Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 1012: Luyện hóa

Chương 1011: Luyện hóa

Trái tim Sở Hành Vân không ngừng đập nhanh, phải phất như nhảy theo viên ngọc này, Di Thiên Võ Hoàng đã chết, cả tòa Di Thiên Sơn, đã biến thành vật vô chủ, nhưng dù vậy, Di Thiên Sơn vận chuyển, cũng không có ảnh hưởng gì, kim quang khắp núi, déo dài không hồi kết

Mà viên ngọc trước mắt, lại ẩn dấu kín như vậy, nếu Sở Hành Vân không thu được mắt yêu chu, căn bản không thể phát hiện cái viên ngọc này tồn tại, điều này nói rõ, trong mắt Di Thiên Võ Hoàng, ngọc châu này, còn quý trọng hơn Huyết nhãn.

Nghĩ tới đó, Sở Hành Vân bước ra, đi tới viên ngọc, hai con mắt ngưng lại, linh lực tiếp xúc với ngọc châu.

Vù!

Hầu như đồng thời, Sở Hành Vân cảm giác trái tim run rẩy mạnh mẽ, bên trong ngọc châu, xuất hiện một bóng mờ yêu chu, giương nanh múa vuốt, đem linh lực xé nát, gắt gao thủ hộ ngọc châu.

-Bóng mờ yêu chu này, ẩn chứa lực lượng linh hồn của Di Thiên Võ Hoàng, đây hẳn là cấm chế của Di Thiên Võ Hoàng, xem ra, vật này đúng là hạt nhân của Di Thiên Sơn.

Sở Hành Vân nhìn kĩ bóng yêu chu sáu mắt, không sợ hãi, ngược lại lộ ra một nụ cười thỏa mãn.

Chỉ thấy tròng mắt hắn lóe lên tinh mang, trên người, hỏa diễm tử vong thuộc vể vong hôn chi tê tỏa ra, cháy hừng hực, ánh kiếm hắc động tràn ngập, đem ngọc châu bao phủ.

-Luyện cho ta!

Sở Hành Vân quát lạnh một tiếng, hỏa diễm cuồn cuộn, ánh kiếm không ngớt, giống như có thể dập tắt tất cả, đem ngọc châu luyện hóa, thu làm của riêng.

Trong khoảnh khắc này, bóng mờ yêu chu kêu rên thê thảm, bóng mờ tản đi, hóa thành từng sợi khói xanh, mỗi sợi đều ẩn chứa lực lượng linh hồn của Di Thiên Võ Hoàng, nhưng cũng bị hỏa diễm tử vong thiêu dốt, luyện hóa thành hư vô.

-Luyện!

Sở Hành Vân lại hít một ngụm, ánh lửa cùng ánh kiếm tăng lên, sát phạt vô địch, phảng phất có thể luyện cả linh hồn vương giả, viên ngọc châu điên cuồng run rẩy, giống như muốn thoát khỏi tay Sở Hành Vân.

Làm sao được, có hỏa diễm tử vong cùng ánh kiếm uy thế ngập trời, ngay cả Di Thiên Võ Hoàng cũng không may mắn thoát khỏi, chỉ là một ít lực lượng linh hồn, còn có thể làm được cái gì, bóng Yêu chu càng ngày càng trở nên phù phiếm, bị Sở Hành Vân luyện hóa.

Nhìn thấy màn này, trên mặt Sở Hành Vân hiện lên vẻ vui mừng, nhưng rất nhanh biến mất, hắn vươn tay trái ra, ánh kiếm lấp lóe sắc bén, đem ngon tay cắt ra một chút máu, rơi xuống viên ngọc.

Một viên ngọc châu này, đúng là hạt nhân của Di Thiên Sơn, chính là do Di Thiên Võ Hoàng khổ tâm cô đọng thành, có thể tùy ý nắm trong tay các linh trận ở Di Thiên Sơn, các cơ quan, cùng cung điện.

Sở Hành Vân đang làm, chính là trục xuất lực lượng linh hồn của Di Thiên Võ Hoàng, đồng thời dùng máu tươi, một lần nữa ngưng tụ lại dấu ấn.

Máu tươi chậm rãi nhỏ vào viên ngọc, thâm nhập vào trong đó, ánh sáng êm dịu, từ từ hiện ra một ánh kiếm yếu ớt, viên ngọc rung động, làm cho không gian run rẩy, một tầng lại một tầng, liên miêng không dứt, xuyên qua địa cung, xẹt qua di thiên cung, thâm chí phóng ra cả Di Thiên Sơn.

Cùng lúc đó, nơi sâu xa Di Thiên Sơn, một tòa cung điên bay trên bầy trời, có đông đảo bóng người đứng ở đó, bọn họ chia làm hai phe đối lập, dường như đang đối đầu nhau.

Một bên, chỉ có hai người, một nam một nữ, còn bên kia, con số tới ba mươi lăm người, đừng đồng loại, có cô đọng thành trận hình, tư thế vây quanh.

-Di Thiên Sơn đã mở năm ngày, hai người các ngơi không chỉ tránh né truy sát, còn xuyên qua nhiều động phủ cùng bí cảnh, đoạt được khá dồi dào, không thể không nói, vận may các ngươi thật lớn.

Mộ tên trưởng lão Thất Tinh Cốc mở miệng, khóe miệng hiện ra nụ cười âm hiểm, lạnh lùng nhìn phía trước.

Hai người phía trước này, dĩ nhiên là Tô Tĩnh An cùng Tô Mộ Chiêu, chỉ thấy trên người bọn họ có ánh sáng nhàn nhạt bao phủ, linh lực bốc lên, khí tức xông lên tận trời, hiển nhiên là có được kỳ ngộ đột phá tu vi.

Di Thiên Sơn mở ra ba ngày, dươi sư chỉ huy của Khương Bách Tuyệt, một đám trưởng lão truy sát khắp nơi, nhưng kết quả là không thu hoặch được gì, ngay cả bóng người cũng không tìm thấy.

Dưới tình huống bất đắc dĩ, Khương Bách Tuyệt từ bỏ truy sát, đám trưởng lão bất đầu đi tìm kiếm cơ may của mình, rõng rã đi qua hai ngày, kết quả chỉ đạt được một ít kỳ ngộ.

Nhưng mà lúc này, Di Thiên Sơn đột nhiên hiện lên một vệt sáng trùng thiên, đám trưởng lão chạy đến nơi bắt đầu nguồn sáng, ai cũng muốn có kỳ ngộ, tìm được tài nguyên tu luyện to lớn.

Nhưng là khi bọn họ tới thì thấy Tô Tĩnh An cùng Tô Mộ Chiêu, trong cơn tức giận, lập tức vây quanh, đem hai người này chấn áp, muốn mạnh mẽ cướp đoạt.

-Thiên tài địa bảo, người hữu duyên chiếm được, huốn chi, ngươi và ta đều là người của Thất Tinh Cốc, hà tất phải vì lợi ích cá nhân, xung đột võ trang, các ngươi làm như vậy, xưng đáng với liệt tổ liệt tông Thất Tinh Cốc sao?

Tô Mộ Chiêu nhìn đám người xung quanh, trong âm thanh mang theo một tia không cam lòng, bọn họ cùng là người Thất Tinh Cốc, thậm chí từng kề vai chiến đấu, nhưng bây giờ lại muốn tàn sát lẫn nhau.

-Thất Tinh Cốc đời đời thuần phục Cửu Hàn Cung, mà các ngươi, lại muốn thoát khỏi Cửu Hàn Cung thống trị, các ngươi làm vậy, mới có lỗi với liệt tổ liệt tông?

Một tên trưởng lão cười lạnh.

-Cửu Hàn Cung có cường giả võ hoàng, thực lực siêu nhiên, có thể thống nhất Bắc Hoang Vực, chỉ cần chúng ta đi theo Cửu Hàn Cung, có thể sừng sững không ngã, đây là mới là con đường lâu dài.

Lại một tên trưởng lão khác lên tiếng.

-Theo ta thấy, sừng sững không ngã là giả, đi theo phía sau Cửu hàn Cung, giống như một con cho hoang cần tài nguyên, đây mới là mục đích của các ngươi chứ gì?

Lúc này, Tô Tĩnh An nở nụ cười lạnh, lời nói để ánh mắt đám trưởng lão đọng lại, khuôn mặt âm trầm.

Thấy thế, nụ cười Tô Tĩnh An càng to hơn, tiếp tục nói:

-Ngày xưa, thế lực Thất Tinh Cốc đơn bạc, xa xa không địch lại cửu hàn cung, tổ tiên vì bảo toàn Thất Tinh Cốc, mới chịu thuần phục, cam nguyện làm nô, ở thời gian đằng đẵng tích trữ này, hi vọng có một ngày, có thể thoát khỏi quẫn cảnh, không còn mang tên nô tông.

-Hiện tại, tình thế Bắc Hoang Vực kịch biến, cung chủ Cửu Hàn Cung lại bế quan, rõ ràng là thời cơ tốt nhất để vùng lên, nhưng các ngươi lại vì lợi ích cá nhân, cam nguyên vi phạm tổ huấn, tiếp tục thuần phục Cửu Hàn Cung, thậm chí còn mưu đồ đoạt vị trí cốc chủ, tội của các ngươi, quá nặng nề, nếu mà hiện tại ăn năn, sẽ giữ được một cái mạng.

Tô Tĩnh An lạnh lùng nhìn một đám trưởng lão, lời này vừa dứt, những trưởng lão kia đều sững sờ, sau đó nổ ra từng tiếng cười điên cuồng, giống như đang nghe chuyện cười.

-Chỉ bằng hai người các ngươi, đã muốn định tội chúng ta, còn để chúng ta cúi đầu ăn năn, ta thực sự không hiểu nổi, đến cùng la ai cho các ngươi dũng khí.

Một tiên trưởng lão ngưng cười, bàn tay thả ra linh lực cuồng bạo, nhào tới Tô Mộ Chiêu cùng Tô Tĩnh An.

Đồng thời, những trưởng lão khác cũng ra tay rồi, một đạo ánh sáng tràn ra, từng cái bóng võ linh hiện lên, áp bức hư không, phong tỏa phạm vi hơn trăm trượng, bất luận người nào cũng không thể thoát đi.

Cảm giác được sát ý xung quanh, Tô Mộ Chiêu cùng Tô Tĩnh An thở dài, giương mắt lên nhìn, trên người cũng tỏa ra linh lực cuồn cuộn.

Dong phương đối lập, ánh mắt va chạm nhau, làm cho bầu không khí đọng lại.

Khi bầu không khí đọng lại đến cực điểm, song phương chuẩn bị ra tay, thanh âm ầm ầm vang lên, khắp nơi bắt đầu run rẩy, hư không rung động điên cuồng, chấn động đến mức mọi người không thể đứng vững.

-Chuyện gì xảy ra?

Trong nháy mắt, tất cả mọi người đều sửng số một chút, bọn họ còn chưa kịp suy nghĩ, nhất thời cảm giác đầu mình đau đớn sắp nứt, đột nhiên rơi vào trong mê muội.

ầm ầm ầm!

thanh âm rung động càng to, giống như vang vọng ở trong đầu, lập tức, bọn họ liền cảm giác thiên địa biến ảo, thời không thác loạn, không cách nào khống chế thân thể mình.

ầm

thân thể vô lực rớt xuống, mạnh mẽ đập vào mặt đất, chấn động đến mức có chút đau đơn, không chỉ có Tô Mộ Chiêu cùng Tô Tĩnh An, cả đám trưởng lão Thất Tinh Cốc cũng như vậy, mọi người đều nằm trên đất.

khi bọn họ mở mắt ra, trái tim mọi người bắt đầu run rẩy.

chỉ thấy, xuất hiện trước mặt bọn họ, không còn kim quang quanh quẩn Di Thiên Sơn, không còn là một bí cảnh thần bí khó lường, mà là từng tòa sơn mạch liên miên, cùng vời những thành trì nguy nga.

Thời khắc này, đoàn người phát hiện, mình đã rời khỏi Di Thiên Sơn rồi.

Nguồn: truyenyy.com

Team: Vạn yên chi sào






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch