Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 153: Có Dám Tăng Giá

Chương 153: Có Dám Tăng Giá




Nghe được âm thanh phát ra, Thủy Thiên Nguyệt cùng La Thịnh đột nhiên nhảy dựng lên, vô ý thức hô to.

- Sở Hành Vân!

Hai mắt La Xuyên Phong hơi híp, tiếng kêu giá vừa rồi đúng là Sở Hành Vân ở trong khu khách quý truyền ra, tiểu tử này không ngờ lại dám phá hư chuyện tốt của hắn.

Vút!

Cửa phòng khẽ mở, Sở Hành Vân không nhanh không chậm đi ra, ánh mắt liếc nhìn xung quanh, cuối cùng rơi vào trên người của La Xuyên Phong, trên lộ ra nét cười có vài phần châm chọc.

Trong đám người có không ít kẻ nhận ra Sở Hành Vân nên có chút kích động, trái tim nhảy liên tục.

Chuyện Sở Hành Vân vạch trần việc La Thủy Thương Hội bán hàng giả bọn họ đều đã nghe nói nên biết được hắn và La gia đã kết mối thù không đội trời chung.

Mà vừa rồi, La Xuyên Phong thấy mình sắp đoạt được Bích Không Đỉnh, trong giây phút quan trọng như vậy thì Sở Hành Vân lại đột ngột tăng giá, hành động này chính là không thèm nhìn mặt mũi La gia, càng không thèm để La Xuyên Phong vào trong mắt.

- Ta đã sớm nghe nói ở Lăng Tiêu Vũ Phủ có một kẻ vô cùng cuồng vọng, hôm nay vừa nhìn quả nhiên danh bất hư truyền.

Đôi mắt La Xuyên Phong âm trầm, âm thanh xen lẫn vài phần uy hiếp.

Sở Hành Vân vẫn hồn nhiên không thèm để ý, nhàn nhạt nói:

- Ta vừa rồi cũng nhìn trúng Bích Không Đỉnh này, tăng giá có vấn đề gì sao? Chẳng lẽ ngươi muốn nói buổi đấu giá này là của La gia nên La gia chủ có thể lấy thúng úp voi?

- Ngươi!

Thân thể La Xuyên Phong run lên, căm tức nhìn Sở Hành Vân, suy nghĩ một hồi rồi nói:

- 1 vạn 8000 viên linh thạch!

- Lại đấu nhau!

Trong lòng mọi người cảm thấy khiếp sợ, lần đấu giá này không ngờ thật đặc sắc, không chỉ xuất hiện trân bảo hiếm có mà lại còn có thể thấy tranh đoạt kịch liệt như vậy, thật đúng là khó gặp.

- Ha ha, ta ra 2 vạn viên linh thạch!

Sở Hành Vân khẽ cười, rất là ung dung hô giá.

Trong lòng Thủy Sùng Hiền đang đấu tranh dữ dội, hắn không khỏi thấp giọng nói:

- La gia chủ, 2 vạn viên linh thạch đã vượt qua giá trị của Bích Không Đỉnh, nếu như chúng ta không thể nắm trong tay cổ thiên địa chi lực thì sẽ rất thua thiệt!

La Xuyên Phong liếc mắt nhìn hắn một cái, tức giận nói:

- Không thể nắm trong tay thì như thế nào, cái tên Sở Hành Vân này liên tiếp mang rủi ro đến cho chúng ta, nếu như lần này không thể ngăn chặn hắn thì thương hội của chúng ta còn có thể tiếp tục phát triển hay sao?

Nghe vậy, bọn người Thủy Sùng Hiền đều trầm mặc.

Cái Bích Không Đỉnh này bọn họ cũng không có ý định sử dụng, lý do bán đấu giá là vì muốn lấy lại thanh danh của thương hội, đồng thời cũng muốn đạt thành quan hệ hợp tác với Thương Phong Vũ Phủ.

Nếu như Bích Không Đỉnh rơi vào trong tay của Sở Hành Vân thì mọi sắp đặt của họ sẽ trở thành bọt nước. Không chỉ như vậy, thanh danh của La Thủy Thương Hội sẽ một lần nữa bị hạ thấp, lại có khả năng rất lớn sẽ thành trò hề cho mọi người.

- Sở Hành Vân, ngươi đã muốn cùng ta đấu, ta tự nhiên sẽ bồi tiếp tới cùng.

La Xuyên Phong gia tăng âm lượng của mình, cười lạnh nói:

- Ta ra 3 vạn viên linh thạch, ngươi có dám tăng giá nữa không?

- Ba... Ba vạn!

Mọi người kinh ngạc đến trái tim muốn nhảy ra ngoài, đầu đầy mồ hôi lạnh, thật không hỗ danh là La gia tài lực gần với Tần gia, gia sản quả nhiên kinh người.

Vẻ mặt của lão giả cũng lộ ra kinh hãi, 3 vạn viên linh thạch đã xa xa vượt qua giá trị của Bích Không Đỉnh, không chừng hiện tại La Xuyên Phong cũng có ý muốn giết chết Sở Hành Vân nha.

Ánh mắt của hắn dời qua lại phát hiện Sở Hành Vân cũng không có báo giá. Hai mắt hắn ngưng thần, lẳng lặng đứng tại chỗ không cử động chút nào, càng không nói nửa câu.

- Thế nào? Thiếu linh thạch à?

La Xuyên Phong châm chọc một tiếng, hắn cảm giác cả người sảng khoái vô cùng, một cái mao đầu tiểu quỷ mà lại dám cùng hắn gia chủ La gia tranh đấu, thật sự không biết sống chết.

Thấy biểu tình của La Xuyên Phong, hai mắt bọn người Sở Hổ như muốn phun lửa nhưng nội tâm lại tràn ngập bất đắc dĩ, linh thạch của bọn họ thật sự rất thiếu, không thể nào có thể so sánh được với con quái vật khổng lồ như La gia.

- Ta nhớ kỹ, lần đấu giá này có thể lấy vật đổi vật phải không?

Sở Hành Vân đột nhiên nhìn về phía lão giả khiến lão vô ý thức ngẩn người, sau đó gật đầu nói:

- Không sai.

- Vậy là tốt rồi.

Sở Hành Vân khẽ cười một tiếng sau đó ngón tay khẽ búng, lấy ra một quyển trục đưa đến trước mặt lão giả, lên tiếng nói:

- Xin mời giám định một chút xem vật này giá trị bao nhiêu linh thạch.

- Rõ ràng không đủ tài lực lại còn làm ra bộ dạng thần bí như vậy thực sự là xấu hổ, lẽ nào ngươi cảm thấy vật mình lấy ra có thể đổi được một vạn linh thạch sao?

La Thịnh đã sớm nén cơn giận, hiện tại có cơ hội hắn liền tranh thủ châm chọc.

Thủy Thiên Nguyệt cùng Thủy Sùng Hiền cười gật đầu, ánh mắt tràn đầy khinh bỉ nhìn Sở Hành Vân, bọn họ rất hiểu lý lịch Sở Hành Vân, một cái thiếu chủ của gia tộc nhỏ thì làm gì có đồ quý giá, chỉ có thể tự rước lấy nhục mà thôi!

Đối mặt với ánh mắt trào phúng Sở Hành Vân không thèm để ý, vẫn giữ im lặng.

Lão giả ôm thần thái nghi ngờ, đem quyển trục chậm rãi mở ra. Cũng không lâu lắm, lông mày hắn lập tức nhíu chặc, con ngươi bỗng nhiên co rút lại, trên mặt lộ ra biểu tình không thể tưởng tượng nổi.

- Quả nhiên là đồ rác rưởi, Sở Hành Vân, lần này ta xem ngươi có thể làm gì!

Trong lòng Thủy Thiên Nguyệt hừ lạnh, đôi mắt nhướn lên để chuẩn bị xem Sở Hành Vân làm trò cười cho thiên hạ.

- Không cần bày ra nét mặt như vậy, cứ trực tiếp nói rõ ràng là được.

Sở Hành Vân có chút không nhịn được nói.

Lão giả giật mình, hít sâu mấy hơi sau đó đi đến trung tâm đài đấu giá, cất cao giọng nói:

- Sau khi trải qua sự giám đinh, vật mà Sở công tử đưa ra chính là võ học thánh giai cấp thấp.

- Cái gì! Võ học thánh giai cấp thấp!

Mọi người bị lời này làm cho nghẹn họng nhìn trân trối, có chút không biết phải làm sao, đúng ra bọn họ muốn xem Sở Hành Vân làm trò cười cho thiên hạ, hiện tại lại có cảm giác bị tán cho một bạc tai vô cùng nóng rát khó chịu.

- Điều này làm sao có thể, ngươi có nhìn lầm hay không?

La Thịnh cũng vô cùng ngạc nhiên, hắn đột nhiên hét lớn lên.

Lão giả rõ ràng có chút không thích, hai mắt hơi trầm xuống, xác nhận một lần nữa nói:

- Ta đã có hơn ba mươi năm kinh nghiệm giám định nên không thể có khả năng nhìn lầm, vật ấy chính là một môn võ học thánh gia cấp thấp.

- Dựa theo quy tắc của hội đấu giá, võ học thánh giai cấp thấp có giá khởi điểm là 8000 linh thạch, tuy nhiên ta vẫn cảm thấy võ học này không hề tầm thường, mong Sở công tử có thể cho ta thêm một ít thời gian để ta tinh tế đánh giá, sau đó cho ra giá cả chính xác.

Lão giả quay sang nói với Sở Hành Vân, trong lời nói có mang vẻ cầu khẩn.

Mọi người vừa nghe lời này lại khó có thể tiếp nhận hơn, với võ học thánh giai này không chừng Sở Hành Vân có thể phân cao thấp với La gia, dù sao võ học thánh giai cấp thấp không hề có giá trị dưới 1 vạn linh thạch.

Nhưng Sở Hành Vân cũng lắc đầu, tùy ý nói:

- Chỉ là một môn võ học thánh giai cấp thấp, nếu mang ra đấu giá cũng chỉ làm mất thời gian của mọi người, cứ trực tiếp theo quy định của hội đấu giá mà tính đi.

Sau khi nói ngón tay Sở Hành Vân liền vung lên, tiếp tục lấy ra một quyển trục khác, ánh mắt thâm thúy nhìn La Xuyên Phong, lạnh lùng cười nói:

- Quyển trục này cũng là võ học thánh giai cấp thấp, cứ dựa theo 8000 viên linh thạch mà tính, hơn nữa trước đó ta đã ra giá 2 vạn linh thạch, tổng cộng là 3 vạn 6000 viên linh thạch. La gia chủ, ngươi có dám tăng giá nữa không?

Dịch giả: Hào Ca

Biên tập: Mei_hnmn

Nhóm dịch Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch