Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Hộ Hoa Trạng Nguyên

Chương 74: Ta tưởng rằng phía trước (2)

Chương 74: Ta tưởng rằng phía trước (2)
Nhưng…

Thấy thần sắc Bạch Khanh Thành thấp xuống vài phần:

-Chỉ cần mặc một bộ quần áo mỏng một chút, tuy hiệu quả không bằng, nhưng không thành vấn đề.

Bạch Khanh Thành quay người vào trong phòng, một lát sau, cửa phòng mở ra, thanh âm thanh thúy của Bạch Khanh Thành vang lên:

-Vào đi.

Cô vẫn lựa chọn đồng ý cho Tiêu Dương trị liệu.

Tiêu Dương chần chừ một chút, liếc nhìn cửa phòng đã lộ ra một khe hở, rồi quay sang nhìn hai người Bạch Tố Tâm:

-Hai người không vào sao?

-Không phải chữa cho chúng tôi mà.

Bạch Tố Tâm bước đến ghế sofa ngồi xuống, nhìn tivi không chuyển mắt, nhàn nhạt nói:

-Chúng ta không lo lắng anh dám chiếm tiện nghi của đại tỷ.

Bạch Khanh Thành có thể trở thành thành viên nòng cốt đội cảnh sát hình sự, tuyệt đối không phải là trưng cho đẹp.

-Nếu bị ta chiếm tiện nghi thì sao?

Tiêu Dương hỏi.

………

Vèo.

Một cái gối ôm bay từ phía sofa đập thẳng đến mặt Tiêu Dương. Tiêu Dương vội vàng tiếp cái gối, không dám nói thêm gì nữa, tranh thủ chạy vào phòng Bạch Khanh Thành.

Vừa mới đóng cửa quay người, Tiêu Dương không khỏi ngốc trệ.

Lúc này, Bạch Khanh Thành đang nằm úp trên giường, mặc chiếc áo ngủ màu lam nhạt, hồn nhiên nhếch mông, mang theo lực hấp dẫn thu hút hai mắt Tiêu Dương. Ánh mắt hắn vội dời xuống đất. Thân hình đang nằm trên giường này hoàn toàn không thua kém Bạch Tố Tâm.

Hai tỷ muội nhà này đúng là yêu nghiệt.

Tiêu Dương cảm giác hắn không nhúc nhích được bước chân. Cô nam quả nữ ở chung một phòng, còn phải xoa bóp lưng, đối với con gà tơ Tiêu Dương được Đại Tống nuôi mấy chục năm, quả thật là một khảo nghiệm cực lớn. Nhất là khi ánh mắt hắn nhìn thấy bộ ngực mềm mại của Bạch Khanh Thành, cực kỳ co giãn, đã triệt để kích thích tinh thần của Tiêu Dương.

Nuốt nước miếng một cái, Tiêu Dương cảm giác có sát khí xâm nhập vào mình, toàn thân lạnh toát, giật mình tỉnh lại. Khi nhìn thấy ánh mắt Bạch Khanh Thành nhìn hắn, Tiêu Dương có tật giật mình, vội vàng cười xấu hổ, ném cái gối trên tay lên giường, chậm rãi bước đến.

Trong phòng rất yên tĩnh.

-Đại tỷ, nội thương dưới sườn của nàng không nhẹ. Ấn ngón tay sâu ba phần sẽ cảm giác đau nhức.

Bạch Khanh Thành quay đầu nhìn Tiêu Dương, gật đầu lần nữa.

Cũng vì Tiêu Dương mấy lần nói trúng tình huống sức khỏe của cô, Bạch Khanh Thành mới đồng ý cho Tiêu Dương trị liệu.

Xoa bóp phía sau lưng.

Tuy nói vẫn còn cách một lớp áo ngủ, nhưng đối với Bạch Khanh Thành mà nói, đây là lần đầu tiên cô bị đàn ông chạm vào.

Tiêu Dương ừ một tiếng, ánh mắt dần dần bình tĩnh lại, thở sâu một hơi.

Tuy nói trước mắt là một sự hấp dẫn cực lớn, nhưng Tiêu Dương vẫn không quên, chữa bệnh mới là mục đích thật sự.

Tiêu Dương ngồi trên giường, hai tay nhẹ nhàng đặt lên vai Bạch Khanh Thành.

Trong chốc lát, Tiêu Dương rõ ràng cảm nhận được, cơ thể Bạch Khanh Thành giống như phản ứng có điều kiện, kéo căng ra.

Đối mặt với tình huống như vậy, Tiêu Dương chỉ mỉm cười, hai tay nhẹ nhàng đặt lên vai Bạch Khanh Thành, ôn hòa nói:

-Hiệu quả xoa bóp không chỉ dựa vào đại phu, còn phải nhờ người bệnh phối hợp. Đại tỷ, điều mà nàng cần làm bây giờ là toàn thân thả lỏng, nhắm mắt lại, cái gì cũng đừng suy nghĩ.

Tiêu thị xoa bóp pháp tuyệt không phải Tiêu Dương nói khoác. Tiêu Dương chỉ nhẹ nhàng xoa bóp hai vai Bạch Khanh Thành chưa đến một phút, cơ thể căng cứng của Bạch Khanh Thành đã dần dần thích ứng, chậm rãi mềm ra. Đồng thời, điều khiến cho Bạch Khanh Thành ngạc nhiên chính là, hai tay Tiêu Dương giống như mang theo một cổ nhiệt lưu, không ngừng truyền sức mạnh đến kinh mạch toàn thân.

Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, Bạch Khanh Thành đã hoàn toàn tin vào thủ pháp xoa bóp Tiêu thị của Tiêu Dương. Lúc này, cô cảm nhận được một sự nhẹ nhõm trước nay chưa từng có, giống như buông hết mọi trọng trách trong người, cơ thể bay lên.

Ưm!

Bạch Khanh Thành vô thức rên lên một tiếng, vội bừng tỉnh lại, sắc mặt đỏ bừng. Cũng may mà khuôn mặt quay ngược về phía Tiêu Dương, Tiêu Dương mới không nhìn thấy một nữ cảnh quan lãnh diễm còn có sự ngượng ngùng của thiếu nữ như vậy.

-Thoải mái thì cứ xuất ra.

Thanh âm Tiêu Dương vang lên bên tai Bạch Khanh Thành:

-Tùy tâm sở dục, thuận theo tự nhiên.

Nói thì nói như vậy, nhưng Tiêu đại trạng nguyên vẫn đang chịu sự dày vò cực lớn. Hai tay chạy lên xuống trên lưng Bạch Khanh Thành, sự va chạm lớp da thịt bóng loáng co giãn bên dưới lớp áo vẫn kích thích thần kinh yếu đuối của Tiêu đại trạng nguyên.

Thôi, nã, án, ma, nhu, niết, điểm, phách...

Càng gần đến cuối cùng, hai tay Tiêu Dương xoa hai huyệt vị sau lưng Bạch Khanh Thành. Cảm xúc tuyệt mỹ mang theo sức hấp dẫn cực lớn trùng kích tinh thần Tiêu Dương, ánh mắt không tự chủ được nhìn về phía bộ ngực tròn lẳng đang nhếch lên, hai tay không ngừng lại được, đặt hai bên lưng Bạch Khanh Thành.

Năm ngón tay vốn đang xoa nhẹ, không tự chủ được khuếch trương thêm vài phần, nắm thành một trảo.

A!

Bạch Khanh Thành kinh hô một tiếng, quay đầu lại trừng mắt với Tiêu Dương:

-Anh làm gì vậy?

Theo như lời của Tiêu Dương, thủ pháp xoa bóp không hề có hai tay chộp như thế.

Quan trọng hơn, hai vị trí mà Tiêu Dương chộp, tuy là sau lưng, nhưng đối ứng đằng trước là bộ ngực của cô.

A!

Tiêu Dương không khỏi hoảng sợ, phát hiện ra mình thất thố, nhìn thấy ánh mắt dọa người của Bạch Khanh Thành, tinh thần vừa loạn vừa khẩn trương, há miệng, một câu cũng không nói ra lời.

-Ta tưởng rằng phía trước.







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch