Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 1014: Giãy dụa sắp chết

Chương 1013: Giãy dụa sắp chết

Những trưởng lão Thất Tinh Cốc này vì muốn lợi dụng ưu thế nhân số, mạnh mẽ giết Sở Hành Vân, để hắn ôm hận mà chết, nhưng cản bản là không có dự liệu được, khi Sở Hành Vân phun ra hai chữ, 3 tên trưởng lão liền bỏ mình ngay tại chỗ.

Một tia kim quang này, đến từ Di Thiên Sơn, nghe theo mệnh lệnh Sở Hành Vân, điều này nói rõ, Sở Hành Vân đã chưởng khống Di Thiên Sơn, trở thành chủ nhân Di Thiên Sơn.

Trong nháy mắt, tất cả trưởng lão Thất Tinh Cốc đều ngây người, trái tim đột nhiên run rẩy, chỉ cảm thấy hô hấp dồn dập.

Tô Mộ Chiêu cùng Tô Tĩnh An cũng kinh ngạc nhìn Sở Hành Vân, bọn họ phát hiện, trên người Sở Hành Vân có một tầng kim quang nhàn nhạt bao phủ, lóe lên một thước, như cùng Di Thiên Sơn cộng hưởng.

Mà cỗ cộng hưởng này quá kỳ diệu, bọn họ không thể nhìn thấu, mặc dù Sở Hành Vân đứng bên bọn họ, nhưng cái chên lệch này, lại giống như lạch trời.

-Ngươi, ngươi đã chưởng khống Di Thiên Sơn?

Một tên trưởng lão cắn răng nói, tiếng nói run rẩy, trong lòng, còn mang theo một tia may mắn, cảm thấy tất cả những thứ nào chỉ là trùng hợp.

-Lấy tình cảnh các ngươi bây giờ, hỏi cái này có ý nghĩa gì?

Sở Hành Vân cảm thấy không cần trả lời vấn đề này, khóe miệng hơi nhếch lên, lộ ra ý cười giễu cợt.

Sợi kim quang vừa nãy, đúng là do Di Thiên Sơn bắn ra, Sở Hành Vân, cũng đã thay thế Di Thiên Võ Hoàng, trở thành chủ nhân Di Thiên Sơn.

Khi đó, lợi dụng Hắc Động Trọng Kiếm cùng Hỏa diễm tử vong, mạnh mẽ dập tắt tia ý chí cuối cùng của Di Thiên Võ Hoàng, đồng thời luyện hóa ngọc châu thành công.

Lúc đó, Di Thiên Sơn chấn động, tất cả những đại trận đều nắm trong tay hắn, mà Tô Tĩnh An cùng Tô Mộ Chiêu và một đám trưởng lão Thất Tinh Cốc, đều bị Di Thiên Sơn trục xuất ra ngoài.

Di Thiên Sơn, chính là vị trí tông mông Di Thiên Tông, chính là tâm huyết suốt đời của Di Thiên Võ Hoàng, vô số đại trận, hầu như trải roojgn khắp nơi Di Thiên Sơn, hiện tại, Sở Hành Vân là chủ nhân Di Thiên Sơn, thôi thúc đại trận, mạnh mẽ giết ba tên trưởng lão thì có gì khó.

Nghe được lời Sở Hành Vân nói, sắc mặt đám trưởng lão Thất Tinh Cốc trắng bệch, lời nói này, đã ngầm thừa nhân, thân thể bọn họ bắt đầu run rẩy, tưởng niệm tham lam xuất hiện vừa nãy, trong nháy mắt biến thành sợ hãi.

-Lạc Vân, ngươi không nên đắc ý, coi như ngươi chưởng khống Di Thiên Sơn, lấy thực lực của ngươi bây giờ, cũng không thể tùy ý thôi thúc linh trận, chỉ cần Khương trưởng lão ra tay, ngươi sẽ chết!

Lại một tên trưởng lão Thất Tinh Cốc mở miệng, hắn cố nén sợ hãi, đặt tất cả hi vong lên người Khương Bách Tuyệt.

-Lời này không sai, hiện tại ngươi thu tay, chúng ta có thể lưu ngươi toàn thây.

Một tên khác cũng như bắt được nhánh rơm cứu mạng, vội vàng rêu rao ra.

-Thật sao?

Sở Hành Vân nhìn những tên trưởng lão ghê tởm này, lắc đầu thở dài:

-Nếu như ta nói với các ngươi, Khương Bách Tuyệt đã chết rồi, chết dưới kiếm của ta, các ngươi cảm thấy thế nào?

-Khương trưởng lão chết rồi?

trong nháy mắt, những tiếng kêu gào kia im lặng, con ngươi mở to, lùi về sau mấy bước.

Từ lúc bắt đầu, bọn họ cảm thấy nắm chắc phần thắng, nhất cử nhất động, đều không để ai vào mắt, vừa nãy, bọn họ bị trục xuất khỏi Di Thiên Sơn, mà Di Thiên Sơn rơi vào trong tay Sở Hành Vân.

Giờ khắc này, Sở Hành Vân còn nói cho bọn họ, Khương Bách Tuyệt đã chết rồi, chết dưới kiếm Sở Hành Vân, những người bọn họ liền mất đi chỗ dựa, hết thảy quyền sinh sát, đều ở trong tay Sở Hành Vân.

Biến hóa như vậy, phát sinh trong thời gian quá ngắn, để bọn họ bất ngờ, nếu không phải những người này có tu vi cao thâm, thì tâm thần đã tan vỡ.

Ào ào ào!

một tiếng gió thổi đến, đánh vỡ không gian tĩnh mịch, thấy ở phía trước, có hơn mười bóng người đang chạy tới, tốc độ kinh người, rất nhanh sẽ tới đây.

Người cầm đầu, chính là Phó Khiếu Trần, những người còn lại là thân tín của hắn.

Nơi này cách Thanh Trần các không xa, Di Thiên Sơn đột nhiên có dị tượng, làm cho trong lòng Phó Khiếu Trần có chút lo lắng, lập tức mang hơn mười tên thân tín đi tới.

Khi hắn vừa chạy tới nơi này, cảnh tượng trước mắt để hắn có chút kinh ngạc, hào quang Di Thiên Sơn còn chưa tản đi, tại sao những người Sở Hành Vân lại đứng ở đây.

Càng nghi hoặc hơn là, bầu không khí quái lạ ,giống như đang bị Sở Hành Vân ung dùng nắm giữ, hơn ba mươi tên trưởng lão Thất Tinh Cốc, run rẩy, dường như bị áp chế hoàn toàn, mà khí tức Khương Bách Tuyệt, lại biến mất không thấy, không còn tồn tại nữa.

Trong đầu Phó Khiếu Trần từng cái nghi hoặc hiện lên, hắc liếc nhìn Tô Mộ Chiêu cùng Tô Tĩnh An, lại hướng Sở Hành Vân nhìn một cái, Sở Hành Vân cười nhạt một tiếng:

-Việc này có chút phiền phức, sau đó ta sẽ kể hết, còn những tên súc sinh tàn sát đồng môn trước mắt này, liền giao cho Phó cốc chủ.

Tuy Phó Khiếu Trần không biết đầu đuôi sự tình, nhưng hắn từ nụ cười của Sở Hành Vân, có thể suy đoán ra ngờ ngợ, trong lòng âm thầm kinh ngạc, ánh mắt dời qua, nhìn về phía mấy tên trưởng lão Thất Tinh Cốc.

Phó Khiếu Trần đến, để những trưởng lão Thất Tinh Cốc càng run rẩy, không cam lòng, sợ hãi, phẫn nộ và hối hận, đủ loại tâm tình hiện ra trong đầu bọn họ, khuôn mặt mỗi người đều vặn vẹo.

Ngay vào lúc này, một tên trưởng lão mặc áo tím, đột nhiên ngửng đầu lên đón nhận ánh mắt của Phó Khiếu Trần, sau đó phát ra tiếng cười điên cuồng.

Phó Khiếu Trần nhíu mày, lại nghe được tiếng nói của tên trưởng lão đó:

-Không nghĩ tới các ngươi đã sớm thông đồng, trong bóng tối bày xuống mưu cục, lần này, chúng ta thừa nhận, các ngươi đã thắng, thế nhưng, các ngươi muốn lấy tính mạng chúng ta, sợ rằng không dễ như vậy!

-Từ lúc tiến vào Di Thiên Sơn, chúng ta đã đem mọi quyền sở hữu Thất Tinh Cốc nắm trong tay, mỗi một vị thành chủ mỗi tên quan chức, đều là thân tín của chúng ta, ngay cả những kẻ trong bóng tối, cũng đều nghe lệnh chúng ta.

-Khương Bách Tuyệt chết rồi, chúng ta nhận, nhưng nếu chúng ta chết toàn bộ, những thân tín kia sẽ tạo ra náo loạn, để toàn bộ Thất Tinh Cốc trở nên hỗn loạn không thể tả được, các ngươi cũng đừng nghĩ sẽ dễ chịu.

Tên trưởng lão này nói để những tên trưởng lão còn lại lộ ra hung quang, từng cái phát ra lòng sợ hãi, khuôn mặt hiện lên thái độ thô bạo.

Hôm nay, nếu như bọn họ không thể thoát nổi cái chết, đến cuối cùng, bọn họ sẽ kéo theo toàn bộ Thất Tinh Cốc.

-Một đám súc sinh các ngươi, đến thười khắc này còn u mê không tỉnh?

Tô Tĩnh An không nén được giận giữ, chửi ầm lên một tiếng, hắn chưa từng gặp người vô sỉ như vậy.

-Chúng ta sống sót, Thất Tinh Cốc sẽ không suy sụp, nhưng nếu như chúng ta chết đi rồi, như vậy, Thất Tinh Cốc sẽ đừng hòng an bình, lựa chọn như thế nào, các ngươi cứ bàn bạc đi.

Những tên trưởng lão Thất Tinh Cốc kia lại điên cuồng cười lên, bọn họ thu hồi ánh mắt ngạo mạng, ánh mắt đảo qua lại phát hiện Sở Hành Vân cũng đang nhìn bọn họ, nơi khóe miệng, cũng đang nở nụ cười lớn.

-Ngươi cười cái gì?

Một tên trưởng lão Thất Tinh Cốc mở miệng, trong lòng hắn, đột nhiên có chút hoảng loạn.

Nghe vậy, Sở Hành Vân vẫn nở nụ cười như trước, con ngươi lần lượt quét qua những người này, cuối cùng nói ra một câu.

-Thân tín của các ngươi trải rộng khắp Thất Tinh Cốc, con số kinh người, nhưng mà, các ngươi có phát hiện hay không, từ khi Di Thiên Sơn xuất hiện dị tượng cho đến nay, ngoại trừ Phó cốc chủ, thì căn bản không có ai toeis, đặc biệt là những thân tín trong miệng các ngươi…

Team: Vạn yên chi sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch