Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Hộ Hoa Trạng Nguyên

Chương 71: Nàng bị đau bụng kinh (1)

Chương 71: Nàng bị đau bụng kinh (1)



Toàn thân Tiêu Dương không tự chủ được mạnh mẽ run lên, điện thoại cầm trên tay suýt chút nữa rớt xuống, đồng thời vô thức kẹp hai chân của mình lại.

Không người nào có thể cảm nhận được so với hắn.

Một cước bá đạo.

Bốn chữ này rốt cuộc có bao nhiêu uy lực chấn nhiếp? Lực uy hiếp? Lực phá hoại?

Tiêu Dương cảm giác có một luồng khí lạnh từ hạ thân xông thẳng lên não, ngẩn ra trong chốc lát.

Lúc này, Bạch Tố Tâm mới cướp lại điện thoại, liếc nhìn Tiêu Dương, hỏi:

-Chị, khi nào thì chị về?

Hàn huyên vài câu, Bạch Tố Tâm cúp điện thoại, ánh mắt cổ quái nhìn Tiêu Dương.

-Tại sao anh lại hỏi đại tỷ vấn đề “hiếm thấy” như vậy?

Trong lòng Tiêu Dương đang lạnh buốt, nghe xong, cố nặn nụ cười miễn cưỡng:

-Hiếu kỳ, hoàn toàn hiếu kỳ.

-Đúng rồi.

Tiêu Dương vỗ đầu thật mạnh:

-Ta có chút việc gấp, cần đi trước.

Ba mươi sáu chước, chạy là thượng sách.

-Chuyện gì?

Quân Thiết Anh nghi hoặc nhìn Tiêu Dương.

Tiêu Dương ơ một tiếng, nói:

-Nghe nói Lăng cô nương chiều có tiết, phòng bảo vệ làm sao không có người trông coi được. Phải biết rằng, ký túc xá nữ là chi địa thần thánh, tuyệt đối không cho phép bọn đạo chích tiến vào.

-Lăng cô nương?

Bạch Tố Tâm khó hiểu nhìn Quân Thiết Anh.

Quân Thiết Anh bĩu môi:

-Trường học tất nhiên đã sắp xếp công việc quản lý thay phiên nhau. Nhiệm vụ của anh chỉ là sau 11h mà thôi.

-Cái này…

Tiêu Dương có chút nôn nóng. Chẳng lẽ thật sự ngồi chờ chết sao?

Hắn dường như đã cảm nhận được một luồng sát khí như nước triều dâng cao đánh úp vào mặt mình.

Nếu như để nàng ta nhận ra, hậu quả thiết tưởng không chịu nổi.

Khi Tiêu Dương đang vắt óc nghĩ cớ bỏ chạy lấy người, Bạch Tố Tâm đứng dậy, lười biếng duỗi lưng, mang chiếc dép lê màu đỏ trở về phòng, thuận miệng nói một câu:

-Xe đại tỷ không đi được, chị ấy bảo chị đến cục cảnh sát đón chị ấy.

-Bây giờ nàng ta sẽ trở về sao?

Tiêu Dương khiếp sợ lên tiếng.

-Đúng.

Bạch Tố Tâm gọn gàng nói.

Tiêu Dương ngã ngồi trên ghế salon.

Tiêu rồi, tiêu rồi.

Tiêu Dương cảm giác mình giống như một miếng thịt mỡ đặt trên thớt gỗ, tùy thời cho người ta chặt. Nếu bị nàng ta nhận ra, hình tượng uy mãnh của hắn có thể sẽ bị phá hủy. Thông qua tìm hiểu mấy ngày nay, Tiêu Dương cũng biết được “giao dịch bao nguyên đêm” của hắn rốt cuộc là giao dịch gì.

Tiêu Dương quyết định, nhất định phải mai táng tai nạn xấu hổ nhất này vào vị trí sâu nhất trong trí nhớ.

Hắn thật tình không biết, đúng là oan gia ngõ hẹp, cảnh quan dẫn đội truy quét tệ nạn đêm đó chính là chị của hai cô gái này.

-Hẳn đây là lưới trời tuy thưa nhưng khó thoát?

Tiêu Dương khóc không ra nước mắt. Sau khi Bạch Tố Tâm thay quần áo rời đi không lâu, Tiêu Dương suy nghĩ một chút, quay sang nhìn Quân Thiết Anh. Quân Thiết Anh ngạc nhiên nhìn hắn, nhịn không được hỏi:

-Tiêu Dương, rốt cuộc là anh bị làm sao vậy?

Tiêu Dương thở sâu một hơi, nghiêm mặt nhìn Quân Thiết Anh:

-Đại tiểu thư, nàng có cảm thấy bây giờ ta có cái gì khác so với trước kia không?

-Trước kia?

-Chính là lần đầu tiên nàng nhìn thấy ta.

Quân Thiết Anh suy nghĩ một chút, bật cười một tiếng.

Lần đầu tiên gặp Tiêu Dương, tên này để tóc dài, đang khổ sở tìm nhà vệ sinh.

Một lâu sau, Quân Thiết Anh mới nói:

-Có, khác biệt rất lớn.

-Vậy nàng có nhận ra ta không?

Tiêu Dương vội hỏi tiếp.

Quân Thiết Anh lại càng khó hiểu.

Tiêu Dương ý thức được hỏi vấn đề này không thỏa đáng, vội sửa lại:

-Ví dụ như, lần đầu tiên nàng gặp ta hôm đó, đến hôm nay mới gặp lại, nàng có nhận ra ta không?

Quân Thiết Anh cẩn thận đánh giá Tiêu Dương vài lần, so sánh hình ảnh trước sau:

-Nhận không ra, người bình thường sẽ nhận không ra.

-Thật sao?

Tiêu Dương cuồng hỉ, tảng đá lớn trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống.

Nhận không ra là tốt rồi.

Quân Thiết Anh không biết, khi đó đám người đại tỷ chỉ vội vã liếc mắt một vòng, vậy thì tuyệt đối càng không thể nhận ra.

Tiêu Dương nhẹ nhàng thở ra.

-Tiêu Dương, tại sao anh lại hỏi vấn đề này?

Quân Thiết Anh tò mò hỏi.

-Không có việc gì đâu.

Áp lực trong lòng Tiêu Dương biến sạch, thở ra một hơi, xung phong nhận việc:

-Ta đi rót cho nàng chén nước nóng.

Nhìn theo bóng lưng của Tiêu Dương, Quân Thiết Anh mơ hồ khó hiểu, sau đó lắc đầu cười nói:

-Hình tượng của anh so với lúc trước thật sự khác quá nhiều. Tôi nhất định là nhận không ra. Nhưng đại tỷ thì khác. Người nào mà chị ấy đã gặp qua, cho dù có thay đổi bao nhiêu, chị ấy liếc nhìn một cái là nhận ra ngay.

Bịch.

Tiêu Dương lảo đảo như muốn ngã xuống.

Hắn lồm cồm đứng vững, khuôn mặt run rẩy, sâu kín nhìn Quân Thiết Anh, ngữ khí có chút run rẩy:

-Nàng nói là sự thật?

-Tất nhiên rồi.

Quân Thiết Anh cười nói:

-Anh đừng quên thân phận của đại tỷ. Chị ấy là thành viên quan trọng của đội cảnh sát hình sự khu Dương Phổ. Không có mấy tội phạm có thể thoát được ánh mắt đại tỷ đâu.

Dường như có một cơn gió lạnh thổi qua, lạnh cả người.

Sau khi rót cho Quân Thiết Anh một ly nước nóng, Tiêu Dương ngồi trên ghế salon, thần thái u buồn.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch