Không úy kị chút nào nhìn Sở Hành Vân, Mạc Ly nói: “Đúng đấy ta không biết thiên dưng thảo là cái gì, sẽ kì quái sao?”
Phốc phốc…
Đối mặt với lời giải thích của Mạc Ly, Bạch Băng cùng Nam Cung Hoa Nhan không nhịn được bật cười.
Mở quốc tế chuyện cười à, Tử Vi Võ Hoàng sống hơn một vạn năm lại không biết thiên dương thảo là cái gì? Đùa giỡn cũng phải có mức độ được không?
Điều làm cho hai người các nàng cảm thấy buồn cười nhất chính là, Mạc ly xuân tâm quá độ, cố ý đem thiên dương thảo ra, nhưng hiện tại lại ở đây giả bộ thnah thuần.
Đối mặt với cười nhạo của Bạch Băng và Nam Cung Hoa Nhan, Mạc Ly không chút phật lòng, da mặt lão yêu vạn năm, người bình thường làm sao có thể tưởng tượng, dù như thế nào, nàng cũng sẽ không thừa nhận.
Nếu như nàng đã yêu Vu Tể, vậy phải dùng cách đơn giản nhất, nhanh chóng nhất, bắt lấy hắn.
Một cái kéo cánh tay Vu Tể, Mạc Ly ngọt ngào nói: “Sự tình của chúng ta, tự chúng ta giải quyết, không cần các ngươi bận tâm.”
Đang nói chuyện Mạc Ly quay đầu về phía Vưu Tể nói: “Người không cần sợ hắn, hắn đánh không lại được ta, nếu như hắn dám bắt nạt ngươi, ta đánh hắn giúp ngươi.”
Có Mạc Ly làm chỗ dựa, khuôn mặt Vưu Tể sắp chảy ra nước.
Bất đứac dĩ nhìn Sở Hành Vân, Vưu Tể nói: “Lão đại, ta thật sự không phải cố ý ta cũng không biết chuyện gì xảy ra, ngơ ngơ ngác ngác liền..”
Bất đắc dĩ thở dài, lấy trí tuệ của Sở Hành Vân tuy rằng vẫn chưa thể nhìn thấu hết mọi chuyện, thế nhưng hắn đã có thể khẳng định đôi phần.
Rất hiển nhiên, Vưu Tể cùng Mạc Ly trong lúc đó, hiển nhiên là có một người bỏ thuốc, thế nhưng người bỏ thuốc là Vưu Tể hay là mạc Ly.
Thở dài một tiếng, Sở Hành Vân hỏi Vưu Tể: “Ngươi thành thật nói cho ta, ngươi có yêu thích Mạc Ly không?”
Đối mặt với lời hỏi dò của Sở Hành Vân, Vưu Tể ngạc nhiên rồi lại sững sờ cười nói: “ Lão đại, người nói sao?”
“Ta hỏi ngươi đó?”
Bất quá rất nhanh Sở Hành Vân liền hiểu ra. Tuy rằng Vưu Tể mập mạp nhưng hắn cũng là người bình thường, mà ở trong mắt người bình thường, Mạc Ly tuyệt đối là một đại mỹ nhân, người nam nhân nào sẽ không thích đây?
Lắc lắc đầu, Sở Hành Vân quay đầu hỏi Mạc Ly: “Người đến cùng coi trọng điểm nào ở Vưu Tể?”
Đối mặt với câu hỏi của Sở Hành Vân, Mạc Ly liền biết, hành động của nàng đã bị Sở Hành Vân nhìn thấu.
Nhún nhún vai, Mạc Ly bĩu môi nói: “ Yêu liền yêu, từ đâu ra nguyên nhân, nếu có thể nói rõ nguyên do, có thể được tính là yêu sao?”
Đối với câu trả lời này, Sở Hành Vân không hài lòng, nhưng cẩn thận suy nghĩ hiển nhiên hắn và Thủy Lưu Hương cũng thế.
Hắn tại sao yêu Thủy Lưu Hương chứ? Vì nàng đẹp sao? Nhưng Nam Cung Hoa Nhan so với nàng đẹp hơn nhiều.
Là bởi vì nàng đáng yêu sao? Nhưng trên thế giới này, người đáng yêu nhiều lắm, tại sao hắn chỉ nhất nhất yêu một mình nàng.
Như vậy là bởi vì sự thuần khiết, lương thiện sao? Điều này căn bản cũng không phải.
Bởi vậy, tuy rằng Mạc Ly mạnh mẽ nghe như không nói đạo lý, nhưng thử cân nhắc một thoáng đây hiển nhiên là chân lý.
Yêu chính là yêu, không có bởi vì, cũng không có vì lẽ nào?
Nhẹ nhàng kéo tay Vưu Tể, Mạc ly nói: “Ta cũng không biết tại sao, bất quá ta thật sự rất yêu thích hắn. Nếu như không có hắn, ta không muốn sống tiếp nữa.”
Lắc lắc đầu, Sở Hành Vân nói: “ Nếu việc đã đến nước này, nói cái gì nữa, các ngươi chọn ngày tốt, chúng ta tổ chức hôn lễ cho.”
Hôn lễ?
Ngạc nhiên sững sờ, Mạc Ly rất nhanh liền lắc đầu, quả quyết nói: “Không cần hôn lễ, chỉ cần chúng ta nhận định lẫn nhau, như vậy là được rồi.”
Đối mặt với lời nói của Mạc Ly, Bạch Băng cùng Nam Cung Hoa Nhan đối diện biết Mạc Ly ngại tuyên bố, Tử Vi Võ Hoàng đại hôn quy mô quá to lớn, sức ảnh hưởng cũng quá rộng.
Rất hiển nhiên, Mạc Ly không muốn mọi người quấy rầy không gian sinh hoạt riêng của hai người các nàng.
Vào giờ phút này, Tử vi Võ Hoàng đem tất cả sự vậy đều ủy thác cho Bạch Băng.
Sau này, Tử Vi Võ Hoàng mỗi ngày luyện khí, thưởng thức đồ ăn Vưu Tể tỉ mỉ chuẩn bị vì nàng, rồi sau đó sẽ vì hắn sinh một đứa bé, giúp chồng dạy con, đây chính là sinh hoạt ước mơ của nàng.
Không phải tất cả nữ nhân đề giống Thủy Lưu Hương cùng Nam Cung Hoa Nhan, lòng đầy dã tâm cùng hoài bão.
Trên thực tế, rất nhiều nữ nhân tuy rằng năng lực rất mạnh, thế nhưng các nàng chỉ mơ ước tìm một người yêu mình tha thiết, mà mình cũng yêu người đó tha thiết, rồi làm thê tử của hắn, làm mẹ của con hắn.
Đối với Mạc Ly mà nói, trong vạn năm quá khức, nàng đã quá mệt mỏi, cuộc sống nhưu thế nàng không muối lại trải qua lần nữa.
Thân là một người phụ nữ, nếu ngay cả tướng công cũng không có có, đối với Mạc Ly mà nói cuộc sống như thế không hoàn mỹ.
Cuộc sống như thế tuy rằng nhìn như rất phổ thông nhưng lại là thứ Mạc Ly mơ ước hơn một vạn năm qua. Hiện tại thật vất vả mới nắm giữ nên nàng không cho phép bất luận người nào phá hoại.
Thế giới này chính là như vậy, có người khát vọng huy hoàng, cũng có người khát vọng hết sức bình thường, không nghi ngờ chút nào Mạc Ly là loại người có khát vọng trở về bình thường.
Trên thực tế Sở Hành Vân cũng như thế, nếu như có thể hắn hi vọng có thể mang theo Thủy Lưu Hương mai danh ẩn tích, sống một cuộc sống vô lo, vô nghĩ.
Quyền lợi, tiền tài, địa vị đối với Sở Hành Vân mà nói đều như mây trôi, không có nửa phần giá trị.
Đáng tiếc chính là, Thủy Lưu Hương không phải người như thế. Nàng khát vọng sự huy hoàng, quyền thế, địa vị, tiền tài cùng vinh quang.
Bởi vậy khát vọng của Sở Hành Vân khó có thể thực hiện được.
Ước ao nhìn Vưu Tể cùng Mạc Ly, vợ chồng này là loại người đồng nhất, không thích ra ngoài chỉ thích ở nhà, làm việc mình muốn làm.
Thở thật dài một tiếng, nếu Vưu Tể và Mạc Ly không để ý, hắn cũng không tiện nhúng tay vào.
Đưa tay mời hai người ngồi xuống, Sở Hành Vân nói: “Chúng ta tiếp tục đề tài vừa nói, ngày mai..”
Sở Hành Vân vừa vặn vào đề tài chính, nhưng không từng nghĩ, Nam Cung Hoa Nhan đột nhiên ngắt lời nói: “Chuyện vui như vậy, ngươi đừng làm mất hứng được không? Ngày hôm nay không nói chuyện công sự.”
Công sự?
Nghi hoặc nhìn Nam Cung Hoa Nhan một chút, không phải là chuyện riêng sao, sao lại thành công sự rồi?
Nhìn Mạc Ly đầy suy tư, rất hiển nhiên Nam Cung Hoa Nhan không muốn để cho người khác biết chuyện này.
Đối với sự cẩn thận của Nam Cung Hoa Nhan, Sở Hành Vân không chút phản đối, nhưng bây giờ còn ai không biết chuyện này nữa, muốn bảo mật cũng khó.
Thế nhưng là người trong cuộc, Nam Cung Hoa Nhan có quyền quyết định loại chuyện này.
Trong lúc suy tư, Sở Hành Vân gật đầu một cái, nói: “ Được rồi, đã như vậy ngày hôm nay liền không nói chuyện công sự.”