Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Hệ Thống Livestream Tử Vong

Chương 297: Thôi miên

Chương 297: Thôi miên

Edit + Beta: Tiểu Nguyệt Nguyệt

...

Đêm đã khuya, nhưng cuộc sống về đêm của nhiều người chỉ vừa mới bắt đầu.

Bên ngoài một biệt thự thuộc vùng ngoại ô Bắc Kinh, Dương Triếp núp dưới bóng cây, quan sát những kẻ sống trong biệt thự với thiết bị nhìn đêm công suất lớn cầm tay.

Phòng khách ở tầng một, ba người đàn ông khoảng bốn mươi, năm mươi tuổi đang ngồi trên ghế sô pha, lần lượt cởi trần. Mỗi người bọn họ đều ôm một thiếu nữ mặc bikini dáng người cực kỳ nóng bỏng.

Đột nhiên, ba người nằm sấp trên bàn, hút mạnh đống bột màu trắng nào đó.

Bọn họ ngửa đầu lên, hít sâu, cặp mắt trợn ngược, sau đó thô bạo đè mặt cô gái bên cạnh vào đũng quần. Khuôn mặt tràn ngập sắc tình của ba cô gái trẻ gục ở chỗ này, bộ dạng vô cùng hưởng thụ.

Một phút đồng hồ sau, ba người ép các cô gái xuống ghế sa lon, bắt đầu điên cuồng tấn công cơ thể họ, từng tiếng thét chói tai liên tiếp phát ra.

Cùng lúc đó, trên lầu cũng có âm thanh la hét, Dương Triếp di chuyển thiết bị nhìn đêm hướng lên trên. Trong căn phòng nọ, người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi nằm trên ghế sô pha, ba gã đàn ông đẹp trai cơ bắp cuồn cuộn đang cởi trần đứng xếp hàng. Từng tên đều cố gắng thi triển tất cả công phu tới lấy lòng người phụ nữ, ngay cả liếm ngón chân cũng làm, hiện trường dâm loạn không chịu nổi.

Là một Nhà Thiết Kế Tử Vong, mặc dù đã từng chứng kiến rất nhiều cảnh tượng khủng khiếp, nhưng những hình ảnh khẩu vị nặng trước mắt vẫn khiến Dương Triếp cảm thấy buồn nôn.

Thả dụng cụ nhìn đêm xuống, Dương Triếp kiên nhẫn chờ đợi như dã thú rình mồi.

Sở dĩ hắn tới đây là bởi vì ba người dưới lầu, cùng người phụ nữ ở trên lầu chính là kẻ tham dự trực tiếp vào vụ án đột nhập giết người năm đó. Dương Triếp phát hiện thời điểm đấy, bọn họ còn giết rất nhiều người khác, cướp được tiền rồi thì trở thành doanh nhân, hiện tại phong sinh thủy khởi.

(Lời editor: Phong Sinh Thủy Khởi (风生水起) - gió nổi nước lên; ở đây chỉ việc làm ăn thuận lợi, phát triển nhanh chóng.)

Nhưng tội ác năm đó mà bọn họ phạm phải là cướp tiền cướp sắc, tính chất hoàn toàn khác với vụ án của Hàn Khả Tâm. Vụ án của Hàn Khả Tâm nhìn bề ngoài thì có vẻ xảy ra do ý định đột xuất, nhưng tại hiện trường lại không phát hiện bất kỳ chứng cứ nào. Hiển nhiên, đây là một bản án có tổ chức, có kế hoạch, các hung thủ phân công hợp tác với nhau.

Dương Triếp phỏng đoán, phía sau khẳng định có người chỉ điểm hoặc hướng dẫn. Nhưng hắn lại không cách nào tra ra được người kia, cho nên hôm nay hắn tới đây, xem xem có thể tìm thấy điểm đột phá từ bốn người này không, tra một chút động cơ gây án năm đó, xác định sự tồn tại của nhân vật chủ mưu,. . . Trước khi hiểu rõ toàn bộ vấn đề, livestream sẽ không được mở.

Nửa giờ sau, ba người đàn ông dưới lầu phân biệt ôm một cô gái về phòng.

Mà người phụ nữ kia, sau khi bị ba gã đàn ông tráng kiện liên tiếp hỏi thăm, đã sớm mệt lử gục xuống, nằm bất tỉnh nhân sự trên tấm ga giường.

"Mẹ kiếp, thiếu chút hút khô lão tử!"

"Nếu không thì tại sao có câu, bốn mươi mạnh như hổ? Thật mẹ nó hung mãnh!"

"Tôi xuống dưới làm điếu thuốc. Mấy đứa tiểu yêu sẽ qua đêm, ai trong chúng ta ở lại bồi bà già này đây?"

"Đừng lo về điều đó, đi xuống hít thở không khí đã, bà ta chưa tỉnh ngay được đâu."

Ba gã đàn ông đốt điếu thuốc, cùng nhau đi xuống tầng.

Dương Triếp thấy thế, rảo bước trong bóng đêm như gió, nhanh chóng tới gần biệt thự, sau đó tránh camera, trực tiếp bò lên tầng hai dọc theo đường ống dẫn nước bên ngoài, thân hình khẽ động, nhảy vào phòng người phụ nữ từ cửa sổ.

Trong phòng bốc lên một mùi hôi thối nồng đậm, người phụ nữ đang nằm ngáy o o.

Mượn ánh trăng nhàn nhạt từ ngoài cửa sổ để quan sát, Dương Triếp liếc nhìn, sau đó lập tức mở hệ thống, đặt mua một tấm "thẻ thôi miên".

Cùng lúc, tay trái Dương Triếp xuất hiện một con dao găm.

Mũi dao khẽ đâm vào cánh tay của người phụ nữ.

Bà ta run rẩy, tỉnh lại tức thì.

Ba!

Sử dụng "thẻ thôi miên".

Ánh mắt người phụ nữ lập tức trở nên mông lung.

"Bắt đầu từ bây giờ, tôi hỏi bà đáp, bà tên là gì?"

"Cao Huệ Mai!"

"Đã từng giết người chưa?"

"Rồi!"

"Còn nhớ năm 1993, tại thành phố Nghi Châu không? Các người đã đột nhập vào nhà dân, giết người, nhưng không hề cướp tiền, đúng chứ?"

Cao Huệ Mai đảo mắt một hồi, sau đó lẩm bẩm: "Gia đình kia vốn không phải là mục tiêu của chúng tôi! Chúng tôi bị người khác lừa."

"Là ai lừa các người? Lừa như thế nào?"

"Một người đàn ông mặc áo đen, hắn nói trong nhà này có rất nhiều tiền, còn đưa cho chúng tôi kế hoạch gây án tỉ mỉ, nói sau khi chuyện thành phải chia cho hắn một vạn khối, nhưng từ đó về sau, hắn liền biến mất không thấy đâu."

"Bộ dạng người kia ra sao, còn nhớ rõ chứ?"

"Gặp mặt ban đêm, tối quá không thấy rõ, chỉ biết là dưới khóe miệng có một nốt ruồi đen!"

"Cẩn thận nhớ lại các đặc điểm về chiều cao, tiếng địa phương, thói quen!"

"Thân cao chừng một mét tám, nói tiếng phổ thông, có nốt ruồi đặc thù, cổ hơi nghiêng về đằng trước, chắc không phải người bản xứ, cái khác thì chịu!"

Lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân. Dương Triếp hạ giọng bảo: "Quên hết những gì bà vừa mới nói, bây giờ thì, ngủ!"

Ba!

Dương Triếp vỗ tay cái bộp, hai mắt Cao Huệ Mai nhắm lại, khò khò ngủ thiếp đi.

Đúng lúc này, két két, cửa phòng mở ra, một gã đàn ông tiến vào. Chỉ thấy màn cửa lắc lư, một cơn gió mát thoảng qua.

Gã đàn ông đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, sau đó nhanh chân đi đến trước bàn sách, cầm lấy điện thoại bỏ quên, quay người rời đi.

Dương Triếp đứng cách biệt thự không xa, hiện tại đã chứng thực được suy đoán của mình.

Người áo đen! Sẽ là ai chứ?

Dương Triếp liếc nhìn ngôi biệt thự trước mắt, tiếp lấy lặng lẽ biến mất.

Trở về Thượng Hải, vừa mới thay quần áo xong, ngoài cửa chợt vang lên tiếng đập phanh phanh.

"Hả? Nửa đêm ai lại đến gõ cửa nhà mình?" Dương Triếp nhíu mày, mặc đại quần cộc, ghé vào mắt mèo quan sát. Hắn tuyệt đối không nghĩ tới người đến lại là Trương Quỳnh Vân. Nhìn mấy gái điếm tại biệt thự cùng Cao Huệ Mai, lại nhìn Trương Quỳnh Vân, quả thật đúng là tiên nữ từ trên trời rơi xuống, vô luận dung mạo hay khí chất, đều có thể hoàn toàn nghiền ép đối thủ.

"Sao cô ấy lại tới đây?"

Dương Triếp chỉnh đốn tâm tình, bày ra vẻ mặt hơi say, sau đó mở cửa, hai mắt mông lung nhìn về phía Trương Quỳnh Vân.

"Cô. . . Sao cô lại tới đây. . . Tô Hề đâu?"

"Ở nhà ngủ, Diệu Úy cũng ở nhà, không có việc gì. Tôi ghé thăm anh, sẵn tiện mang chút canh giải rượu phòng ngừa mai thức dậy bị nhức đầu!" Trương Quỳnh Vân mỉm cười đáp.

Lúc này Dương Triếp mới để ý bình giữ nhiệt trên tay cô.

"Cám ơn, đêm nay cô vì tôi mà làm nhiều như vậy. . ."

Dương Triếp nói xong, đưa tay nhận lấy bình giữ nhiệt. Tay của hai người chạm vào nhau, dường như có một dòng điện xẹt qua, khiến cả hai không khỏi khẽ run.

Không khí ngừng lại, hô hấp của hai người cũng trở nên có chút gấp.

"Anh —— không có ý định để tôi vào nhà sao?"

Đám mây ửng đỏ thoáng lướt qua trên mặt Trương Quỳnh Vân.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch