Chương 314: Trò chơi này là sự tiến hóa của nhân loại
Edit + Beta: Tiểu Nguyệt Nguyệt
...
Nghe thấy đây là trò chơi kết thúc, cư dân mạng đều trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tin nổi. Trong quá khứ, những game đấu cuối cùng đều là ván mấu chốt nhất, chấn động lòng người nhất. Nhưng cửa ải cuối trong chương trình livestream ngày hôm nay lại bình bình đạm đạm, không có chút hàm lượng kỹ thuật nào.
"Streamer, vòng này hơi mất tiêu chuẩn!"
"Tôi cũng cảm thấy thế, cứ tưởng ván cuối sẽ xuất hiện đạo cụ lợi hại nào đó, ai dè lại là mấy khỏa tạc đạn!"
"Yêu cầu của các anh rất cao nha. Tôi nói chứ, chỉ cần mấy tên rác rưởi kia chết là được, lão tử liền vui vẻ ngủ ngon giấc!"
"Chính xác, streamer cũng sẽ mệt mỏi, sao có thể nghĩ ra nhiều trò chơi trâu bò như vậy!"
Mưa đạn của cư dân mạng tụ tập một hồi. Giờ khắc này, Hàn Khả Tâm đang co rúm trong góc, ôm chặt điện thoại, ánh mắt thời thời khắc khắc không rời. Nhưng cách nhìn của cô hoàn toàn tương phản so với người xem. Quan sát bố trí hiện trường thông qua màn ảnh, cô có dự cảm, ván cuối cùng này sẽ là một trong những cái bẫy phức tạp nhất, mê hoặc lòng người nhất từ trước tới nay!
Dưới cái nhìn của cô, Nhà Thiết Kế Tử Vong là một bậc thầy phủ thủy, có khả năng hóa mục nát thành thần kỳ.
Hiện tại, cô đang chờ đợi màn biểu diễn của vị phù thủy tài ba.
Bên trong phòng livestream, mấy người tìm kiếm xong xuôi, cũng không phát hiện sự tồn tại của chìa khoá.
Ngay thời điểm mọi người lo lắng, bất an, Tống Thiết nhìn về phía kẻ đang nở nụ cười nhàn nhạt - Cung Bồi Dịch, hơi nhíu mày, khẽ quát: "Ông cười cái gì!"
Cung Bồi Dịch lạnh lùng đáp: "Anh dùng giọng điệu này với tôi, liền cho rằng tôi sẽ nói cho anh biết sao?"
Cao Huệ Mai khẽ đảo con mắt: "Ông chủ Cung, ông đã nghĩ ra cách rồi ư? Mau giải thích!"
Cung Bồi Dịch cười: "Các người đều bị lừa! Xem thời gian chỗ cổ tay đi!"
Mọi người nhìn thời gian trên vòng kim loại, còn có hai mươi lăm phút. Nhưng cả bốn người đều như phát mộng, hoàn toàn không hiểu hắn muốn biểu đạt cái gì.
"Ông chủ Cung, có gì ông cứ nói thẳng ra!" Chung Tự Thắng xoắn xuýt.
Cung Bồi Dịch im lặng, lắc đầu giải thích: "Các người đúng là ngu xuẩn. Thời gian bom nổ là hai mươi phút, khoảng cách đến lúc kết thúc trò chơi còn hai mươi lăm phút. Nhà Thiết Kế Tử Vong bảo chúng ta có hai mười phút để thoát khỏi căn phòng, hắn đang cố ý dẫn dụ chúng ta. Trên thực tế, ai cũng không trốn thoát được. . ."
"A? Vậy chẳng phải chúng ta liền chết sao?"
"Mẹ kiếp! Tôi biết hắn sẽ không bỏ qua cho chúng ta mà!"
Cung Bồi Dịch trừng mắt, nói: "Có thể đừng cắt lời tôi không? Qua lời miêu tả của hắn, ván này xác thực rất khủng bố, nhưng chúng ta cũng không phải không có khả năng sống sót. Thêm nữa hắn đã nhắc nhở, biện pháp vượt ải chính là ngốc ở trong phòng. Sau khi bom nổ, mọi cánh cửa đều sẽ mở ra, bao gồm cả cửa phòng này. Đến lúc đó chúng ta có năm phút để rời khỏi tòa nhà, dành lấy chiến thắng!"
"A? Thế chúng ta phải làm sao mới không bị đinh thép bắn chết? Ông cho rằng chúng ta đao thương bất nhập?"
(Lời editor: Đao Thương Bất Nhập - cơ thể vô địch, bất khả xâm phạm.)
"Đúng vậy, nơi này ngay cả đồ vật để nấp cũng không có, chúng ta sẽ bị bắn nát!"
Cung Bồi Dịch vô cùng đắc ý, nói: "Các người lại sai, trên thực tế, hắn đã dạy cho chúng ta cách sinh tồn như thế nào. Chỉ một chữ thôi, trốn!"
Thấy ánh mắt đám người mờ mịt, Cung Bồi Dịch tiếp tục giải thích: "Nhìn thấy những vật trang trí hình hồ lô lớn khảm trên tường kia không? Tổng cộng có năm cái, lấy mấy đồ chơi đó úp xuống mặt đất, chỉ cần chúng ta tránh ở bên trong, hẳn là đủ để tránh thoát đinh thép tập kích! Đây mới là biện pháp thông quan chính xác nhất!"
Tống Thiết nghe xong, bước xa vọt tới, đứng trước một cái hồ lô trang trí. Vật kia khảm rất chặt trên tường, nhìn qua tương đối dày, lấy tay gõ liền phát ra tiếng thùng thùng, nhưng mặt ngoài bôi một lớp sơn, không thể biết nó làm bằng vật liệu gì.
Vì vậy, Tống Thiết lấy lưỡi cưa ra, cưa thử.
Két két két. . .
Màu trắng của sắt lập tức xuất hiện.
"Ha ha ha, là sắt! Chúng ta được cứu rồi!"
Nghe thấy lời hắn nói, đám Chung Tự Thắng thở phào nhẹ nhõm, sắc mặt như xuân, tràn đầy vui sướng nhàn nhạt.
"Ông chủ Cung, ông quá thông minh, hôm nay có thể sống sót rời đi, toàn bộ đều nhờ vào ông!"
"Tôi đã nói rồi mà, trước mặt ông chủ Cung, Nhà Thiết Kế Tử Vong chỉ là cặn bã của cặn bã. Thiết kế hắn làm có thể giết người khác, nhưng giết không được chúng ta!"
"Sau khi ra ngoài, tôi nhất định phải mời ông chủ Cung một bữa cơm thật lớn mới được!"
Mấy người lập tức nịnh nọt, Cung Bồi Dịch đắc ý. Có thể chiến thắng Nhà Thiết Kế Tử Vong là một chuyện vô cùng vinh dự. Hắn tin hiện tại đang có ít nhất hơn mười triệu người theo dõi livestream.
Ha ha, chính xác, tao muốn đánh bại mày trước mặt nhân dân cả nước!
Coi như ra ngoài bị cảnh sát bắt, bị xử bắn, tao cũng phải là kẻ chiến thắng mày! Tao sẽ đời đời bất hủ!
Nhìn thấy bộ dạng vô cùng phách lối của hắn, cư dân mạng cực kỳ không vui.
"A a a, đừng mà, đừng mà!"
"Có ai hiểu không? Giải thích một chút, thật sự cứ như vậy bị phá giải sao?"
"Phân tích của Cung Bồi Dịch rất rõ ràng và chuẩn xác. Lần này khả năng thất bại rồi!"
"Thường đứng tại bờ sông, nào có giày không ướt. Coi như thất bại, cảnh sát chắc cũng sắp ập đến, nói không chừng streamer đã đem cảnh sát thiết kế ở bên trong. Người vừa ra liền lập tức xử bắn, nghe rất không tệ!"
"Xử bắn? Đừng ngốc, trừ phi bọn chúng phản kháng. Cảnh sát mà đến, trước tiên khẳng định đưa đi bệnh viện, anh tin không?"
Người xem vô cùng sốt ruột. Có kẻ thậm chí còn nằm sấp trên bàn, ôm mặt khóc nức.
Bởi vậy mới có câu, trong nghề xem môn đạo, ngoài nghề xem náo nhiệt.
(Lời editor: Trong nghề xem môn đạo, ngoài nghề xem náo nhiệt - người hiểu được sẽ nhìn thấu thiết kế, người không hiểu thì chỉ xem cho vui.)
Thời điểm nhà nhà, người người nôn nóng bất an, Tổ trọng án số 0 cũng đang phân tích ván trò chơi này.
"Trò chơi thật lợi hại!"
Ánh mắt Vu Kiện phát sáng, giống như tìm được kho báu.
"Có bí mật gì sao? Tôi coi không hiểu?" Lâm Cửu Nguyệt hỏi.
Vu Kiện nhìn Đồ Tội, hắn cũng chưa rõ bí mật của ván này nằm ở đâu.
Thấy mọi người đều hướng về mình, Đồ Tội đáp: "Không ngoa khi bảo, trò chơi trước mắt đã viết lại các bước trưởng thành của loại người! Hoặc nói cách khác, là quá trình tiến hóa của nhân loại!"
CMN!
Chấn kinh!
Tất cả đều hoảng sợ, nhưng càng nhiều hơn là nghi vấn.
Anh có thể đừng so sánh như vậy được không? Một ván trò chơi mà thôi, anh kéo cả quá trình tiến hóa của nhân loại vào làm gì?
Đồ Tội quét mắt một vòng, sau đó nói: "Tôi biết mọi người hiện tại rất nghi ngờ. Nhưng nếu xét về khả năng học tập tri thức, quá trình tiến hóa của nhân loại đại khái chia làm ba giai đoạn. Giai đoạn thứ nhất là bắt chước, thứ hai là học hỏi, thứ ba là sáng tạo. Trò chơi này là kết tinh của cả ba quá trình! Cung Bội Dịch rất thông minh, nhưng thật không may, hắn đã gặp phải một đối thủ khủng bố!"