Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Hệ Thống Livestream Tử Vong

Chương 332: Vu Kiện tức giận

Chương 332: Vu Kiện tức giận

Edit + Beta: Tiểu Nguyệt Nguyệt

...

Khi bốn người thoát ra từ bên trong cơ quan, đám Vu Kiện cũng chạy đến bể bơi Lộng Triều.

Mấy chục chiếc xe cảnh sát nằm ngang ở trên đường cái.

Hơn trăm nhân viên đối kháng cùng một mảng dân chúng đông nghịt.

"Không thể để bọn họ tiến vào! Sống chết bảo vệ Nhà Thiết Kế Tử Vong!"

"Muốn đi lên, các anh phải bước qua xác chúng tôi, không thì đừng hòng!"

Đối mặt với dân chúng một bước cũng không nhường, cảnh sát vô cùng bất đắc dĩ.

"Các vị đồng hương, mời các vị nhường đường, các vị đây là quấy nhiễu người thi hành công vụ, có biết không? Là phạm tội!"

Lúc này, một bác gái tiến lên nói: "Đồng chí trẻ tuổi, chúng tôi cũng không làm khó các cậu, chúng tôi phạm tội, mời các cậu mang chúng tôi đi đi, để xem là các cậu nhiều người, hay vẫn là chúng tôi đông!"

Nhân viên cảnh sát kinh ngạc, dù mỗi viên cảnh sát áp giải một người, cảnh sát đi hết, nơi này vẫn sẽ còn hơn trăm, hoàn toàn chiếm ưu thế về mặt nhân số!

Lúc này, Vu Kiện xuống xe, lạnh lùng liếc nhìn hiện trường.

Tuy bốn phía kêu loạn, nhưng tiếng hét thảm thiết bên trong bể bơi vẫn rất bén nhọn và rõ ràng.

"Chết tiệt!"

Vu Kiện dường như bị kích thích, đưa tay rút súng ra.

"Phanh phanh phanh! ! !"

Bắn thẳng ba phát lên trời!

Tiếng súng vang lên, bốn bề thoáng chốc trở nên yên tĩnh, ánh mắt mọi người đều hướng về phía hắn.

Cảnh sát thấy là đội trưởng Vu tới, bèn chờ mệnh lệnh.

Quần chúng thấy là một kẻ khó chơi tới, chuẩn bị sẵn sàng liều mạng!

Vu Kiện thì trầm mặt, cầm súng, nhanh như gió tiến lên phía trước.

"Cảnh sát phá án, tránh đường!"

Nhưng vừa mới nói xong, chẳng những không ai tránh ra, ngược lại một ông lão còn tiến lên một bước.

"Anh cho rằng anh có vũ khí? Chàng trai, để đại gia nói cho anh biết, cái gì mới gọi là vũ khí!"

Nói xong, liền lấy điện thoại ra, hướng về phía Vu Kiện, bắt đầu quay chụp.

"Đến, đánh tôi đi, đừng nói đại gia chưa nhắc nhở anh, thân thể đại gia không tốt, anh nếu là thiếu cha thì ra tay đi!"

Xoạt!

Đám người đông nghịt lập tức ào ào giơ điện thoại lên.

Vu Kiện trợn tròn mắt.

Loại tình huống kia luôn phải được xử lý cẩn thận, nếu không, sẽ rất dễ dẫn phát bạo động mang tính quần thể. Nhiều người như vậy, khả năng xảy ra đại sự cực cao.

Nhưng giờ phút này, Vu Kiện đã bị chọc giận.

Một Nhà Thiết Kế Tử Vong mà thôi, dựa vào cái gì lại được đám người kia bảo hộ, dựa vào cái gì? Bởi vì hắn giết mấy tên tội phạm sao?

Cảnh sát bắt tội phạm còn ít sao?

Đáp án rõ ràng!

Nhưng vì cái gì mọi người lại che chở hắn như thế!

Điều này càng khiến hắn không cam tâm!

Chỉ thấy, Vu Kiện lui ra sau một bước, gằn giọng: "Tất cả mọi người nghe lệnh, cường công!"

Cảnh sát tại hiện trường do dự, bọn họ biết rõ cường công không thích hợp với loại tình huống như hiện tại, nhưng bọn họ vẫn làm.

Xung đột trong nháy mắt thăng cấp.

...

Tổ trọng án số 0, một bóng dáng vừa lạ lẫm vừa quen thuộc đi đến.

"Trần Cục trưởng? Sao ngài lại tới đây?"

Lâm Cửu Nguyệt kinh ngạc, từ sau khi Tổ trọng án số 0 tách ra độc lập, trực tiếp thuộc quyền quản lý của Bộ Công An, trên cơ bản không liên quan gì đến Cục thành phố, Trần Khương cũng không hỏi thăm về tình tiết vụ án nữa.

Nhưng hôm nay hắn tới, thêm nữa, sắc mặt còn rất khó coi.

"Hồ nháo!"

(Lời editor: Hồ nháo = hết sức lộn xộn, lung tung.)

Trần Khương đi qua, đập bàn một cái.

Rầm!

Chén trà trên bàn đều rung lắc.

Hàn Khả Tâm nhíu mày, đây là lần đầu tiên cô thấy Trần Khương phát lửa lớn như vậy.

"Trần cục trưởng, có chuyện gì sao?"

Trần Khương nổi giận: "Cái tên Vu Kiện này, quá hồ nháo, vậy mà dám hạ lệnh cường công đối với quần chúng! Hiện tại đã có rất nhiều người bị thương! Hôm nay là ngày đầu tiên hắn làm cảnh sát à? Không có đầu óc như vậy, còn phá án kiểu gì!"

Hàn Khả Tâm và Lâm Cửu Nguyệt đều giữ im lặng.

Trần Khương lạnh lùng đáp: "Quyết định ngu xuẩn như thế, chẳng lẽ các người không ngăn cản? Để hắn tiếp tục hành động lung tung?"

Biểu cảm trên mặt Lâm Cửu Nguyệt rất ủy khuất, nhưng cũng không nói gì.

Trần Khương quát: "Lập tức phát mệnh lệnh cho các phân Cục, đơn vị cảnh sát vũ trang, đơn vị hàng không không quân, dừng việc cường công đối với dân chúng; nếu như không thể lấy phương thức đàm phán tiến vào hiện trường, vậy thì thành thành thật thật trông coi cho tôi! Nhất định phải xử lý việc này cẩn thận, đừng làm bừa, càng không thể lỗ mãng! Cứ nói đây là mệnh lệnh của Trần Khương tôi, chấp hành hay không, tùy bọn họ quyết định!"

"Vâng! Tôi sẽ đi thông báo ngay!" Lâm Cửu Nguyệt nói xong, vội vàng chạy đi đánh điện.

Lửa giận của Trần Khương thoáng có chút hạ nhiệt, sở dĩ ông sinh khí là bởi vì chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

(Lời editor: Chỉ tiếc rèn sắt không thành thép - ý chỉ thái độ nghiêm khắc vì muốn tốt cho ai đó.)

"Lúc trước thật không nên để Vu Kiện tiếp nhận vụ án này!"

Trần Khương lắc đầu, thở dài một tiếng.

Hàn Khả Tâm nhíu mày: "Chuyện hôm nay sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến đội trưởng Vu sao?"

Trần Khương đáp: "Đối sách sai lầm gây nên sự kiện bạo động lớn, cô nói có nghiêm trọng hay không? Tổ trọng án số 0 chỉ sợ phải đổi người! Bây giờ cô gọi cho Vu Kiện, bảo hắn trở về!"

"Vâng!"

Hàn Khả Tâm đi đến một bên, gọi điện thoại.

Trần Khương đốt điếu thuốc, sau khi phun ra nuốt vào liền đem ánh mắt nhìn về trung tâm Mắt Ưng, có thể trông thấy rõ hình ảnh cảnh sát và quần chúng trên đường phố.

Bản thân loại chuyện này rất khó giải quyết, thậm chí còn cực kỳ mẫn cảm. Không đả thương người liền tốt, nhưng nếu có ai bị thương, dù là quần chúng hay cảnh sát, tính chất sẽ biến đổi.

Mệnh lệnh được đưa ra, tuy dựa trên nguyên tắc, thời điểm xử lý bản án của Nhà Thiết Kế Tử Vong, Tổ trọng án số 0 sẽ có toàn quyền quyết định, nhưng Trần Khương là lão cục trưởng, với lại bản thân mọi người cũng sở hữu phán đoán của riêng mình, cho nên tất cả đều tuyên theo mệnh lệnh của Trần Khương.

Cùng lúc, Vu Kiện nhận được điện thoại của Hàn Khả Tâm.

Sau khi trầm mặc một hồi, Vu Kiện đáp: "Nói cho Cục trưởng, mọi chuyện đêm nay do tôi phụ trách, nhưng hiện tại tôi không thể về, chờ bắt được Nhà Thiết Kế Tử Vong, tôi sẽ trở lại Cục!"

Ba!

Vu Kiện cúp máy, ném điện thoại di động cho Phục Cường.

"Bên này giao cho anh!"

"Đội trưởng, anh đi đâu?"

"Tôi đi bắt Nhà Thiết Kế Tử Vong!"

Vu Kiện nói xong, bước lên một chiếc xe, nhanh chóng rời đi.

Hiện trường livestream, bốn người đem Trần Phượng Tình và Tần Giai Ngữ cứu ra, sau khi băng bó đơn giản, tạm thời bảo vệ được tính mạng, nhưng sức khỏe đã suy yếu rất nhiều.

"Ô ô ô, đầu tôi đau quá, tôi muốn rời khỏi đây. . ." Tần Giai Ngữ khóc lóc.

Trần Phượng Tình thì không ngừng rung động, cơ thể run bần bật.

Ánh mắt Lý Dục Tích hướng về phía bể bơi, hiện tại mực nước đã sâu hơn một mét.

"Muốn rời khỏi đây, chỉ sợ không đơn giản!"

Hắn vừa dứt lời, bên trong loa phát thanh truyền đến âm thanh sàn sạt. Nhất thời, cả sáu người đều cảm thấy bất an, bởi vì bọn họ biết, nhiệm vụ mới sắp xuất hiện.

Ba! Ba! Ba!

Đầu tiên là một trận tiếng vỗ tay, sau đó giọng nói của Dương Triếp vang lên.

"Mặc dù quá trình thông quan của cửa vừa rồi tương đối gian nan, nằm ngoài dự đoán của tôi; nhưng mặc kệ thế nào, chúc mừng các người thành công hoàn thành trò chơi đầu tiên!"

"Tiếp theo là ván thứ hai, bởi vì các người không chú ý tới lời cảnh cáo, kéo chốt mở nguồn điện xuống, tình cảnh hiện tại của các người đã trở nên vô cùng tồi tệ! Nào, hãy để chúng ta cùng nhận thức một chút ván trò chơi thứ hai!"






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch