Có Vạn Hàng Băng Phách Trận tồn tại, có thể để cho Cửu Hàn Cung vững như thành đồng vách sắt, nhưng cũng sẽ ràng buộc Cửu Hàn Cung, một khi Cửu Hàn Cung đại loạn, chắc chắn không thể phá vòng vậy, dù sao thì, trên cấp độ binh lực, hai bên chệch quá nhiều.
-Bên trong Cửu Hàn Cung, có 3000 đệ tử, tu vi những để tử này như thế nào, ngoài ra, con số nhũng cường giả niết bàn cùng âm dương cảnh, đối với hành động của chúng ta, rất quan trọng.
Mặc Vọng Công đưa ra điểm mấy chốt.
3000 đệ tử này, đều là thiên linh cảnh, thực lực rất tốt, còn về cường giả âm dương ảnh, có mười tám người, niết bàn cường giả chỉ có hai người, đương nhiên, khó giải quyết nhất vẫn là Dạ Tuyết Thường, tu vi đã đạt tới Võ hoàng.
Phó Khiếu Trần đã sớm chuẩn bị, trả lời rất chu toàn.
Mọi người nghe vậy, sắc mặt hòa hoãn hơn nhiều.
Từ khi Sở Hành Vân đem Khương Bách Tuyệt cùng trưởng lão Thất Tinh Cốc luyện hóa thành kiếm nô, thì dưới trướng của hắn có 90 tên kiếm nô âm dương cảnh, năm tên kiếm nô niết bàn, sức chiến đấu mạng mẽ.
Nếu như tính luôn cả Lận Thiên Trùng, Vũ Tĩnh Huyết cùng Phó Khiếu Trần, thì có tám người niết bàn cảnh, còn Thiên linh và địa linh thì có máy chục ngàn, trên phương diện nào cũng có thể nghiền ép Cửu Hàn Cung.
Biến số duy nhất, chính là Dạ Tuyết Thường.
Cái này cũng là lý do, Sở Hành Vân đã quản lý 5 đại tông vực, vẫn muốn cẩn thận từng ly từng tí, kể là Cửu Hàn Cung hay Dạ Tuyết Thường, đều quá mực thần bí khó lường, chỉ cần hơi sơ xảy, là có thể vạn kiếp bất phục.
Thấy mọi người suy tư, Phó Khiếu Trần hướng về phía Sở Hành Vân nhìn tới, ánh mắt mang theo tâm ý hỏi dò.
Hiện tại, hết thảy nội tình của Cửu Hàn Cung đi ra cũng có chênh lệch với Vạn Kiếm Các, cùng với bố cục tác chiến đã rõ ràng, chỉ cần Sở Hành Vân gật đầu đồng ý, ngay mai, bọn họ liền có thể đi đến Cửu Hàn Cung, làm nên đại chiến.
Nghĩ như vậy, đột nhiên Phó Khiếu Trần có chút kích động, trên mặt hiện lên ý gấp gáp, dường như không đợi được nữa rồi.
-Sáu đại thế lực Bắc Hoang Vực, Cửu Hàn Cung dẫn đầu, nó có thể sừng sững mấy ngàn năm không ngã, tự nhiên có chỗ hơn người, chúng ta dẫn đại quân áp sát, đối phương vẫn không có động tĩnh gì, có chút không giống bình thường, vì lẽ đó, mọi việc điều tra còn chưa rõ ràng, tạm thời án binh bất động.
Sở Hành Vân nhìn Phó Khiếu Trần một chút, thu hồi ánh mắt, tiếng nói có vẻ rất tùy ý.
-Tuy là nói như vậy, nhưng chiến đấu, quan trọng là thời cơ, một khi bỏ qua…
Sở Hành Vân từ chối một cách quản đoán như vậy, làm cho Phó Khiếu Trần có chút kinh ngạc, lập tức đứng lên.
-Chư vị, hành quân một ngày rồi, khó tránh khỏi mệt mỏi, đi nghỉ ngơi thôi, không có chỉ thị của ta, không được tự tiện hành động, bằng không, xử theo quân pháp.
Cuối cùng, tiếng nói Sở Hành Vân trở nên nghiêm túc, sau khi nói xong, hắn chậm rãi đứng dậy, nhanh đi ra.
Sau khi Sở Hành Vân rời đi, mọi người cũng không ở đây nữa, chỉ trò chuyện vài câu, liền từng người rời đi, chỉ để lại Phó Khiếu Trần vẫn đang đứng tại chỗ, biểu hiện trên mặt âm trầm, hoàn toàn không có hiền hòa như vừa nãy.
-Cục diện tốt như vậy, cũng không biết nắm bắt, quả nhiên mà một tiểu tử vắt mũi chưa sạch, nhưng mà, càng kéo dài thời gian, Cửu Hàn Cung cùng Vạn Kiếm Các chiến đấu càng khốc liệt, đến thời điểm đó, ta càng dễ trần áp hai tong hơn, một lần trở thành bắc hoang chi chủ!
Ánh mắt Phó Khiếu Trần lóe lên một vệt lệ khí, nhưng rất nhanh liền tiên tan đi, xoay người lại, biến mất trong không gian.
Nhưng mà, Phó Khiếu Trần không biết, những lời hắn nói, đều thu vào trong ánh mắt trong hư không, khi hắn rời khỏi, con mắt kia cũng biến mất, một bóng người xuất hiện ở nơi này.
-Tên Phó Khiếu Trần này, lại muốn chiến đoạt Vạn Kiếm Các cùng Cửu Hàn Cung, trở thành bắc hoang chi chủ, khó trách điều tra chu toàn như vậy.
Bóng người anh tuấn nhìn về phía Phó Khiếu Trần rời đi, chậm rãi phun ra một câu lạnh lùng, trên mặt toàn là hàn ý.
Bóng người này, ngoại trừ Sở Hành Vân ra thì còn là ai nữa.
Còn chưa rời khỏi Thất Tinh Cốc, hắn đã nhận ra Phó Khiếu Trần lòng muông dạ thú, cùng nhau đi tới, hắn càng nhìn thấy Phó Khiếu Trần, cho tới thời khắc này, rốt cục hồ ly cũng lòi đuôi ra.
-Tuy dã tâm Phó Khiếu Trần lớn, nhưng đối với Cửu Hàn Cung vẫn rất kiêng kị, điểm này có thể đoán ra, tình bào hắn vừa nói, tuyệt không giả, nếu không, hắn cũng không có chút chỗ tốt nào.
-Chỉ là, Phó Khiếu Trần nói, Tòa Vạn Băng Phách Đại trận này, tuy có vài phần huyền diệu, nhưng chỉ bằng điểm này, tuyệt đối không thể để Cửu Hàn Cung sừng sững mấy năm không ngã, trong đó, nhất định có vài bí mật bị dấu đi, không người nào có thể biết.
-Mà điểm này, ý nghĩa sâu xa, sẽ ảnh hưởng trực tiếp tới kết quả!
Tâm tư của Sở Hành Vân, so với bất luận kẻ nào đều đỉnh cao hơn, đồng thời, ánh mắt của hắn cũng rõ ràng hơn bất luận người nào, nhìn về bầu trời thâm thúy, dường như có thể nhìn xuyên qua màn đêm, nhìn đến Cửu Hàn Phong bên ngoài trăm dặm.
Xèo một tiếng!
Trên người, ánh sáng đen lấp lóe, thân ảnh Sở Hành Vân biến mất, giấu vào trong gió đêm, trực tiếp hướng về phía Cửu Hàn Cung chạy tới.
Nếu tòa Vạn Hàn Băng Phách đại trận này có bí mật, vậy hắn phải tự mình đi điều tra, hắn liền lập tức tiến vào trạng thái hắc ẩn, vô ảnh vô tung, bất luận người nào cũng không thể nhìn ra.
Đêm đã về sâu, giống như cả vùng không gian này đều chìm vào hắc ám thâm uyên.
Sở Hành Vân cũng không có cưỡi Thái Hư Phệ Linh Mãng, hắn vừa chạy vừa nhìn bốn phía, quả nhiên như Phó Khiếu Trần nói, bên trong trăm dặm quanh Cửu Hàn Cung, có một trận văn trôi nổi.
Những trận văn huyền băng này tỏa ra lực lượng lạnh lẽo, như ẩn như hiện, rất khó tìm được căn nguyên, càng đến càng Cửu Hàn Cung, con số trận văn càng nhiều, đến trong vòng mười dặm, người thiên linh cảnh, không thể nào chống đối.
-Linh trận thật cổ quái, phạm ví quá xa, lại đạt tới trăm dặm, từ ánh sáng này mà phán đoán, tòa đại trận này đã đạt tới cấp chín.
Trong lòng Sở Hành Vân âm thầm kinh hãi, nhưng tốc độ không có giảm, tiếp tục vút về phía trước.
Trận văn Huyền Băng trong hư không ngày càng nhiều, nhưng đối với một cường giả âm dương cảnh tầng sáu, đồng thời nắm giữ thể hắc kim như Sở Hành Vân mà nói, không có ảnh hưởng ì, một lát sau, hắn đã tới bên dưới Cửu Hàn Phong.
Ngẩng đầu lên, bên trong tầm nhìn, Cửu Hàn Phong như một con hoang thú, nằm rạp bên trong đêm tối, ở phía trên ngọn núi, có rất nhiều băng cung, bố trí tinh xảo, như là một quỹ đạo trận pháp.
-Quả nhiên, Cửu Hàn Phong này, thậm chí là Cửu Hàn Cung, đều có Vạn Hàn Băng Phách đại trận, nếu muốn đem trận này phá bỏ, độ khó không nhỏ.
Trong con ngươi Sở Hành Vân hiện lên một vẻ tinh mang, ánh mắt cản thận đảo qua nhưng không tìm được chút khe hở nào.
Bởi vậy có thể thấy được, cấp bậc Vạn Hàng băng Phách đại trận rât cao, đã liền thành một khối, có thể nói là hoàn mĩ.