Lúc Sở Hành Vân đi ra ngoài Di thiên cung, đã có một bóng người chờ phía trước.
-Phó cốc chủ, vì sao đột nhiên ngươi tới đây?
Sở Hành Vân nhìn bóng người này, vừa đi vừa nói chuyện.
Người tới, chính là Phó Khiếu Trần.
Khương Bách Tuyệt cùng một đám trưởng lão Thất Tinh Cốc đã chết, thân tín những người này, cũng bị tiêu diệt, để cho Thất Tinh Cốc trở lại như bình thường, nhưng cũng chính vì vậy, mà quan chức 36 thành trì thiếu thốn, khó có thể vận chuyển bình thường.
Xét thấy điểm này, Phó Khiếu Trần bôn ba khắp nơi, toàn lực chiêu mộ hiền tài, đồng thời hắn còn bỏ ra một phần tâm lực, gây dựng lại thương lộ, cực kỳ bận rộn
Theo lý thuyết mà nói, hắn không xuất hiện ở nơi này được.
-Chẳng lẽ có biến cố gì?
Sở Hành Vân khẽ suy tư ở trong lòng, khẽ nhíu mày, Phó Khiếu Trần thấy thế, giống như đoán được Sở Hành Vân đang nghĩ cái gì trong lòng, vội vàng cười nói:
-Lạc Vân các chủ hiểu lầm rồi, dưới sự giúp đỡ của Vạn Kiếm Các, công việc của Thất Tinh Cốc đã yên ổn, chưa xuất hiện dị dạng gì.
-Ồ?
Nghe vậy, trong lòng Sở Hành Vân càng nghi hoặc, ánh mắt nhìn qua, thấy trên mặt Phó Khiếu Trần hiện ra nụ cười, khá là thần bí, nói:
-Hôm nay ta cố ý đến đây, chỉ là đem vật này tặng cho Lạc Vân các chủ.
Lúc này vừa nói xong, hắn đem tay phải duỗi ra, nơi bàn tay, có một viên lục mang tinh tạch đang nằm ở đó, bên trong lục mang ẩn chứa khí tức sức sống, càng trôi nổi lên một vệt ánh sáng xanh lục, giống như là tinh hoa của cây cỏ.
-Mộc Nguyên huyền tinh chính là chí bào truyền thừa của Thất Tinh Cốc, mấy ngàn năm nay, đời đời truyền lại, hôm nay Phó cốc chủ đem vật này tặng cho ta, sợ rằng có chút không ổn?
Sở Hành Vân nhìn Phó Khiếu Trần, không có thu lấy.
Mộc Nguyên huyền tinh là một trong bảy viên bản nguyên huyền tinh, xuất ra từ trong tay của Thủy Lạc Thu, không chỉ có nắm giữ sức mạnh mênh mông vô cùng, còn ẩn chứa một ít lực lượng mộc nguyên, thần bí khó lường.
Hành trình đi vào Di Thiên Sơn, Sở Hành Vân đã mượn mộc nguyên huyền tinh của Phó Khiếu Trần, ngũ đại huyền tinh, đồng thời cộng hưởng, sực mạnh có thể nói là vô cùng vô tận, có thể tùy ý thôi thúc Hắc Động Trọng Kiếm cùng Vạn Tượng Giáp Tay, giết chết Khương Bách Tuyệt, cực kỳ dễ dàng, một chiêu kiếm, biến mọi thứ thành tro bụi.
Chí bảo như vậy, giá trị không dưới hoàng khí, thậm chí bên trong còn có nhiều bí mật.
Quan trọng hơn chính là, từ khi Thất Tinh Cốc sáng lập cho tới nay, chính là tín vật của Cốc chủ Thất Tinh Cốc, ý nghĩa phi phàm, thậm chí còn quý giá hơn Thiên long cổ cầm.
Cho nên, Phó Khiếu Trần lấy ra mộc nguyên huyền tinh, còn muốn tặng cho Sở Hành Vân, để cho hắn hơi kinh ngạc.
-Đối với Thất Tinh Cốc mà nói, đúng là Mộc nguyên huyền tinh có ý nghĩa phi phàm, nhưng chính vì như vậy, Lạc Vân các chủ nên nhận lấy.
Phó Khiếu Trần không có ý thu hồi lại mộc nguyên huyền tinh, mà thở ra một ngụm trọc khí.
Chỉ thấy hắn đưa tay về phía Mộc nguyen huyền tình, thanh âm hòa hoãn:
-Mộc Nguyên huyền tinh, ẩn chứa, lực lượng mộc thuộc tính, sinh sôi liên tục, phồn thịnh hưng thịnh, sở dĩ nó thành tín vật của cốc chủ Thất Tinh Cốc, chính là để nhớ kỹ lời của tổ tiên nói, phát triển trong tối, sinh sôi liên tục, cuối cùng có thể chấn hưng Thất Tinh Cốc, thoát khỏi tên nô tông.
-Mấy ngàn năm nay, mỗi một đời cốc chủ, cũng không dám quen tổ huấn, nhưng mà, không có bất luận ai có thể làm được, cuối cùng chỉ có thể mang theo tiếc nuối cùng không cam lòng chết đi, một đời lại một đời, đến nỗi tổ huấn bị lãng quên, thậm chí, còn có người lấy việc thần phục Cửu Hàn Cung làm vinh quang, căn bản không muốn thoát khỏi nô dịch.
Sở Hành Vân nghe thấy thế, không biết nói gì.
Hắn làm người hai đời, nắm giữ từng trải ngàn năm, cũng có thể nhìn thấu điểm này, những người đồng ý thần phục Cửu Hàn Cung, đều chỉ là tư lợi các nhân, mặc kệ tông môn cùng dân chúng.
Người như vậy, chỉ để cho tông môn không ngừng bị xâm lấn, do đó càng ngày càng yếu đi, thậm chí diệt vong, một đám trưởng lão Thất Tinh Cốc cùng Khương Bách Tuyệt đều là như thế, thực sự là chết không hết tội.
-Lần này, nếu như không có Lạc Vân các chủ ra tay, Thất Tinh Cốc sẽ giẫm lên vết xe đổ, triệt để trở thành nô tông của Cửu Hàn Cung, mà càng không các nào dừng ở chỗ này, vì lẽ đó, mặc kệ là do ta hay là cả Thất Tinh Cốc, đều thấy nên tặng mộc nguyên huyền tinh này cho ngươi, cũng chỉ có ngươi, mới có tư cách nắm giữ vật này.
Ngữ khí Phó Khiếu Trần trở nên nghiêm túc, hai tay đan ra, đem mộc nguyên huyền tinh đưa tới Sở Hành Vân.
-Lời nói là như vậy, thế nhưng…
Sở Hành Vân hơi dừng một chút, vẫn có chút không muốn tiếp thu, dù sao, sau khi trải qua việc này, hắn đã thu được rất nhiều chỗ tốt.
-Lạc Vân các chủ, xin ngươi không nên từ chối.
Phó Khiếu Trần cắt ngang tiếng nói của Sở Hành Vân, tiếng nói đột nhiên thay đổi:
-Kỳ thực, mộc nguyên huyền tinh này còn đại biểu thành ý của Thất Tinh Cốc ta.
-Lời này có ý gì?
Sở Hành Vân ngưng lại.
-Sau khi chúng ta thương nghị, ta hi vọng, Vạn Kiếm Các cùng Thất Tinh Cốc có thể kết minh ước, để Vạn Kiếm Các là chủ, Thất Tinh Cốc là phụ, đồng thời vận chuyển, chỉ cần không vi phạm tổ huấn, tất cả tông môn đều có thể phối hợp với Vạn Kiếm Các, chắc chắn không chút dị nghị.
Phó Khiếu Trần nói ra từng câu từng chữ, vẻ mặt có chút cẩn thận, hiển nhiên là hắn đắn đo rất lâu.
Sở Hành Vân lại sững sờ, trong mắt kinh ngạc không ngừng.
Tuy nói Thất Tinh Cốc hiện tại, chính là thời khắc suy sụp, cường giả ít ỏi, nhưng có 36 thành trì, chục ức con dân, rỗng rãi, tài nguyên phong phú, vẫn lớn mạnh như trước.
Phó Khiếu Trần nói ra lời này, nhìn như là kết minh ước, nhưng kỳ thực là dựa vào Vạn Kiếm Các, trở thành một phần Vạn Kiếm Các.
-Phó cốc chủ, Tô Mộ Chiêu cùng Tô Tĩnh An đều là bạn thân của ta, lần này bọn họ gặp nạn, ta tự nhiên là phải ra tay, không cần để trong lòng, lại càng không cần làm một bước này.
Sở Hành Vân lần thứ hai nhìn về Phó Khiếu Trần đã thấy Phó Khiếu Trần lắc đầu, trên mặt không có vẻ lúng túng.
-Ta làm như vậy, ngoại trừ việc trả ân tình cho Lạc Vân các chủ, còn bởi vì ta tin tưởng các làm người của Lạc Vân các chủ, Thất Tinh Cốc đi chung với Vạn Kiếm Các, chắc chắn không thành nô tông, càng sẽ không bị dằn vặt cùng xem thường, vì lẽ đó, kính xin Lạc Vân các chủ đáp ứng yêu cầu của ta.
Phó Khiếu Trần lại nói một câu khẩn cầu nữa.
Lời nói cuối cùng vừa dứt, thậm chí hắn còn cúi sống lứng, quay về Sở Hành Vân bái một cái.
Sở Hành Vân nhìn Phó Khiếu Trần một hồi lâu, cả người đều hiện lên khí tức thâm thúy, cuối cùng khóe miệng cũng hiện lên nụ cười, lên tiếng nói:
-Được rồi, ta có thể đáp ứng việc này.
-Đa tạ Lạc Vân các chủ!
Phó Khiếu Trần nghe được Sở Hành Vân trả lời, trên mặt hiện lên vẻ mừng rỡ, lập tức quay về phía Sở Hành Vân nói ra:
-Như vậy, viên Mộc nguyên huyền tinh này, Lạc Vân các chủ cũng lấy đi, chỉ có khi ở trong tay ngươi, mới có thể phát huy ra được hết tác dụng.
Lần này Sở Hành Vân không có từ chối nữa, đưa tay nhận lấy mộc nguyên huyền tinh.
Một tiếng vù!
Bàn tay vừa mới tiếp xúc được với Mộc nguyên huyền tinh, bốn viên bản nguyên huyền tinh trên Vạn Tượng Giáp Tay cũng phát ra âm thanh cộng hưởng, lực lượng tinh khiết cũng tuôn ra, năm viên bản nguyên huyền tinh, như hình thành một loại liên hệ nào đó, năm ánh sáng vận chuyển, rạng người dực rỡ.
-Quá kỳ diệu.
Phó Khiếu Trần cũng đưa mắt nhìn qua, không khỏi phát ra một tiếng cảm khái.
Thân là niết bàn cường giả, tầm mắt cao thâm, nhưng, đối với sự cộng hưởng của Năm viên bản nguyên huyền tinh, hắn nhìn không thấu, càng ngày càng cảm thấy giao mộc nguyên huyền tinh cho Sở Hành Vân, là lựa chọn đúng đắn.
-Phó cố chủ!
Giữa lúc Phó Khiếu Trần đang nghiền ngẫm, Sở Hành Vân đột nhiên lên tiếng, để hắn bình phục tâm tình.
Hỉ thấy Sở Hành Vân nắm thật chặt mộc nguyên huyền tinh ở trong tay, ngẩng đầu lên nói:
-Theo ta được biết, bản nguyên huyền tinh có bảy viên, trong đó, sáu đại thế lực nắm giữ sáu viên, vậy là Cửu Hàn Cung cũng có một viên thủy nguyên huyền tinh.