Nhìn dáng vẻ nửa muốn đi nửa lại không, muốn nói lại thôi của Bộ Phàm, Sở Hành Vân vẫn không chút biến sắc.
Tuy rằng vào lúc này, chỉ cần Sở Hành Vân mở miệng mời, Bộ Phàm ngay lập tức sẽ sảng khoái đáp ứng, thế nhưng mời cùng nhờ vả, là hai loại tâm tình, hai loại cảm giác.
Mời, là hành sự dựa theo ý đồ của người khác, mà nhờ vả, là hành sự dựa theo ý đồ của chính mình.
Hai người nhìn như khác biệt không lớn, thế nhưng bản chất vẫn là khác biệt.
Nếu mình lựa chọn thì khổ cũng là ngọt.
Sở dĩ lựa chọn Bộ Phàm kỳ thực cũng là ưu trúng tuyển ưu, không phải là không so Bộ Phàm với những người tốt hơn, nhưng những người tốt hơn kia cũng không ở trong quân doanh này.
Mặc kệ là vận mệnh hay là cái gì cũng được, Sở Hành Vân bị đưa đến quân doanh này, mà trong quân doanh này Bộ Phàm là người ưu tú nhất trong tất cả lính trinh sát.
Nhiều lính trinh sát như vậy, có lính trinh sát mười mấy năm, cũng có trinh sát doanh trưởng cấp sĩ quan, làm sao Bộ Phàm chính là ưu tú nhất? Từ nơi nào nhìn ra được?
Kỳ thực việc này cũng không khó phán đoán, vẫn là vấn đề góc độ.
Ngày đó thời điểm đi thuê lính trinh sát, tuy rằng tiếp xúc thời gian không lâu, nhưng cũng đủ khiến Sở Hành Vân nhìn ra ai mới là hạt nhân, ai mới là người ưu tú nhất trong số những người kia.
Muốn trở thành một người bề trên thành công, trọng yếu nhất, không phải là mình lợi hại đến mức nào, mà là phải nhận thức được người có khả năng.
Nếu chỉ dựa vào thực lực mạnh mẽ của bản thân, mà không biết dùng người mới, hoặc là có người mới mà không thể dùng, hay có thể sử dụng mà phương pháp không đúng, người như thế dù thực lực có mạnh, cũng không làm được việc lớn.
Ngày đó ở bên trong trại lính, có ba mươi, bốn mươi lính trinh sát, nhưng là toàn bộ quá trình nói chuyện, thủy chung lấy Bộ Phàm làm trụ cột.
Nhất cử nhất động của Bộ Phàm, mỗi tiếng nói cử động, cũng có thể ảnh hưởng đến phán đoán của lính trinh sát khác.
Bộ Phàm ồn ào, các lính trinh sát khác cũng ùa theo.
Bộ Phàm trào phúng, những người khác ngay lập tức sẽ phối hợp làm ra một bộ vẻ mặt cười nhạo.
Bộ Phàm hỏi dò, những người khác một tiếng động cũng không phát ra, kiên trì chờ đợi câu trả lời.
Không nghi ngờ chút nào, Bộ Phàm chính là hạt nhân trong đám người kia, lãnh tụ tinh thần.
Ở trong quân doanh, từ trước đến giờ đều là lấy thực lực vi tôn, có thể nói thực lực của Bộ Phàm thấp đến đáng thương,
Trong lúc ấy cường giả có thể cảm ứng lẫn nhau, trừ khi cảnh giới cao hơn mình quá nhiều, nếu không thì, chỉ cần vừa thấy mặt, cơ bản là có thể cảm giác được đối phương có cùng cấp độ thực lực không.
Sở Hành Vân cũng là như thế, hắn có thể cảm nhận rõ ràng được, trong toàn bộ doanh trướng, Bộ Phàm thực lực yếu nhất!
Nhưng chính do thực lực Bộ Phàm yếu nhất, mà lại trở thành lãnh tụ tinh thần của mọi người, điều này rất đáng để suy nghĩ.
Thực lực yếu, nhưng một thân toàn những vết sẹo.
Một thân toàn những vết sẹo, nhưng lại bị thương mà không chết.
Rất nhiều manh mối, khiến người bình thường khó có thể lý giải được, không cách nào phán đoán.
Mặc dù là Sở Hành Vân cũng như vậy, hắn không phải Thần Tiên, không thể liếc mắt liền thấy tất cả hư thực của Bộ Phàm.
Mặc dù đến hiện tại, hai người đã ở chung gần một tuần, đối với Bộ Phàm, Sở Hành Vân hiểu rõ cũng không nhiều.
Thế nhưng có một điểm, Sở Hành Vân đã xác định, không nghi ngờ chút nào. . . Bộ Phàm là một nhân tài!
Tuy khả năng tạm thời bị mai một, không người nào có thể nhìn ra.
Nhưng là dần dần, chỉ cần không phải mù, đều có thể nhìn ra người tài hoa.
Bộ Phàm là như thế, hắn tuyệt đối có tài hoa, tuy rằng Sở Hành Vân cũng không thể nhìn ra trước tiên, thế nhưng qua con mắt của những binh lính khác đã nhìn ra tất cả.
Sinh làm nhân kiệt, chết cũng quỷ hùng, trên thế giới này. . . Luôn có mấy người như vậy, bất kể đi đến nơi nào cũng có thể thành trụ cột, trở thành tiêu điểm của tất cả mọi người.
Có thể thành tích của bọn họ không được tốt, có thể thực lực của bọn họ cũng không mạnh.
Thế nhưng qua 20 năm, quay đầu nhìn lại, nhân kiệt vẫn là nhân kiệt, mà lờ mờ chung quy vẫn lờ mờ. . .
Trải qua một tuần tiếp xúc, Sở Hành Vân đối với Bộ Phàm, đã có bước đầu hiểu rõ.
Bộ Phàm Võ Linh là Tam Vĩ Vũ Yến, Võ Linh thiên phú là lục phẩm, con của gió.
Tuy rằng thiên phú chỉ là lục phẩm, không sánh được với thiên phú Cửu phẩm cường hãn, thế nhưng thiên phú con của gió, cũng có một mặt đặc biệt.
Phong hệ thiên phú Cửu phẩm là Phong Thần! Có thể điều động gió, thu được tốc độ cực hạn.
Bắt đầu so sánh thì con của gió liền thua kém rất nhiều, hiệu quả gia tốc, so với Phong Thần quá chênh lệch.
So sánh tốc độ tuyệt đối, Phong Thần vượt qua con của gió ba cấp độ.
Nhưng con của gió, nắm giữ một mặt đặc biệt, tuy rằng ở phương diện gia tốc, so với Phong Thần chênh lệch ba đẳng cấp, thế nhưng nếu dùng để chạy trốn, thì lại khác.
Thiên phú con của gió, không chỉ có thể điều động gió, thu được tốc độ cực kỳ nhanh chóng, hơn nữa sẽ được gió che chở.
Đồng thời nhờ vào gia tốc tự thân, nếu có người truy kích ở phía sau, sẽ chịu phải cản trở của gió, hạ thấp tốc độ của đối phương.
Con của gió, tên như ý nghĩa, tự nhiên được Phong Chi Pháp Tắc che chở! Đồng thời lấy gia tốc của bản thân cản trở sự truy kích của kẻ địch.
Trừ khi thực lực đạt đến Đế Tôn, có thể lấy lực phá pháp, mạnh mẽ phá tan pháp tắc cấm chế.
Nếu không thì, mặc dù là Võ Hoàng đích thân tới, cũng phải chịu gió cản trở mà giảm tốc độ đi nhiều.
Trong lúc đó một thêm một giảm đi, chỉ nói riêng việc dùng để chạy trốn, con của gió còn vượt qua cả Phong Thần.
Bởi vậy, Bộ Phàm có lòng tin ở dưới sự truy kích của Võ Hoàng, vẫn chạy thoát được.
Thiên tài sao? Xác thực nói, hẳn là quái tài.
Mặc dù nói tới chiến đấu, thiên phú này không có tác dụng gì, nhưng nếu nói tới thoát thân, thiên phú này có thể nói là đệ nhất thiên hạ!
Mặc dù là Cửu phẩm Phong Thần, cũng không thể lấy thực lực âm dương, tránh bị Võ Hoàng truy kích mạng sống, nhưng Bộ Phàm là con của gió thì có thể!
Càng hiểu rõ Bộ Phàm, Sở Hành Vân càng cảm giác thú vị.
Lần này Sở Hành Vân không chỉ cho Bộ Phàm tất cả tinh huyết, cuối cùng thậm chí còn giúp hắn tập hợp đủ một trăm Yêu Hồn, lần này sau khi trở về, Bộ Phàm liền có thể thăng làm sĩ quan rồi!
Sở dĩ làm như vậy là bởi vì Sở Hành Vân muốn mời Bộ Phàm về đội của mình, hắn cần một người quái tài như vậy.
Tuy rằng ở những phương diện khác ngoại trừ chạy trốn, Bộ Phàm cái gì cũng không biết, cơ bản là loại nhân tài vô dụng nhất.
Thế nhưng Sở Hành Vân luôn nghĩ, trên thế giới này không có người vô dụng, sở dĩ vô dụng là vì sử dụng phương pháp không đúng mà thôi.
Cần người bản lĩnh, cũng không chỉ có mỗi Sở Hành Vân.
Người bề trên, hoặc nhiều hoặc ít, đều cần người có năng lực.
Thế nhưng tìm người về, có thể dùng người hay không, dùng người có phải có khuôn phép hay không, thì lại là một chuyện khác.
Chính diện chiến trường, thường quy tính nhiệm vụ trinh sát, Bộ Phàm cơ bản là vô dụng.
Thường quy nhiệm vụ trinh sát, khảo cứu chính là ẩn nấp cùng bản lĩnh trinh sát, phương diện này Bộ Phàm tuy có, nhưng cũng không phải là tài năng xuất chúng.
Sở trường của Bộ Phàm, là vòng qua tuyến phong tỏa của quân địch, đi trinh sát thăm dò địch, Có thể nói lĩnh vực này gần như không tồn tại được.
Bởi vì trinh sát thăm dò quan địch, là vô cùng nguy hiểm, không cẩn thận bị phát hiện thì hầu như đều phải chết.
Nhưng là Bộ Phàm không sợ, dựa vào tốc độ siêu cấp của hắn, cùng với sự che chở của gió, mặc dù là Võ Hoàng phát hiện ra, hắn vẫn có thể bình yên rời đi như cũ.