Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Hệ Thống Livestream Tử Vong

Chương 327: Phía trước có năng lượng cao

Chương 327: Phía trước có năng lượng cao

Edit + Beta: Tiểu Nguyệt Nguyệt

...

Theo sự bố trí của Tổ trọng án số 0, toàn bộ Thượng Hải bắt đầu xao động.

Đám dân thành phố rất tự giác ôm điện thoại bước ra khỏi các tòa nhà. Hoàng thượng chưa vội thái giám gấp, bọn họ thật sự lo lắng cho Nhà Thiết Kế Tử Vong. Nếu bị bắt, ai sẽ tiếp tục trừng trị tội phạm cho bọn họ đây?

"Mọi người giữ vững tinh thần, trách nhiệm bảo vệ Nhà Thiết Kế Tử Vong lại rơi xuống vai chúng ta!"

"Lần này, Nhà Thiết Kế Tử Vong chẳng coi trọng an toàn của mình chút nào cả, tính mạng của anh ta đâu chỉ thuộc về một mình anh ta, còn quan hệ đến toàn bộ nhân loại, sao lại bất cẩn như vậy chứ!"

"Nói đúng lắm, nhất định phải phê bình! Nhưng việc mọi người cần làm bây giờ là đồng tâm hiệp lực!"

"Mama, mama, con cũng muốn bảo vệ Nhà Thiết Kế Tử Vong!"

Bất luận là thanh niên trai tráng, trẻ nhỏ hay người già, tại thời khắc này, tất cả ánh mắt đều vô cùng kiên định. Cảnh tượng ở Tây Kinh lại tiếp tục tái diễn trên đất Thượng Hải.

Vu Kiện lạnh lùng nhìn ra ngoài cửa kính, quan sát dòng người tự động tràn ra đầu đường, cắn chặt răng.

Cảnh tượng ở Tây Kinh lại xuất hiện lần nữa.

Nhưng kết cục nhất định phải thay đổi!

Tôi sẽ không để nỗi nhục nhã đó tái diễn!

Vu Kiện âm thầm vực dậy tinh thần. Lúc này, điện thoại Phục Cường truyền đến thanh âm băng lãnh của Dương Triếp:

"Như các người đã thấy, ván đầu tiên là một trò chơi hợp tác đoàn đội, chia làm hai bộ phận. Bộ phận thứ nhất sẽ do Trần Phượng Tình và Tần Giai Ngữ hoàn thành. Các cô ngồi cạnh nhau, tóc dài phân biệt buộc lên và kẹt bên trong bánh răng. Sau khi trò chơi bắt đầu, hai bánh răng sẽ bắt đầu chuyển động. Mái tóc dài của các cô sẽ từ từ bị nuốt chửng, cho đến khi đầu bị kéo vào giữa hai bánh răng. Liệu hộp sọ cứng rắn của các cô có thể chặn đứng chuyển động quay của bánh răng không? Tất cả chúng ta đều muốn biết đáp án. Nhưng trước đó, các cô có thể hy sinh cánh tay của mình; một khi chèn cánh tay vào, các cô sẽ có đủ chỗ để kéo tóc ra. Lựa chọn thế nào, tùy các cô!"

Hai người nghe xong, sắc mặt trắng bệch, khó có thể tưởng tượng ra cảnh tượng đẫm màu kia. Vô luận là thò đầu hay cánh tay vào, đều sẽ vô cùng huyết tinh và kinh khủng.

"A a a, thằng biến thái chết tiệt, đồ cặn bã, tao muốn giết mày!"

"Đừng tra tấn tôi, có ai không, cứu mạng, mau tới cứu tôi!"

Dương Triếp mặc kệ tiếng kêu rên của hai người, ánh mắt chuyển sang bốn kẻ còn lại, tiếp tục giới thiệu: "Bộ phận thứ hai của trò chơi sẽ do bốn vị nam chính hôm nay thực hiện. Như đã thấy, các anh bây giờ đang bị cố định trên ghế sắt tại đĩa quay. Trung tâm đĩa quay lắp một cánh tay máy thẳng đứng, mà bên trên cánh tay máy lại cố định bốn cái cuốc sắc bén, cứ mỗi giây lại hạ xuống một lần, lặp đi lặp lại không ngừng. Có điều, tạm thời các anh không cần lo lắng, sau khi trò chơi bắt đầu, vị trí cuốc sắt chém xuống sẽ lệch ra so với thân thể các anh. Nhưng mỗi lần một cái răng trên bánh răng phía Trần Phượng Tình và Tần Giai Ngữ khớp lại, bánh răng bên trên cánh tay máy phía các anh cũng sẽ thực hiện chuyển động tương tự, vị trí cuốc sắt dần dần được điều chỉnh từng inch. Sau khi sáu cái răng cắn vào nhau, cuốc sắt liền chĩa thẳng về phía đôi chân. Đến lúc đó, nó sẽ bổ dập da thịt, đập nát xương đùi các anh. Ngẫm lại bức họa kia, máu chảy đầy đất, hẳn đều rất phù hợp với khẩu vị của từng người!"

"Đương nhiên, các anh sẽ không bởi vậy mà chết. Khi cuốc sắt hoàn toàn rời khỏi hai chân, ổ khóa cố định thân thể sẽ được mở ra. Trước lúc này, nếu như không muốn cặp giò bị gõ nát, nhất định phải hi sinh hai tay để ngăn cản chuyển động của cuốc sắt!"

"Cuối cùng, tôi phải nhắc nhở các người là, hai bộ trang bị hỗ trợ lẫn nhau, ảnh hưởng lẫn nhau. Trước mặt các người có một cái máy phát điện, phía trên là cầu dao màu đỏ. Nếu như có người chạy thoát, kéo cầu dao xuống, máy móc sẽ ngừng lại. Nhưng tôi hi vọng mọi người đừng làm như vậy, bởi vì làm như vậy, tình huống của tất cả sẽ càng tồi tệ hơn!"

"Hiện tại, hãy để chúng ta bắt đầu

trò chơi!"

Dứt lời, mạch điện mở ra, hai bộ phận máy móc vận hành.

Chi chi chi. . .

Bánh răng to lớn sau đầu chầm chậm cắn vào nhau. Ở một bên khác, cuốc sắt răng rắc, răng rắc, giống như đang dập người, lực chặt xuống rất lớn —— lên —— xuống. Tuy tạm thời chưa bổ đến chân, nhưng chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta tê hết cả da lông.

"Làm sao bây giờ, chúng ta sẽ bị đập nát mất!"

"Lão Vương, anh thông minh nhất, mau nghĩ biện pháp, tôi còn trẻ như vậy, tôi không muốn chết ở đây, dù bị bắt ngồi tù, chúng ta vẫn có hi vọng đi ra!"

"Lão Lý, không phải anh có rất nhiều ý tưởng sao? Nhanh ngẫm lại, trò chơi của Nhà Thiết Kế Tử Vong luôn có đường tắt mà?"

Chu Cường Bạch và Phương Tử Lâm hoàn toàn luống cuống, mồ hôi lạnh trong nháy mắt thấm ướt quần áo.

Vương Lập Siêu và Lý Dục Tích thì nhíu mày suy tư.

Trần Phượng Tình cùng Tần Giai Ngữ ở đối diện run lẩy bẩy, nước mắt nước mũi ngắn dài.

Quan sát phản ứng của sáu người, cư dân mạng vô cùng hưng phấn.

"666! Thiết kế lần này rất tốt, còn cực kỳ tinh diệu!"

"Tôi đặc biệt thích loại trò chơi vừa tới đã chỉnh chết người ta!"

"Tôi tự nhận đầu óc không tồi, nhưng giờ vẫn chưa nhìn ra cách phá giải, hi vọng bọn chúng cũng không nhìn ra!"

"Có câu, ngoài cuộc thì tỉnh táo, trong cuộc thì u mê. Ngay cả chúng ta đều không nghĩ được biện pháp, anh cảm thấy bọn chúng, thân ở vào hoàn cảnh xa lạ, các loại đạo cụ đặt trên người, còn có thể đủ lý trí, suy nghĩ tỉnh táo ư? Tôi cảm thấy bọn chúng chắc chắn phải tàn phế cả lũ!"

"Hi vọng là thế, dù sao bọn chúng càng thảm, tôi càng vui vẻ!"

Bình luận của người xem bao phủ toàn bộ màn hình. Vu Kiện lạnh lùng nhìn lướt qua, ánh mắt lập tức dời khỏi điện thoại của Phục Cường.

(Lời editor: Điện thoại lão Vu bị hắn tự tay đập bể ở chương trước rồi, nên phải nhìn ké đội viên.)

Nói đến giải mã, lúc đầu hắn còn có chút hứng thú, nhưng sau khi lần lượt rơi vào bẫy rập, lần lượt bị nhục nhã, hắn đã hoàn toàn từ bỏ loại phương pháp vô dụng này. Hắn thấy, với số thời gian hạn định, chú tâm nghĩ cách bắt người còn tốt hơn!

Đúng lúc bọn họ chuẩn bị rời khỏi Ngự Cảnh Đông Phương, kênh nói chuyện đột nhiên truyền đến thanh âm của Lâm Cửu Nguyệt.

"Đội trưởng, đã tìm thấy tất cả những địa điểm khả nghi tại thành phố, tổng cộng có bốn mươi sáu chỗ!"

Vu Kiện lập tức trả lời: "Rất tốt, mau phát tài liệu cho các đồn cảnh sát, giao trách nhiệm tìm kiếm các vị trí khả nghi trong phạm vi quản hạt! Nếu có biến, trực tiếp báo cáo với tôi!"

"Vâng!"

"Phương diện giám sát có tiến triển gì không?"

"Đồ Tội và chị Khả Tâm đang kiểm tra, tạm thời còn chưa phát hiện ra manh mối!"

Vu Kiện suy nghĩ, Nhà Thiết Kế Tử Vong giảo hoạt như hồ ly, từ trước đến nay đều có thể tránh thoát camera, lần này chắc cũng không ngoại lệ, cho nên không cần lãng phí quá nhiều tài nguyên trên phương diện kia.

"Nếu vậy, để Khả Tâm phụ trách vụ camera, chuyên gia hiện trường như Đồ Tội nên xuất lực! Để anh ta đến chỗ tôi!"

"Được, tôi sẽ báo cho anh ta ngay lập tức!"

Cắt liên lạc, Vu Kiện xiết chặt nắm đấm.

Tối nay, hắn bắt buộc phải giành được chiến thắng!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch