Bắng giáp tỏa ra ánh sáng óng ánh, khúc xạ ra ánh sáng lam nhàn nhạt, phản chiếu ra gương mặt Vũ Tĩnh Huyết, Lận Thiên Trùng, cùng Mặc Vọng Công, hai con ngươi bọn họ co rút lại.
Cửu hàn băng giáp lại khôi phục như cũ.
-Làm sao có thể có chuyện đó?
Con ngươi Lận Thiên Trùng cứng ngắc, ngơ ngác nhìn hai bộ cửu hàn băng giáp, cái giáp này, sức phòng ngự kinh người, thật vất vả mới đánh nát, vậy mà không nghĩ tới, hai bộ băng giáp, lại hồi phục như cũ ở trong nháy mắt.
-Hẳn là có quan hệ với Vạn Hàn Băng Phách đại trận, vừa nãy trong lúc hồi phục lại, Vạn Hàn Băng Phách đại trận có rung động, hơn nữa, trong này còn có một tia lực lượng bản nguyên.
Mặc Vọng Công nói một tiếng, hai con mắt cũng nhìn chăm chú cửu hàn băng giáp, cuối cùng thì hắn đã rõ ràng rồi, vì sao đám người Dạ Tuyết Thường lại trấn định như vậy, thì ra là đối phương đã có chuẩn bị kỹ càng và tự tin tuyệt đối.
-Suy đoán của ngươi rất chuẩn xác.
Thanh âm của Dạ Tuyết Thường vang lên, nàng nhìn Mặc Vọng Công, tán thưởng nói:
-Hai bộ cửu hàn băng giáp này, vốn là do Vạn Hàn Băng Phách đại trận ngưng tụ, chỉ cần đại trận không phá, cửu hàn băng giáp sẽ không ngừng hồi phục lại như cũ.
-Mà lực lượng bản nguyên ngươi nói, là đến từ Thủy nguyên huyền tinh, một ít lực lượng của thủy nguyên, một ít cửu hà băng, hai cái hòa vào nhau, có thể làm cho tốc độ phục hồi càng nhanh.
-Cảnh giới thực sự của chúng ta, chỉ là cấp độ niết bàn, trải qua Vạn Hàn Băng Phách đại trận gia trì, thực lực có thể tới nửa bước võ hoàng, chỉ cần chúng ta có cửu hàn băng giáp, các ngươi không có chút phần thắng nào.
Mỹ phụ áo trắng lạnh lẽo âm trầm, lạnh lùng đứng trước mặt ba người.
-Được lắm, hạng người cáo mượn oai hùng mà thôi.
Lận Thiên Trùng lại nở nụ cười, để hai con mắt của mỹ phụ áo trắng lộ ra lửa giận hừng hực vung tay ra, phi kiếm lại hiện, lần nữa cuốn ra bão tuyết.
-Chậm đã!
Dạ Tuyết Thường lên tiếng, ngăn cản mỹ phụ áo trắng hành động chỉ thấy nàng nhìn về bóng mờ ma thần trong hư không, nói ra từng chữ:
-Các ngươi bày ra linh trận quỷ dị này, tuy có thể năng cao thực lực, nhưng cũng sẽ cho các ngươi thương tổn lớn, mười lăm người này, cũng như là tế phẩm, chỉ có con đường chết.
-Nếu mà đánh nhau lâu dài, các ngươi sẽ chết, hơn nữa, còn rất thê thảm, thống khổ, nếu..
-Ngươi nói xong hay chưa?
Lúc này đột nhiên Lận Thiên Trùng cắt ngang lời nói, vẻ mặt không kiên nhẫn, tức giận nói:
-Nếu như ngươi nói xong, lập tức câm miệng cho ta, nếu như chưa nói xong, thì cũng im lại, tốt xấu gì thì ngươi cũng là nhất cung chi chủ, đường đường là cường giả võ hoàng, lại nhiều lời như vậy?
-Ngươi…
Mỹ phụ áo trắng nghe được thì giận dữ, Lận Thiên Trùng trừng nàng một chút, ngữ khí châm biếm nói:
-Ngươi cái gì mà ngươi, muốn chiến liền chiến, không chiến thì cút cho ta, ta không có thời gian rảnh rỗi để đấu võ miệng với các ngươi.
Lận Thiên Trùng vừa mới nói xong, hai tên phó cung chủ cùng Dạ Tuyết Thường, đều nghẹn lại không nói ra lời, Vũ Tĩnh Huyết cùng Mặc Vọng Công cũng bùng nổ ra tiếng cười, vẻ mặt nghiêm túc hoàn toàn biến mất, hai con mắt trở nên sắc bén.
-Lận Thiên Trùng, tuy rằng ta vẫn không phục ngươi, nhưng chỉ bằng hai câu này của ngươi, ta sẽ mời ngươi uống rượu.
Vũ Tĩnh Huyết tiếng lên một bước, đi tới bên cạnh Lận Thiên Trùng, tiếng cường như sấm, vang lên ong ong.
-Tính thêm cả ta nữa.
Mặc Vọng Công cũng bước lên trên, cười dài:
-Ta ở trong Tề Thiên Phong, tư tàng rượu ngon ngàn năm, vẫn không cam lòng lấy ra uống, ngày hôm nay, vì mấy câu nói của ngươi, ngươi muốn uống bao nhiêu cũng được.
-Ngươi không nói đùa chứ?
Lận Thiên Trùng trừng mắt lên, chỉ lo Mặc Vọng Công đổi ý, thấy Mặc Vọng Công gật đầu cười, hai mắt không khỏi sáng ngời, liếm môi vài cái theo bản năng.
Nhìn thấy dáng dấp Lận Thiên Trùng như vậy, Vũ Tĩnh Huyết cùng Mặc Vọng Công lại cười to, hoàn toàn không giống như là đối mặt với tử chiến, khí thế dũng cảm, sừng sững trước gió, tràn ngập mọi ngóc ngác trong vùng hư không này.
-Chết đến nơi rồi, còn muốn uống rượu, ngươi chính là người ngu xuẩn, quả là không thể cứu chữa.
Hai mắt Dạ Tuyết Thường lạnh lùng nhìn ba người, trong lòng có ngọn nửa vô danh cháy lên, ánh mắt ngưng lại, hai tên phó cung chủ lập tức hiểu được ý, bước ra, thả ra uy thế chất phác, áp bắc ba người.
-TÌnh nghĩ của nam nhi, ngươi là một cái người vô tình, cho dù là sống ngàn năm, cũng không hiểu được, thực là đáng thương.
‘Vũ Tĩnh Huyết bỗng nhiên vung trường kích, sát khí tỏa ra, long ngâm cao vút lần thứ hai vang vọng.
Ba người nhìn nhau, đồng thời dời tầm mắt, nhìn về phía trước, không nói câu nào, nhưng chiến ý trong lòng đã ngưng tụ lại, linh lực cũng mơ hồ có cộng hưởng.
-Chiến!
Một tiếng quát đồng thời từ trong miệng ba người phun ra, bước chấn bước ra, linh lực tỏa ra, chiến ý xông lên cửu tiêu, hướng về phía trước nhào tới, bùng nổ ra thế tiến công mạnh mẽ nhất.
Trông khoảnh khắc này, bên trên đỉnh, đủ loại linh quang tùy ý tỏa ra, tiếng nổ rền vang, hỗn loạn tưng bừng, giống như là tận thế, khắp nơi đều là khí tức hủy diệt.
Cùng lúc đó, ở sườn núi Cửu Hàn Phong, tình cảnh cũng hỗn loạn không kém.
Cả một quảng trường ban đầu rộng hãi hoành tráng, bây giờ đã biến thành phế tích, mây mù cuồn cuộn, vô số lỗ to nhỏ, đâu đâu cũng có đất đá, tỏa ra cảm giác suy yếu.
Bên trong phế tích, đầy rẫy xác chết, từng bộ thi thế xếp chồng lên nhau, hình ảnh thật kinh sợ.
Nhưng thi thể kia tỏa ra mùi máu tanh gay mũi, đó chính là người Cửu Hàn Cung, con số tử vong kinh người, tử trạng mỗi người đều khủng bố.
Mà những thi thể còn lại, chính à của âm dương kiếm nô, không có mùi vị máu tanh, càng không có máu tươi chảy ròng rã, như từng cây chết khô mà thôi.
Dù vậy, chém giết trên quảng trường vẫn không có kết thúc, thậm chí càng thêm điên cuồng hơn, Tam Thiên Hàn Tinh cổ trận đã sớm không còn tồn tại, đệ tử chch không ngừng chém tới, nhưng các nàng có tu vi thấp, nên bị chém giết rất nhanh, hầu như mỗi một vệt sáng xét qua, đều sẽ có máu tươi cùng đầu lâu tung lên.
Hai mắt càng nàng đã bị thù hận che đậy, mặc dù bỏ mình tại chỗ, cũng phải không ngừng tiến về phía trước, thậm chí có mấy người trực tiếp làm nổ linh hải, trực tiếp tiến về phía kiếm nô âm dương, còn muốn tiến về Sở Hành Vân, đánh bom liều chết.
Cửu Hàn Cung, 3000 đệ tử thiên linh, đã không còn đủ trăm người, mười tám tên trưởng lão, chỉ còn lại bốn người, những người còn lại đã bỏ mình, mà tám mươi tên kiếm nô, cũng tử tương khốc liệt, chỉ còn lại mười tên, thời khắc này, đã bị đám người bao phủ, chống đỡ gắt gao.
-Song phương ác chiến, chúng ta vẫn còn chiếm ưu thế, thừa dịp này, bốn người chúng ta đồng thời ra tay, mạnh mẽ chém giết Sở Hành Vân, chỉ cần hắn chết, trận chiến này kết thúc.
Trong hỗn loạn, thanh âm của Lâm Băng Ly vang lên, nàng cũng chưa chết, nhưng vẫn sống tạm, trên người đầy vết thương dữ tợn, khí tức phù phiếm, hỗn loạn không ngớt.
Thời khắc này, nàng không để ý tới thương thế, cũng không bận tâm đến những để tử Cửu Hàn Cung còn lại, hai con mắt chỉ còn sát ý, nhìn tên thanh niên trước sau như một, vẫn lạnh lùng âm trầm, trong miệng nói ra tiếng nói quyết đoạt.
Nàng, quá hận Sở Hành Vân, trong đầu chỉ có ý nghĩ, dù thế nào cũng phải giết chết Sở Hành Vân.