Huyết chiến bên trong quảng trời, càng máu tanh khốc liệt, từng tiếng nổ rung trời vang lên, làm cho cả tòa Cửu Hàn Phong cũng run rẩy, băng cung lay động, khắp nơi rạn nứt, mặc dù ở đỉnh, đều có thể cảm giác được rõ ràng.
Con đường đi lên đỉnh, đám người Vũ Tĩnh Huyết đang bay hết tốc lực, gió lạnh thấu xương thổi qua người, còn chưa chạm vào cơ tể của họ đã bị linh lực làm bốc hơn.
Một nhóm gồm mười tám người, không nói gì, một luồng ý chí quết tâm chảy trong con ngươi.
Vù một tiếng!
Tầng băng sương vỡ ra, linh quang phóng thích ra, cuối thì đám người đã đi hết con đường, đặt chân lên đỉnh cho.
Hàn ý nơi này, càng lạnh hơn trước, hư không cũng tràn đầy huyền băng trận văn, để thiên địa lực cũng nhiễm hàn ý, không phải là cảnh giới âm dương cảnh, không thể đợi lâu, bất cứ lúc nào cũng có thể bị đông thành tượng đá.
-Nàng chính là Dạ Tuyết Thường?
Lận Thiên Trùng đứng ở vị trí đầu tiên, chân vừa mới chạm đất, hắn liền đứa mắt nhìn về phía trước, bắt đầu đánh giá tỉ mỉ.
ở bên trong tầm nhìn của hắn, đỉnh Cửu Hàn Phong khá là rộng mà trống trải, có một bệ đá to ở trung ương, bệ đá như một cái tế đài, tỏa ra hàn ý khủng khiếp.
trên bệ đá, một bà lão lẳng lặng ngồi trên đó, quần áo trắng như tuyết, khí tức trên người lạnh hư hàn phong, lạnh lẽo mà vô tình, hai mắt nàng nhắm lại, bất động, giống như hòa vào mảnh trời này.
-Nhìn thấy cung chủ còn không hành lễ, gan cho các ngươi thật lớn!
Lúc này, một đạo thanh âm lạnh lùng vang ra, chỉ thấy ở phía trước bệ đá, một tên mỹ phụ trung niên mặc bạch y đứng thẳng, ánh mắt nàng lạnh lẽo tới cực điểm, hướng về phía Lận Thiên Trùng.
Bên cạnh mỹ phụ, còn có một mỹ phụ mặc áo đen khác, sắc mặt cũng âm u, sát ý dữ tợn lượn quanh người, còn muốn sắc bén hơn lợi kiếm.
-Quả nhiên như lời Sở Hành Vân nói, mười tám trưởng lão thủ ở sườn núi, hai tên phó cung chủ thì chờ ở đỉnh núi, từ tu vi của các nàng mà phán đoán thì đều là niết bàn cảnh, như mà khí tức trên người tản ra, đạt tới nửa bước võ hoàng, có thể tỏa ra một chút ý chí võ hoàng độc nhát.
Vũ Tĩnh Huyết tiến lên phía trước, hai con mắt nhìn về phía hai người, chiến ý dày đặc.
-Một đám giun dế thấp kém, dám chỉ chỏ bàn luận về chúng ta, muốn chết!
Mỹ phụ áo trắng mở miệng, trên tay nàng, đã có một thanh kiếm xuất hiện, hàn ý cùng sát ý đều hiện trên đó.
Cho tới vị mỹ phụ áo đen kia cũng thấy lấy ra một cái ngân châm, trên ngân châm có ánh sáng đỏ ngòm quỷ bí, giống như đúc từ vo số sinh linh.
Hai người đồng thời bước, đón nhận lấy chiến ý của Vũ Tĩnh Huyết cùng Lận Thiên Trùng, khí thế thuộc về nửa bước võ hoàng nghiền ép hư không, để lông may Lận Thiên Trùng cùng Vũ Tĩnh Huyết nhíu lại, lui về sau nửa bước theo bản năng.
-Giun dế chính là giun dế, chung quy cũng chỉ có cái miệng.
Mỹ phụ áo trắng nói lời cay nghiệt, nàng thấy Lận Thiên Trùng cùng Vũ Tĩnh Huyết lui về sau nửa bước, thần thái càng đắc ý, muốn tiếp tục bức bách, nhưng mà vlusc nàng, phía sau nàng truyền đến một đạo tiếng nói tang thương:
-Hai người các ngươi lui về phía sau.
Nghe được lời ấy, hai người lập tức dừng bước chân lại, thậm chí ngay cả khí thế cũng thu hồi lại quay về phía Dạ Tuyết Thường khom người nói:
-Thuộc hạ tuân mệnh.
Sau khi nói xong, hai người trở lại bên cạnh bệ đá, đứng hai bên trái phải thủ hộ Dạ Tuyết Thường, hai con mắt vẫn nhìn đám người Vũ Tĩnh Huyết như cũng, ý xem thường cùng giết chóc hòa vào trong ánh mắt.
-Phó Khiếu Trần, Phạm Vô Kiếp, Cổ Phồn Tinh, Lâm Nguyên Ly cùng Cố Huyền Phong, chủ nhân ngũ đại thế lực, đều đến đông đủ, còn có thêm mười sáu tên cường giả âm dương cảnh cách ngươi, hình như cũng là đến từ ngũ đại thế lực, những người này đáng ra là đã chết đi, hiện tại lại xuất hiện trước mặt ta, cục diễn quỷ dị này, hẳn là do Sở Hành Vân làm nên đúng không?
Dạ Tuyết Thường chậm rãi đứng đậy, con ngươi nhìn về phía trước, trong mắt có kinh ngạc, có nghi ngờ, nhưng nhiều hơn là hiếu kỳ, liên tục nhìn vào đám kiếm nô.
Người đã chết, không chỉ có thể cải tử hoàn sinh, còn có thể tùy ý điều động, điêu này làm cho bên trong nội tâm của Dạ Tuyết Thường, dâng trào ra ý tham lam mãnh liệt, cả người lộ ra vẻ âm u dữ tợn.
-Phải thì làm sao, không phải thì làm sao, bất luận là đáp án nào cũng không ảnh hưởng tới ngươi, đã như vậy cần gì phải hỏi?
Ngữ khí Mặc Vọng Công bình thản trên người hắn có khí chất hờ hững, làm cho ánh mắt của Dạ Tuyết Thường mạnh mẽ run lên, không khỏi kinh ngạc, tên nam tử trước mặt này, lộ ra một ít khí tức cổ lão, giống như là đến từ mấy vạn năm trước.
Trong giây lát này, hàn ý trong mắt Dạ Tuyết Thường dần dần tản đi, càng phát ra một tiếng cười, mở miệng nói:
-Sở Hành Vân hao hết mọi tâm tư, là vì cứu ra Thủy Lưu Hương, để vợ chồng hai người bọn họ đoàn tụ, chuyện này đối với các ngươi mà nói, là việc có cũng được không có cũng chả sao.
-Nếu các ngươi đồng ý thay đổi lập trường, từ bỏ trận chiến hôm nay, ta sẽ không làm khó các ngươi, hơn nữa còn có thể cho các ngươi trở thành khách khanh Cửu Hàn Cung, hưởng thụ tài nguyên vô tận
-Ý tốt của cung chủ, chúng ta ghi nhớ.
Dạ Tuyết Thường còn chưa nói hết câu, Mặc Vọng Công trực tiếp cắt ngang, quay đầu nhìn về Lận Thiên Trùng cùng Vũ Tĩnh Huyết một chút, ung dùng nói:
-Được người nhờ vả, hết lòng làm việc, nếu chúng ta đã đáp ứng Sở Hành Vân rồi, cho dù có mất mạng, cũng phải tuân thủ hứa hẹn, băng không, cói như là có thẻ sống, cũng sẽ cả ngày bất an, huống chi thiên hạ này, chính là của người trong thiên hạ, chứ không phải của Dạ Tuyết Thường ngươi, một người ngươi, làm sao có thể đại biểu thiên hạ.
-Lương tâm cắn rứt?
Nghe được lời Mặc Vọng Công, Dạ Tuyết Thường cười to lên, nói ra:
-Thế giới này chỉ cần vũ lực mà thôi, chỉ cần ngươi có thể đứng trên tất cả, tất cả mọi việc chỉ như phù du, đạo lý này, hai tử ba tuổi cũng hiểu rõ, hiện tại, các ngươi lại muốn bàn luân việc muôn dân thiên hạ, khó tránh khỏi có chút vờ vịt chứ?
-Hay là nói, Sở Hành Vân nắm được nhược điểm của các ngươi, vì lẽ đó mà không thể không ra tay?
Dạ Tuyết Thường nhìn ba người trước mặt, vừa cười vừa nói, trong đầu Vũ Tĩnh Huyết cùng Lận Thiên Trùng thấy nụ cười này tràn đầy xem thường, Mặc Vọng Công lại lắc đầu, dùng ánh mắt đáng thương nhìn Dạ Tuyết Thường:
-KHông tin tình cảm, là người không có tình nghĩa, không tuân thủ hứa hẹn, quên lãng bản tâm, người như ngươi, sống ở trên đời này có gì khác người đã chết?
-Ngươi nói cái gì!
Dạ Tuyết Thường tức giận đến run lên, cả khuôn mặt trở nên âm trầm.
Nhưng mà, Mặc Vọng Công không sợ Dạ Tuyết Thường chút nào, vẫn hờ hững như trước, bước nhẹ lên, âm thanh trở nên lan tỏa, nói ra từng chữ:
-Bày trận!
Tiếng nói hạ xuống, ba người Mặc Vọng Công bay lên hư không, đồng thời, mười lăm tên kiếm nô cũng chạy lên, trên người của mười tám người, dâng trào ra linh lực chát phách, ngưng tụ lại với nhau.
Thanh âm truyền ra ầm ầm, hư không rung động, giống như có vạn tầng sóng vỗ vào Cửu Hàn Phong, làm cho bệ đá cũng phát ra tiếng run rẩy kịch liệt, mười tám đạo linh lực không ngừng bốc lên, ngưng tụ ra một tòa đại trận nguy nga quỷ bí, trong lúc mơ hồ, hường như có tiếng cười bá đạo truyền tới, vang vọng trong hư không, tiếng cười kia, không phải là người, mà có mấy phần bá đạo và dữ tợn điên cuồng, dường như là tiếng ma cười.