Tôi còn tưởng anh tính sai, ai dè vẫn có chuyện vui!"

"A a a, một tên rác rưởi đã chết, còn hai đứa, streamer không ngừng cố gắng, chậm rãi hành hạ chết bọn chúng!"

"Quá trình đương nhiên quan trọng, nhưng tôi càng coi trọng kết quả hơn, chỉ cần bọn chúng chết hết, ba cái hỏa tiễn, không nói nhiều!"

Thời khắc này, Dương Triếp lạnh lùng quan sát hiện trường, chẳng có chút biểu cảm nào trên mặt, nhưng đôi mắt hắn lấp lóe, dường như đang thưởng thức bữa thịnh yến chứa đầy máu tươi.

Ngay từ khi bắt đầu, trò chơi đã có một người chết thảm, đây tuyệt đối là sự đả kích to lớn đối với Tào Kiên Lương và Phan Thạch Luân. Nội tâm cả hai thật lâu chưa thể bình tĩnh.

"Nhà Thiết Kế Tử Vong, mày là thằng điên, là thằng điên biến thái!"

Loa phát thanh lập tức vang lên giọng điệu khinh miệt của Dương Triếp: "Ôi ôi, tôi đã sớm nhắc nhở rồi, đừng cắt đứt cảm hứng nghe nhạc của mọi người, lãng phí một bình khí nitơ của tôi, đáng tiếc!"

"CMN, chẳng lẽ một cái mạng còn chưa bằng một bình khí nitơ?" Tào Kiên Lương mắng.

"Một bình khí nitơ đương nhiên không thể so với một cái mạng được, nhưng mà, các người là người sao? Ban đêm lẻn vào nhà dân, hiếp dâm giết người. Từ thời điểm phạm phải những tội ác này, các người đã không còn là người nữa rồi!"

Phan Thạch Luân cười lạnh: "Vậy mày là người hả? Nhân mạng chết dưới tay mày càng nhiều hơn bọn tao!"

"Tôi không phải người, tôi là ma quỷ, tôi là Nhà Thiết Kế Tử Vong. Các người còn thừa ba phút, nếu muốn tiếp tục biện luận, mời cứ việc; nhưng nếu muốn sống sót rời đi, vậy thì phải khẩn trương lên!"

"CMN! Lão tử sẽ không để mặc mày bài bố! Càng không để mày hành hạ đến chết! Lão tử treo cổ! Tao phải lưu lại toàn thây!" Phan Thạch Luân cắn răng, trực tiếp đi về phía một cái nút thừng rủ xuống.

Tào Kiên Lương ngơ ngác: "Mày điên à?"

"Đừng cản tao! Ý tao đã quyết!"

Sau khi chuyển ghế đến, Phan Thạch Luân quàng dây vào cổ.

"Cha, mẹ, nếu con chết, nhất định phải hoá vàng mã cho con, con muốn xuống âm tào địa phủ chờ hắn!"

Phan Thạch Luân nói xong, đạp văng ghế, cơ thể lập tức rơi xuống, dây thừng siết chặt trên cổ.

Trong nháy mắt, cảm giác ngạt thở xuất hiện. Cả đầu ông ông tỏa nhiệt, hai lỗ tai phát ra tiếng oanh oanh, giống như sắp bị nấu chín. Trước mắt không ngừng lấp lóe, loáng thoáng thấy được tia lửa điện, vô cùng khó chịu.

"Khặc khặc. . . Khặc khặc. . ."

Phan Thạch Luân há miệng thật to, hắn muốn kêu cứu, nhưng không thể phát ra bất cứ lời nào. Hắn muốn ngoắc tay ra hiệu, nhưng ý thức mơ hồ, chân tay đã mất khống chế. Hắn cảm giác mình phải chết, cơ thể như rơi vào hầm băng.

"Cứu tao. . . Cứu tao. . . Tao chưa muốn chết. . ."

Phan Thạch Luân kêu to ở trong lòng, khuôn mặt đỏ bừng, hai mắt trợn ngược, nhìn như cá chết trôi.

"666! Được đấy thằng cặn bã!"

""Treo cổ chết được chia làm ba giai đoạn. Biểu hiện bây giờ của hắn đang ở giai đoạn đầu. Toàn thân co giật là giai đoạn hai, hắn sẽ quơ tay quơ chân loạn xạ, thẳng đến khi các cơ bắp bắt đầu rút gân, toàn thân co cứng! Giai đoạn cuối là trạng thái chết giả, nước tiểu và phân tràn ra ngoài, nhãn cầu lồi lên, ngừng thở, nhưng nhịp tim vẫn còn. Quá trình này rất dày vò, với lại từ một khắc treo cổ lên, hắn đã mất đi khả năng hô cứu!"

"Ai yêu, đặc sắc vậy, ngồi đợi màn biểu diễn vẩy nước tiểu, đại tiện bừa bãi của con chó lộn giống này!"

Cư dân mạng xem say sưa ngon lành, Dương Triếp cũng hứng thú nhìn lại, khóe miệng kéo lên một nụ cười lạnh.

Nhưng Tào Kiên Lương ở bên cạnh đã không thể tiếp tục được nữa. Hắn không quan tâm đối phương sống hay chết, nhưng trò chơi vẫn chưa kết thúc, ít một người liền nhiều một phần nguy hiểm, cho nên hiện tại, Phan Thạch Luân không thể chết.

Cạch!

Tào Kiên Lương dựng ghế dậy, để hai chân Phan Thạch Luân dẫm lên ghế, lực siết trên cổ nháy mắt biến mất.

"Khụ khụ khụ. . . CMN. . . Sao bây giờ mày mới cứu tao. . . Quá khó chịu. . . Quá thống khổ. . ."

Sắc mặt Phan Thạch Luân từ đỏ biến thành trắng, mất hết sức lực, ngã nhào trên mặt đất.

Nhìn bộ dạng sợ hãi của hắn, cư dân mạng càng thêm vui vẻ. Nếu là vậy, trò chơi sẽ tiếp tục, bọn họ có thể nhìn thấy càng nhiều nội dung đặc sắc hơn, vô duyên vô cớ được thưởng thức một màn biểu diễn treo cổ, đợt này không lỗ.

Tào Kiên Lương nói: "Nếu không muốn chết thì mau tìm mật mã đi, chúng ta sắp hết thời gian rồi!"

Phan Thạch Luân vuốt vuốt cổ, bò dậy từ dưới đất, hai người cẩn thận lục lọi.

"Hả? Không đúng!" Tào Kiên Lương đi đến trước giá gỗ nói.

"Gì thế?"

"Cái đồng hồ này không chạy!"

"Vậy thì sao?" Phan Thạch Luân hỏi, hắn cảm giác bộ não của mình dùng không được tốt cho lắm.

Tào Kiên Lương đáp: "Khóa mật mã có bốn vị trí, cái đồng hồ này chỉ chín giờ hai mươi phút, mật mã sẽ là 0920?"

"Nào. . . nào có khả năng đơn giản như thế chứ?"

"Sắp hết thời gian rồi, thử rồi hẵng nói!" Tào Kiên Lương tiến lên một bước thật dài.

Tạch tạch tạch, két. . .

Mật mã khởi động, gõ nhập 0920.

Răng rắc!

Khóa mở!

Giờ khắc này là vui sướng, cũng là một sự đả kích!

Đáng giận!

Chết tiệt!

Trò chơi đơn giản như vậy mà lại để Quý Gia Ngu mất mạng! Đáp án lấy mạng còn ở ngay trước mắt hắn ta!

Chẳng lẽ là do chúng ta quá ngu sao?

Không! Không phải!

Mình có thể nghĩ ra đáp án, mình có thể chạy trốn, mình nhất định phải thành công!

Tỉnh táo! Bình tĩnh! Tào Kiên Lương không ngừng ám thị bản thân, hai tay nắm chặt, hắn muốn sống sót rời đi!

Chứng kiến biểu cảm phong phú trên mặt đối phương, ánh mắt Dương Triếp tràn đầy ý cười.

Ván đầu tiên đã chết một tên. Coi như cẩn thận từng li từng tí, các người nghĩ có thể trốn thoát được ván thứ hai sao? Nào, chúng ta cùng rửa mắt chờ xem.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch