Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 1537: Nam tử thần bí.

Chương 1536: Nam tử thần bí.

Theo khi đoàn người tản đi, đỉnh Vạn Kiếm Sơn, chỉ còn lại Sở Hành Vân cùng Thủy Thiên Nguyệt.

Hai con mắt Thủy Thiên Nguyệt ngưng lại, nhìn thẳng vào thanh niên tước mặt, sâu trong nội tâm, nổi lên chút gợn sóng, nhưng rất nhanh, nàng thở dài, đem tạp niệm vất đi, mở miệng ra hỏi:

-Không biết sư tôn có việc gì căn dặn?

Đối với thần thái biến hóa của Thủy Thiên Nguyệt, Sở Hành Vân nhìn thấy rõ ràng, nhưng mà vẻ mặt hắn không biến hóa chút nào, đi thẳng vào vấn đề:

-Ngươi đã hoàn toàn dùng hợp với Cửu vĩ tiên hồ?

-Thưa vâng.

Thủy Thiên Nguyệt gật đầu đáp lại, không giấu giếm chút nào.

Tâm niêm nàng khẽ nhúc nhishc, một luồng khí tức huyền diệu hư vô phiêu miểu từ trong người tràn ra, giống nắm giữ sức mạnh nào đó, lấp lóe quanh thân nàng, cuối cùng ngưng thành một bóng Cửu Vĩ Tiên Hồ.

Cửu Vĩ Tiên hồ này có khí tức quỷ bí, không phải linh lực, cũng koong phải sinh mệnh lực, mà là một loại cảm giác huyền diệu khó có thể diễn tả bằng ngôn từ, phảng phất như từ tiên cảnh trong truyền thuyết, thần thánh không thể xâm phạm.

Sở Hành Vân nhìn chăm chú cảnh này, không nói, nơi sâu trong nội tâm, nhấc lên một trận sóng.

Võ linh Cửu vĩ tiên hồ, truyền thừa từ Thủy Lạc Thu, đứng là cửu phầm, thời gian ở Hành Cung Tiên Chủ, Sở Hành Vân tận mắt chứng kiến sự mạnh mẽ của Cửu vĩ tiên hồ, rất mạnh, có thể nối là vô số thủ đoạn không thể lý giải được.

Phải biết rằng, Lạc Lan nắm giữ Thủy Liên võ linh, cực kỳ hiếm thấy, võ linh trưởng thành, tiềm lực vô hạn, thậm chí có thể đạt đến cửu phầm.

Cũng chính vì điểm đó, mà có thể được nhiều thần thông quỷ thần khó lường, tái tạo lại linh hải cho Sở Hành Vân, che chở người dân ở Nhạn Tường Quan, hóa thành hạt sen, bao bọc thành con đường sống cuối cùng.

Vừa nãy, Sở Hành Vân từ trong kiếm ý của Thủy Thiên Nguyệt, cảm giác được khí tực của võ linh Cửu vĩ tiên hồ, lúc này mới giữ Thủy Thiên Nguyệt lại để hỏi.

-Ta từng nói cho ngươi, Cửu vĩ tiên hồ, bắt nguồn từ cường giả đế cảnh, mà cường giả đế cảnh này chính là tổ tiên Thủy gia, vì truyền thừa đời sau, mơi để lại Võ linh Cửu vĩ tiên hồ.

Sở Hành Vân nhó lại ngôn ngữ của Thủy Lạc Thu, thanh âm hòa hoãn:

-Bên trong Cửu vĩ tiên hồ, có vô số tuyệt học truyền thừa, những võ học này, đủ khiên vô số cường giả điên cuồng, một khi luyện đến viên mãn, tương lai liền có thể đứng ở đỉnh cao võ đạo, ngại thị quần hùng.

-Chỉ có điều, tuy võ học này mạnh mẽ, nhưng giờ phút này, kiếm ý chưa ngưng, nội tình còn cạn, vẫn chưa tiếp xúc được với những truyền thừa kia, nếu gượng ép tu luyện, chỉ có thể bị phản phệ, để linh hải vỡ tan.

Lời nói cuối cùng vừa dứt, ngôn ngữ Sở Hành Vân trở nên ác liệt, để trái tim Thủy Thiên Nguyệt run lên, nàng kinh ngạc trợn to mắt, trên mặt hiện lên chút thần thái khó tin.

-Ở Nhạn Tường Quan, ta chú ý tới, thực lực ngươi tăng lên rất nhiều, có thể từ từ chưởng khống võ linh Cửu vĩ tiên hồ, nhưng đồng thời, khí tức trên người ngươi không ổn định, còn chen lẫn một ít khí lực tiên linh, đều này liền nói rõ, ngươi mạnh mẽ dùng hợp Cửu vĩ tiên hồ, cũng đồng thời tập luyện võ học truyền thừa đúng không?

Sở Hành Vân hét lên tiếng lạnh giọng, trên người tỏa ra phong đọa nghiêm sư, làm cho thân thể Thủy Thiên Nguyệt run rẩy, cúi đầu nói ra:

-Thiên Nguyệt biết sai rồi, mong sư tôn xử phjat.

-Con đường tu luyện, nên chú ý chắc chắn, để ấy, ngươi phải rõ ràng hơn mọi người, sai lầm như vậy, đáng lẽ không nên phạm phải.

Sở Hành Vân lắc đầu, xoay người lại, thanh âm mang theo lãnh đạm:

-Mấy ngày nay, ngươi đi diện bích hối lối đi, còn nữa, trước khi đến âm dương cảnh, không thể tu luyện võ học truyền thừa!

-Đồ nhi đã biết.

Thủy Thiên Nguyệt có thể cảm giận được Sở Hành Vân đang nổi giận, lập tức khom người lĩnh phạt.

Nhưng kỳ quái chính là, nàng không có rời đi, mà dứng tại chỗ, con ngươi có tâm ý xoắn xuýt, có một bộ dáng muốn nói thứ gì đó lại thôi.

-Còn có việc gì?

Sở Hành Vân dò hỏi.

Thủy Thiên Nguyệt hít sâu một hời, trầm ngâm một lát rồi lên tiếng:

-Xin hỏi sư tôn, tổ tiên Thủy gia, ngoại trừ đem Võ Linh Cửu Vĩ Tiên Hồ truyền cho ta, còn truyền cho ai khác không?

-Lời này có ý gì?

Sở Hành Vân sửng sốt một chút.

-Từ quãng thời gian trước, lúc ta tu luyện, thường xuất hiện một thân ảnh rất mơ hồ, không rất rõ khuôn mặt, nhưng không biết vì sao, ta có cảm giác rất quen thuộc.

-Khi thì thân ảnh kia ngưng tụ, khi thì mông lục, thậm chí còn có xu thế hoàn toàn biến mất, đồng thời, tựa hồ nàng rất thống khổ, muốn dãy dụa thoát ra, kết quả vẫn không thể nào thoát ra được, ngược lại càng lún sâu.

-Cảm giác này, trước đây chưa bao gờ xuất hiện, nhưng khi ta dùng hợp với Võ linh Cửu vĩ tiên hồ, mới từ từ xuất hiện, đồng thời làm ra cảm giác nôn nóng, đây chính là lý do, ta đột nhiên tử nghiệm tu luyện võ học truyền thừa…

Lời nói Thủy Thiên Nguyệt khá buồn, thời gian nàng nói chuyện, con ngươi Sở Hành Vân co rút lại, vẻ kinh hãi trào ra, tràn ngập khắp khuôn mặt.

Cảnh tượng Thủy Thiên Nguyệt miêu tả, Sở Hành Vân khong xa lạ gì, cùng thường xuyên nhìn thấy, nhưng không rõ chính là, hắn biến rõ thân phận hình bóng kia.

Bóng người đó chính là Thủy Lưu Hương.

-Thủy Thiên Nguyệt dùng hợp Võ linh Cửu vĩ tiên hồ, mà Lư Hương lại có cửu hàn tuyệt mạch, hai vật này đều từ Thủy Lạc Thu, trong cõi u minh sẽ có cảm ứng với nhau, mà điểm ấy có thể nói rõ, Lưu Hương đang nằm trong hiểm cảnh.

Sở Hành Vân không ngừng biến ảo, để Thủy Thiên Nguyệt sợ hết hồn, nàng dừng một chút, muốn mở miệng, bỗng khí tức trên người tản đi, thần thái trở nên bình tĩnh.

-Những việc này khá phức tạp, trong lúc nhất thời ta không biết giải thích thế nào, nhưng dù thế nào, ngươi hiện tại không được tu luyện võ học truyền thừa, còn bóng người kia, ngươi không cần để ý quá nhiều, tránh làm rối loạn bản tâm.

Sở Hành Vân không có nói chân tướng cho Thủy Thiên Nguyệt, quá phức tạp, trong thời gian ngắn không thể giải thích rõ ràng.

-Đúng rồi, ngoại trừ ngươi thấy bóng hình đó, có nhìn thấy một hang động quỷ bí, nơi đó có hàn khí, xa xôi không có người, nhưng thường xuyên phát ra một tia sức sống yếu ớt hay không, cùng với một khí tức của nữ tử.

Sở Hành Vân nhíu lông mày, sự nghi ngờ này, đã quấy nhiếu hắn rất lâu.

Thủy Thiên Nguyệt trầm tư chốc lát, lắc đầu nói:

-Ngoại trừ bóng người, ta còn chưa thấy dị tượng nào khác, càng không có sức sống yếu ớt cùng khí tức nữ tử.

Sau khi nghe xong, vẻ mặt Sở Hành Vân thất ovjgn.

Thủy Thiên Nguyệt có thể nhận ra khốn cảnh của Thủy Lưu Hương, giữa hai người có cộng minh nào đó, điều này liền nói rõ khí tức nữ tử từ kẽ băng kia, không thuộc về Thủy Lưu Hương.

Sở Hành Vân trong lòng còn không rõ ràng, khí tức cô gái kia, là thuộc về người nào, tại sao lại cảm nhận được.

Nghi hoặc.

Nghi hoặc sâu sắc.

Đối với vấn đề này, Sở Hành Vân suy tư hồi lâu, vẫn không có kết quả, hắn còn tưởng rằng, việc này có quan hệ cùng Thủy Lưu Hương, nhưng khi Thủy Thiên Nguyệt trả lời, hắn đoán ra chuyện này không đơn giản.

-Sư tôn!

Ngay vào lúc này, một thanh âm sang sảng truyền tới.

Người nói chính là Ninh Nhạc Phàm.

Chỉ thấy hắn mặc một bộ đồ đỏ, mang theo gấp gáp đi tới, khi tới tước mặt Sở Hành Vân, khom người hành lễ, nói:

-Sư tôn, bên ngoài xuất hiện một nam tử thần bí, hắn nói, hắn là bạn cũ của sư tôn, muốn gặp ngài một lần.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch