Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Hộ Hoa Trạng Nguyên

Chương 89: Cô nương, chơi dao rất nguy hiểm đấy (1)

Chương 89: Cô nương, chơi dao rất nguy hiểm đấy (1)



Y cứu người, nhưng cũng sẽ giết người?

Nghiêm Hồng Tịch ngây người. Lúc này Tiêu Dương đã xoay người, trực tiếp bước ra ngoài phòng bệnh. Nghiêm Hồng Tịch nhìn theo bóng lưng Tiểu Dương, rồi quay lại nhìn đỉnh đầu và bảy ngân châm đâm vào bảy từ huyệt trên người bệnh nhân, sau đó vội vàng bước theo. Cửa phòng bệnh mở ra.

Tiêu Dương lạnh nhạt xuất hiện.

Tầm mắt mọi người đều tập trung tới.

Kết quả như thế nào rồi?

Nội tâm căng thẳng.

Tất cả đều chờ đợi Tiêu Dương lên tiếng.

Hắn thật sự giống như lời Nghiêm Hồng Tịch đã nói, cao nhân có y thuật cao thâm? Ngày hôm nay, tất cả các chuyên gia được mời đến chẩn bệnh cho cha Tô Tiểu San, trước khi đến đều rất tự tin, nhưng sau khi bước ra đều lắc đầu.

Tô Tiểu San cắn môi, nắm chặt tay Dương thị, ánh mắt nhìn thẳng Tiêu Dương.

Lúc này, Nghiêm Hồng Tịch cũng đi ra, nhẹ đóng cửa phòng bệnh lại.

-Tiêu Dương...

Thanh âm Tô Tiểu San nhỏ như tiếng muỗi kêu vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh. Cô muốn biết kết quả, nhưng rồi lại không có can đảm muốn biết.

Cô sợ.

Không khí lạnh như băng.

Đám người Đằng Ưng Thụy thần sắc khác nhau tập trung đến, ánh mắt tràn đầy sự khẩn trương.

Tiêu Dương nhẹ thở ra một hơi, nhìn Tô Tiểu San, khóe miệng bỗng nhếch lên một chút vui vẻ:

-Cũng may không làm nhục sứ mệnh! Nếu không ngoài dự đoán, tính mệnh lệnh tôn đã không còn nguy hiểm.

Nói xong, tất cả mọi người đều chấn động.

Kịch liệt chấn động!

-Cái...cái gì? Tiêu Dương...cậu nói cái gì? Ý của cậu là...

Tô Tiểu San cảm giác mình nói năng có chút lộn xộn. Sự kích động khó có thể ngăn được. Ánh mắt tuyệt vọng như ao tù nước đọng dần dần nổi lên lớp hào quang.

Tiêu Dương tiến lên vài bước, đến trước người Tô Tiểu San, mỉm cười nói:

-Tô cô nương, lệnh tôn có thể nói là đã tạm thời không nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng ta còn cần phải thi châm thêm vài lần nữa, phối hợp với trị liệu bằng dược vật mới có thể hoàn toàn thoát khỏi nguy hiểm.

-Thật sao?

Tô Tiểu San kinh hỉ, kích động muốn nhảy dựng lên, toàn thân không áp chế nổi sự hưng phấn, nhịn không được tiến lên một bước, nhón chân nhanh chóng hôn lên má Tiêu Dương một cái.

Hành động diễn ra trong một khoảng thời gian ngắn.

Tiêu đại gia như nằm mộng, nụ cười cứng ngắc, ánh mắt mở thật lớn, tay phải theo bản năng đưa lên sờ mặt của mình.

Trạng nguyên lang vô cùng thuần khiết, đến bàn tay thiếu nữ cũng chưa từng nắm qua, Tiêu Dương tự hỏi mình có chút khó tiếp nhận da thịt gần gũi như vậy.

Ngây ra như phỗng.

Bổn đại gia bị cường hôn rồi sao?

Ánh mắt Tiêu Dương sâu kín nhìn Tô Tiểu San.

Lúc này, Tô Tiểu San mới phản ứng lại, gương mặt ửng đỏ, nhưng rất nhanh đã bị sự vui mừng thay thế, thanh âm kích động:

-Tiêu Dương, cha của tôi thật không sao chứ? Thật không sao chứ?

Hôm nay, tâm trạng của Tô Tiểu San giống như có một tảng đá đè xuống, ngay cả thở cũng không thở được. Nhưng khi nghe được một tin mừng, cũng khó trách cô mừng như điên, hưng phấn mà chiếm tiện nghi Tiêu đại gia.

Đầu óc Tiêu Dương hỗn loạn, vô thức gật đầu.

-Y thuật của Tiêu Dương Tiêu huynh đệ, lão phu thật sự hổ thẹn vô cùng.

Nghiêm Hồng Tịch lại tán dương lần nữa, thậm chí là sùng bái.

-Với Khí Vận Châm, Quỷ Y Thất Khấu Châm, thời gian trị liệu tuy rằng không dài, nhưng Tô tiểu thư, hai y kỹ này của Tiêu Dương, chị sợ tìm hết toàn bộ giới Trung y của Viêm Hoàng cũng chưa chắc tìm được.

Nghiêm Hồng Tịch cũng không khuếch đại. Cảnh giới Khí Vận Châm, có lẽ có vài người có thể làm được. Nhưng Quỷ Y Thất Khấu Châm lại là tuyệt kỹ châm cứu sớm thất truyền từ lâu.

-Tiêu tiểu ca, cảm ơn, cảm ơn rất nhiều. Lần này nhờ có cậu rồi.

Mẹ Tô Tiểu San cũng nhịn không được mà vui đến phát khóc. Tô Tiểu San vội vàng an ủi bà.

BA~! BA~!

Vài tiếng bước chân dồn dập vang lên.

-Tiêu...bác sĩ Tiêu, thương thế của đại ca tôi thật sự không sao?

Chính là Đằng Ưng Thụy vừa rồi đã ngăn cản Tiêu Dương. Nhưng lúc này, hai mắt ông ta mang theo thần sắc khó có thể tin.

Tiêu Dương nhìn Đằng Ưng Thụy, nhẹ nhàng gật đầu.

-Vậy thì tốt quá.

Gương mặt Đằng Ưng Thụy lộ ra sự cuồng hỉ.

-Tiêu huynh đệ đúng thật là thần y.

Vệ Chính Tín cũng bước lên, kích động mở miệng.

-Không có việc gì là tốt rồi. Đại ca không có việc gì là tốt rồi.

-Đúng rồi, khi nào thì đại ca có thể tỉnh lại?

Đằng Ưng Thụy vội hỏi.

Tiêu Dương trầm ngâm một hồi, sau đó đáp:

-Trong vòng ba ngày.

-Vậy thì tốt quá.

Đằng Ưng Thụy kích động nắm chặt nắm đấm:

-Để tôi vào xem đại ca.

-Không được.

Trong lúc Đằng Ưng Thụy đang muốn bước về phía phòng bệnh, Tiêu Dương khẽ quát nhẹ.

Đằng Ưng Thụy lập tức quay người nhìn Tiêu Dương.

-Người bệnh bây giờ vẫn còn đang trong tình trạng nghiêm trọng, tuyệt đối không thể bị quấy nhiễu. Ngoại trừ ta và Nghiêm lão tiên sinh, chỉ cần nhân viên hộ lý đúng hạn đi vào chăm sóc là được.

Lúc này, lời nói của Tiêu Dương tất nhiên không có bất kỳ người nào làm trái.



trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch