Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 1057: yêu lực

Chương 1056: yêu lực

Căn bản là Dạ Tuyết Thường không để đám người Sở Hổ và Ninh Nhạc Phàm vào trong mắt, trong con ngươi nàng lúc này chỉ có Cửu Hàn Phong, sắc mặt âm trầm tới cực điểm.

Vạn Hàn Băng Phách đại trận bị phá, đại quân ở bên ngoài Cửu Hàn Phong đem hết tốc lực lao tới đây, chỉ là Dạ Tuyết Thường không nghĩ tới, tốc độ lại có thể nhanh như vậy.

-Ban đầu còn muốn tiếp tục dằn vặt ngươi, bây giờ nhìn lại, ngươi thật may mắn.

Dạ Tuyết Thường nhìn về phía Sở Hành Vân, tiếng nói có một chút không cam lòng.

Trăm vạn đại quân gào thét mà đến, thanh thế khủng bố, mặc dù nàng đã vào Võ hoàng tầng bốn, cũng không dám đối đầu với trăm vạn đại quân, nhưng ngược lại, nếu như Dạ Tuyết Thường muốn rời đi, trăm vạn đại quân cũng không ngăn được nàng.

Giờ khắc này, Cửu Hàn Cung đang hương hỏa héo tàn, triệt để suy yếu, Dạ Tuyết Thường nhất định phải rời đi, nhưng trước lúc đi, nhất định phải giết Sở Hành Vân, đoạt tuyệt tình cảm của Thủy Lưu Hương.

Nghĩ tới đây, bàn tay Dạ Tuyết Thường bùng nổ ra sức mạnh đáng sợ, hút lấy thân thể Sở Hành Vân, năm ngón tay đã đặt sẵn ở vị trí cổ, sát ý khủng bố không chút che dấu.

-Sử tôn!

Thấy cảnh này, Sở Hổ cùng Ninh Nhạc Phàm không lo tới thương thế trên người, từng cái hóa thành lưu quang, từ bốn phương tám hướng lao đi, muốn đánh gãy hành động của Dạ Tuyết Thường.

Nhưng mà, khi bọn họ còn chưa hạ xuống, một đạo sức mạnh hàn băng tỏa ra, hóa thành một cái lọng che băng sương, bao phủ cả đỉnh Cửu Hàn Phong, mặc cho bọn họ tấn công như thé nào, nó vẫn cứ bất động.

-Nhóm người này thật thú vị/

Dạ Tuyết Thường nắm chặt cổ Sở Hành Vân, con ngươi thỉnh thoát liếc Sở Hổ cùng Ninh Nhạc Phàm, sau đó nhìn về Sở Hành Vân nói:

-Giờ khắc này, bọn họ tận mắt nhìn thấy ngươi sắp chết trên tay ta, không biết đạo tâm của ngươi thấy thé nào.

-Đương nhiên, những thứ này không quan trọng, quan trọng chính là, ngươi chết rồi, tình cảm của Thủy Lưu Hương sẽ bị loại bỏ, đến lúc ấy, Băng tâm tuyệt tình quyết sẽ viên mãn, nàng sẽ biến thành con rối, đừng nói là khóc, sợ rằng một ít cảm giác khổ đau cũng không xuất hiện.

-Sở Hành Vân, ngươi thật đáng thương.

Khi Dạ Tuyết Thường nói chuyện lại quay đầu nhìn Thủy Lưu Hương một chút, lúc này Thủy Lưu Hương đang nắm chặt lao tù, nhìn về phía ánh mắt của nàng, đầy dẫy bất đắc dĩ, miệng mở ra, nhưng không phát ra được tiếng nào.

-Đáng ghét, đáng ghét!

Trong hư không, Sở Hổ rít gào, lộ ra cảm giác cực kỳ không cam lòng, thực lực bọn họ quá yếu, để Dạ Tuyết Thường khinh thường ra tay, tuyệt cảnh như vậy, bọn họ không có cách nào cứu Sở Hành Vân.

ở bên cạnh hắn, cả đám cũng lộ ra tuyệt vọng, cả người Thủy Thiên Nguyệt giống như mất hồn phách, hai con ngươi trống rỗng nhìn Sở Hành Vân, cuối cùng nàng đã rõ rồi, vì sao mình lại xuất hiện một dấu hiệu không rõ.

ầm ầm ầm!

cách đó không xa, trăm vạn đại quân cuốn lên gió tuyết, càng ngày càng gần, chẳng mấy chốc sẽ tới được Cửu Hàn Phong, ngàn vạn kiếm quang trùng thiên, dù là cường giả như Dạ Tuyết Thường cũng cảm giác được rợn da gà, cực kỳ không thoải mái.

-Sở Hành Vân, đây là thời điểm ngươi phải ra đi.

Dạ Tuyết Thường thu hồi ánh mắt, nhìn sang Sở Hành Vân, nhưng thấy Sở Hành Vân đang cười, tiếng cười khàn khàn, mặc dù đang có máu tươi trào ra, nhưng mà hắn thật sự đang cười.

Sát ý Dạ Tuyết Thường dâng trào, nắm chặt bàn tay, đã thấy Sở Hành Vân nói ra, giọng nói mang theo châm biếm:

-Dạ Tuyết Thường, có một câu nói, ta vẫn không hiểu, nhưng ngày hôm nay, cuối cùng ta đã rõ ràng rồi.

Nghe vậy, Dạ Tuyết Thường sững sờ, hoàn toàn không hiểu Sở Hành Vân đãng nói gì.

Sở Hành Vân cố nén đau nhức trên người, khóe miệng nhếch lên, nói:

-Câu nói kia chính là, nhân vật phản diện chết là vì nói nhiều!

Trong nháy mắt, trên tay phải Sở Hành Vân bùng nổ ra một huyết quang yêu dị/

Vù một tiếng!

Dưới tầm mắt của tất cả mọi người, một huyết nhát to bằng nắm tay trẻ con hiện ra, chậm rãi tan rã trên tay Sở Hành Vân, huyết quang tỏa ra, lại đem bàn tay Dạ Tuyết Thường đánh văng, để cả người Sở Hành Vân trôi nổi trong hư không.

-A…

Một tiếng kêu thống khổ vang lên, chỉ thấy bên trong huyết nhãn có một luồng sức mạnh ăn mòn đang sợ, huyết quang lăn lộn, đem thân thể Sở Hành Vân che hết, mà nơi hắn vừa đứng, xuất hiện yêu chu ba đầu dữ tợn.

Một màn quỷ dị này, để mọi người kinh sợ, kể cả Dạ Tuyết Thường cũng thế, lập tức, thân thể Sở Hành Vân không ngừng bị huyết quang xâm chiếm, đoàn người nhìn thất một con đại yêu chu sắp thành hình, càng ngày càng rõ ràng.

-Giả thần giả quỷ, chết đi cho ta!

Dạ Tuyết Thường nhìn thấy huyết nhãn yêu chu trong tay Sở Hành Vân, không khỏi nổi giận mà gầm lên, song chưởng bỗng nhiên nổ ra, muốn đem Sở Hành Vân đánh chết tại chỗ.

Nhưng, Song chưởng va chạm vào huyết quang, trong nháy mắt đã hóa thành hư vô, không có bất kỳ tác dụng nào, mà Sở Hành Vân vẫn đang đắm chìm trong huyết quang, mà con yêu chu ba đầu đã hiện ra, tỏa ra khí tức đáng sợ.

-Nguồn sức mạnh này, chính là sức mạnh yêu khí?

Bóng người Sở Hành Vân như ẩn như hiện ở trong cơ thể yêu chu, hắn có thể cảm nhận được rõ ràng, giờ khắc này, trên thân yêu chu có một sức mạnh đáng sợ, muốn vượt qua Dạ Tuyết Thường.

Từ khí đoạt được huyết nhãn Yêu chu, cái kế hoạch này đã hiện ra trong đầu Sở Hành Vân.

Một đời trước, hắn từng bước vào chuẩn đế, biết rõ thế giới này đáng sợ, những thần minh trong truyền thuyết thì không bị ràng buộc.

Bởi vậy, nếu muốn tru diệt Dạ Tuyết Thường, phải loại bỏ Vạn Hàn Băng Phách đại trận, để thực lực của nàng trở về với võ hoàng tầng bốn.

Đã như thế, Sở Hành Vân có thể tranh thủ thời gian, đem linh lực hào vào huyết nhãn, mở ra phong ấn, dựa vào yêu lực, triệt để xoay chuyển thế cuộc!

Thanh âm huyết mạch sôi sục ầm ầm, vang vọng quanh người Sở Hành Vân, hắn bước ra một bước, yêu chu ba đầu tám chân to lớn cũng bước ra một bước, hư không rung động, huyết quang che đậy cả thiên địa, hướng về phía Sở Hành Vân.

Lúc này, Dạ Tuyết Thường cũng bởi vì biến hóa của Sở Hành Vân, mà rơi vào bên trong ngây dại, huyết quang đang dâng trào đến trước người của nàng rồi, làm cho nàng rùng mình một cái, con ngươi đọng lại, trên mặt tuôn ra lửa giận, hét lên:

-Còn dám động thủ đối với ta, ta thấy ngươi muốn chết rồi!

Dạ Tuyết Thường phẫn nộ gầm thét, hai tay ngưng tụ lực lượng băng sương, ánh sáng lướt ra, bàn tay rung động điên cuồng, hàn khí lạnh lẽo dọa người, muốn đem con yêu chu đóng băng lại.

Ào ào ào!

Hai sức mạnh đang sợ không ngừng tới gần trong hư không.

Chờ khi hai cái tiếp xúc với nhau, một âm thành vang lên.

Sau đó, dưới sự kinh ngạc của mọi người, thân thể Dạ Tuyết Thường bay ngược ra ngoài, trực tiếp đụng vào vách núi.

Team: Vạn yên chi sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch