Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 1059: Ôm nhau

Chương 1058: Ôm nhau

Sáu đại thế lực Bắc Hoang Vực, Cửu Hàn Cung dẫn đầu, Dạ Tuyết Thường là chủ nhân của Cửu Hàn Cung, thực lực càng mạnh mẽ vô cùng, từ lâu đã bước vào võ hoàng, có thể nói là đệ nhất nhân Bắc Hoang Vực.

Ngoại trừ thực lực cường hãn, Dạ Tuyết Thường còn nắm giữ một bộ phần truyền thừa của Tinh Thần Thiên Môn, thủ đoạn thần thông, quỷ thần khó dò, chỉ một tòa Vạn Hàn Băng Phách đại trận đã đủ giết chết ngàn vạn võ giả, để Cửu Hàn Cung xưng bá Bắc Hoang Vực mấy ngàn năm.

Đối mặt với cường địch như vậy, bất luận người nào cũng sẽ cảm giác vô lực, người này, quá mạnh nhẽ, như là cường giả trong truyền thuyết, đừng nói là đánh bại, cho dù làm nàng bị thương, cũng chỉ là trong tưởng tượng.

Nhưng mà ngày hôm nay, Sở Hành Vân lấy tư thái hung hăng, leo lên đỉnh Cửu Hàn Phong, không chỉ công phá Vạn Hàn Băng Phách đại trận, còn hóa thân làm yêu chu ba đầu tám chân, đem Dạ Tuyết Thường tru diệt trước mặt mọi người.

Tu vi âm dương cảnh tầng sáu, tuổi tác chưa tới hai mươi, thân hóa yêu chu ba đầu tám chân, tất cả những thứ này, để cho người ta không các nào tưởng tượng, nhưng đây chính là sự thật, sự thật phát sinh ở trước mắt.

Hư không hoàn toàn tĩnh mịch, vạn sự vạn vật, giống như đều rơi vào trạng thái ngây dạy, ngay cả trăm vạn đại quân dưới Cửu Hàn Phong, cũng duy trì tư thế ngẩng đầu ngưng mắt, thần sắc kinh ngạc, thật lâu không cách nào nói ra nửa câu nói đến.

Hô một tiếng!

Lúc này, cuồng phong cuồn cuộn đảo qua, chen lẫn hàn ý như trước, nhưng không có vẻ thấu xương, thậm chí còn mang theo từng tia một ấm áp.

Mọi người dồn dập lấy lại tinh thần, lực lượng hàn băng bao phủ Cửu Hàn Phong dần dần nứt ra, mây đen tản ra, mặt trời hiện ra, mang theo hơi ấm áp của ánh mặt trời, dường như để vùng thế giới này lần nữa khôi phục sức sống.

Những ánh mặt trời chiếu sáng Cửu Hàn Phong, trút xuống ở trên người Sở Hành Vân, hình bóng yêu chu ba đầu tám chân dần dần phù phiếm, vết thương đầy rẫy trên thân thể, huyết quang lượn lờ trên dưới cùng ánh mặt trời đan lẫn vào nhau, giống như yêu, lại như Thần minh, cả người đều lộ ra khí tức thần bí.

"Thắng, sư tôn lại thắng, thành công tru diệt Dạ Huyết Thường!"

Sở Hổ tràn đầy sùng bái nhìn Sở Hành Vân, vừa mở miệng, cả người mừng như điên mà nhảy lên, đánh vỡ hư không yên tĩnh.

Hắn vừa nói ra, những người khác cũng là hoan hô thành tiếng, hoặc là cao tiếng thốt lên kinh ngạc, hoặc là âm thầm vuốt ngược, cũng hoặc là thở một hơi dài nhẹ nhõm, hoàn toàn là giải tỏa tâm lý bấy lâu nay.

Trận chiến vừa nãy, bọn họ, thấy toàn bộ quá trình, nhưng bởi vì sương lạnh bao phủ, chỉ có thể đứng ở đằng xa, không cách nào bước vào Cửu Hàn Phong nửa bước, càng không cách nào trợ giúp Sở Hành Vân.

Loại cảm giác biệt khuất này, hầu như để đám người triệt để phát rồ, tâm tình lên voi xuống chó, khó chịu đến không cách nào nói ra, hiện tại, cái cảm giác này rốt cục tản đi, trong nội tâm, chỉ có vui mừng như điên.

Trận chiến này, bọn họ thắng rồi!

Cửu Hàn Cung sừng sững mấy ngàn năm không ngã, thua ở trong tay Sở Hành Vân!

Thủy Thiên Nguyệt đứng ở trong đám người, nàng cảm giác được mọi người vui mừng, trên mặt cũng hiện lên nụ cười vui mừng, con ngươi xanh thẳm của nàng nhìn chăm chú Sở Hành Vân, bên trong tròng mắt tinh mang lấp loé, như muốn triệt để trầm luân, không cách nào tự kiềm chế.

Nhưng mà, lúc này Thủy Thiên Nguyệt thoáng di động ánh mắt, nhìn thấy Thủy Lưu Hương chính giữa bệ đá, trong khoảnh khắc, vẻ mặt nàng có một chút biến hóa, càng hiện lên vẻ cô đơn, cùng với sự bất đắc dĩ sâu sắc.

Chút biến hóa này của Thủy Thiên Nguyệt, ở trong đám người, rất không nổi bật, bất luận người nào đều không thể nhận ra được, Sở Hành Vân cũng giống như thế, thời khắc này, chỉ thấy hắn nhẹ nhàng bước ra, yêu chu ba đầu tám chân cũng bước ra, từng bước một đến gần bệ đá, hướng Thủy Lưu Hương đi tới.

Sở Hành Vân bước ra từng bước, thân thể yêu chu phù phiếm đi một phần, khi hắn đến trước Thủy Lưu Hương, một tiếng vỡ nát lanh lảnh đột nhiên vang lên, Huyết Nhãn yêu chu trôi nổi ở đỉnh đầu Sở Hành Vân triệt để vỡ vụn.

Cùng với âm thanh này, Sở Hành Vân từ trong cơ thể yêu chu đi ra, hai chân chạm đất, thân ảnh to lớn trong nháy mắt biến mất, ngay cả một ít vết tích cũng không để lại, chỉ lưu lại trên mặt đất một chút mảnh vỡ.

Một viên Huyết Nhãn yêu chu, đến yêu chu ba đầu tám chân, vẻn vẹn chỉ là một con ngươi, cho dù nắm giữ sức mạnh tuyệt cường, chung quy cũng sẽ tiêu hao hầu như không còn, khi đó sẽ không còn tồn tại nữa.

Sở Hành Vân không để ý đến điểm này, hắn đến trên đài đá, liền kéo thân thể đầy rẫy vết thương đến trước Thủy Lưu Hương, đưa tay, có mấy phần bá đạo mà đem Thủy Lưu Hương ôm vào trong lòng.

"Lưu Hương, rốt cục ta đã để ngươi trở lại bên cạnh ta."

Sở Hành Vân chăm chú ôm Thủy Lưu Hương, đem đầu để trên mái tóc óng mượt của nàng, hít một hơi thật sâu, trong miệng rù rì nói.

Một câu nói ngăn ngắn, giống như dùng hết tất cả khí lực Sở Hành Vân, đồng thời, cũng làm cho sát phạt chi niệm trên người Sở Hành Vân tản đi, chỉ còn lại có ôn nhu, cùng với yêu thương nồng đậm.

Từ một ngày Thủy Lưu Hương rời đi, trong đầu Sở Hành Vân hiện lên vô số ảo tưởng, vì thế, hắn trả giá quá nhiều cùng quá nhiều nỗ lực, sống và chết, cũng đã không để vào mắt, trong lòng chỉ có một ý nghĩ, cứu ra Thủy Lưu Hương, một lần nữa đưa nàng ôm vào trong ngực.

Sở Hành Vân đột nhiên xuất hiện, để Thủy Lưu Hương dọa nhảy, nhưng mà, khi nàng cảm giác được lồng ngực ấm áp của Sở Hành Vân, nàng lại phát hiện, tất cả những ngôn ngữ, đều không nói ra được, thân thể càng mềm yếu, chỉ muốn thời gian vĩnh viễn dừng lại.

Một giọt lệ óng ánh từ trong con ngươi của Thủy Lưu Hương tràn ra, xẹt qua khuôn mặt trắng nõn, nhỏ xuống ở trên hắc ycủa Sở Hành Vân.

Cuối cùng, nàng cũng là nhẹ nhàng duỗi ra hai tay, ôm lấy lưng Sở Hành Vân, nhỏ giọng nói:

"Vân ca ca, ta rốt cục đợi được ngươi."

Hai người chăm chú ôm nhau, ánh sáng từ mặt trời hạ xuống, soi sáng ở trên thân thể hai người, gió lạnh không tiếp tục gào thét, hàn ý không còn thấu xương, liền ngay cả linh lực đều trở nên mềm nhẹ, tình cảnh này như một bức tranh tuyệt trần.

Cách đó không xa, đám người Sở Hổ cùng Ninh Nhạc Phàm đã hạ xuống, khi bọn họ nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, đều là không hẹn mà cùng ngừng lại, đứng lặng ở tại chỗ, trên mặt hiện lên nụ cười cảm khái.

Bọn họ cũng đều biết, ở trong lòng Sở Hành Vân, Thủy Lưu Hương quan trọng đến mức nào, nói không khuếch đại, ba năm qua, tất cả Sở Hành Vân làm, đều là vì cứu ra Thủy Lưu Hương, ngay cả sinh tử cũng có thể không để ý.

Vào giờ phút này, hai người này, rốt cục quét sạch tất cả trở ngại, một lần nữa ôm nhau, một loại cảm giác này, vừa chân thực, lại hư huyễn, khiến người ta rất dễ dàng liền lạc lối trong đó.

Thần thái Thủy Thiên Nguyệt phức tạp nhìn Sở Hành Vân cùng Thủy Lưu Hương, trong lòng càng cảm thấy cô đơn cùng bất đắc dĩ, nhưng sau một chốc sau, trên mặt nàng cũng hiện lên một nụ cười, nụ cười chúc phúc.

Ngoại trừ nàng, trong đám người, một đám nữ tử Tần Như Yên, Tuyết Khinh Vũ, Hạ Khuynh Thành cũng là như thế, tuy trong lòng còn có cô đơn, nhưng càng nhiều hơn là chúc phúc, chân thành chúc phúc cho Sở Hành Vân cùng Thủy Lưu Hương!

Team: Vạn yên chi sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch