Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 1542: Bàn giao công đạo

Chương 1541: Bàn giao công đạo

Bên trong đại điện lúc này lâm vào sự im lặng quỷ dị, tất cả mọi người không nói lời nào.

“Đây là những chuyện Tình Lan trải qua trước khi bị sát hại.”

Quan Quân Hầu Sở Hằng lạnh lùng nói, phá vỡ sự trầm mặc.

“Sao có thể là...”

Các đại thần đều vô cùng chấn động, đầu của mọi người còn ong ong, khó có thể chấp nhận mọi chuyện.

Nếu không phải tận mắt nhìn thấy thì bọn họ sao có thể tin tưởng, hung phạm của mọi chuyện vậy mà lại là đại hoàng tử Sở Vô Thương?

Đại hoàng tử luôn hành sự ổn trọng và được các đại thần đặt nhiều kỳ vọng?

Ngay lập tức ánh mắt của mọi người đổ dồn về phía đại hoàng tử Sở Vô Thương, trong mắt tràn đầy sự khó tin, bao gồm rất nhiều hậu bối của Sở Cô Thành.

Sắc mặt đại hoàng tử Sở Vô Thương hơi tái nhạt, không nhìn về phía mọi người mà chậm rãi khép đôi mắt lại.

Dường như hắn biết thế cục hôm nay đã định, từ khoảnh khắc Quan Quân Hầu lấy ra chứng cứ thì vận mệnh của hắn đã được định sẵn,

Hành động này của hắn trong mắt mọi người chính là thừa nhận tất cả mọi việc ngày hôm đó đều là do hắn làm.

“Vì sao?”

Sắc mặt Sở Cô Thành khó coi, như thể không tin được những gì mình vừa thấy.

“Hình ảnh đó là thật hay giả, các vị vừa nhìn thoáng qua liền biết, chuyện đã tới nước này, ta chỉ muốn xin quốc chủ cho ta một công đạo.”

Sở Hằng lạnh nhạt nói, ánh mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm vào sự thay đổi trên gương mặt của Sở Cô Thành, hắn không tin tới bây giờ Sở Cô Thành mới biết chuyện này.

Trước đó chắc chắn đã có tồn tại Tổ Đạo Cảnh ra tay lau đi nhân quả, giúp đại hoàng tử Sở Vô Thương che đi dấu vết.

Dù sao nếu không được quốc chủ Sở Cô Thành cho phép, đại hoàng tử Sơ Vô Thương làm sao có thể để tồn tại Tổ Đạo Cảnh trong Tiên Sở Hạo Thổ ra tay chứ?

Nhưng lúc này Sở Cô Thành lại làm bộ như không biết gì, ngoài trừ lừa gạt một số đại thần không rõ chân tướng thì còn có thể lừa được ai?

“Là ta có lỗi với ngươi, ta cũng không biết việc này là do Vô Thương làm...”

Khuôn mặt Sở Cô Thành vô cùng đau lòng nhìn Quan Quân Hầu Sở Hằng, giọng nói khẽ run, như thể trong lòng cực kỳ thống khổ và không chấp nhận được mọi chuyện...

Lúc này rất nhiều đại thần đầu vẫn còn ong ong, cảm thấy trước mắt mình đều biến thành màu đen.

Tiên Sở Hạo Thổ làm sao vậy? Là vận mệnh đã định sẵn sẽ có kiếp nạn này sao? Đối đầu với kẻ địch mạnh, bên trong còn xảy ra chuyện khó tin như vậy?

Quan Quân Hầu Sở Hằng chỉ lạnh nhạt nhìn Sở Cô Thành, không chút dao động.

Lúc này, đại hoàng tử Sở Vô Thương vừa rồi chậm rãi nhắm mắt lại cuối cùng cũng lên tiếng.

“Hài nhi phụ lòng phụ thân và sự kỳ vọng của các đại thần, mọi chuyện ngày hôm đó đều do ta làm, sau khi xong việc ta liền lấy cổ khí lau đi dấu vết nhân quả lúc đó, lo lắng Quan Quân Hầu sẽ phát hiện ra nên mới giả mạo dụ lệnh của phụ thân, để người đi chặn giết tâm phúc của Quan Quân Hầu, cũng diệt trừ các nhãn tuyến của hắn trong hoàng đô...”

“Hài nhi không xứng làm đại hoàng tử Tiên Sở Hạo Thổ, hài nhi đã gây nên hành vi không bằng cầm thú như thế, khiến Tiên Sở Hạo Thổ và phụ thân hổ thẹn.”

Hắn nhìn mọi người trong đại điện, sắc mặt mang theo chút thống khổ, hối hận, tựa như đang cảm thấy ân hận vì việc làm ngày hôm đó, nhưng sau đó cũng dần dần trở lại bình tĩnh.

“Vì sao đại hoàng tử ngươi lại làm ra những chuyện này, đây hoàn toàn không giống như chuyện ngươi sẽ làm ra?”

Rất nhiều lão thần đều cảm thấy đau lòng và khó tin, cho tới lúc này vẫn không muốn tin đó là việc do Sở Vô Thương gây nên.

Khóe miệng Sở Vô Thương nhếch lên nụ cười khổ, nhẹ lắc đầu nói, “Tình Lan đã trở thành tâm ma và chấp niệm ta yêu mà không có được, tất cả đều là sự trừng phạt với ta.” Hắn cũng nhìn sang Sở Hằng, trong mắt dường như có chút hổ thẹn, nhưng sau đó cũng dần dần trở nên bình tĩnh và hờ hững.

“Ngươi được vi phụ coi trọng liền kiêu ngạo, thân là đại hoàng tử của Tiên Sở Hạo Thổ lại làm xằng làm bậy, vi phụ xưa nay luôn công chính nghiêm minh, hôm nay liền đại nghĩa diệt thân, sẽ cho Quan Quân Hầu một công đạo trước mặt các chúng thần.”

Sở Cô Thành lạnh lùng nhìn đại hoàng tử Sở Vô Thương.

Ngay khi vừa nói xong lời đó liền vung tay áo lên, trực tiếp đánh một chưởng xuống lòng ngực Sở Vô Thương.

Phụt một tiếng, hỗn hợp máu và xương cốt văng khắp nơi trong đại điện.

Dù Sở Vô Thương là tu vi Đạo Cảnh, nhưng dưới một đòn nén giận này của Sở Cô Thành không hề có gì bất ngờ, thể xác lập tức vỡ tung, cứ như thế sụp đổ.

Đương nhiên, trong mắt mọi người, cũng bởi vì Sở Vô Thương sớm đã không còn sức sống nên không có bất kỳ lí do nào để chống cự lại.

Thấy cảnh tượng như vậy, rất nhiều đại thần vốn dĩ đang muốn ngăn cản đều sững sờ, không thể tin được.

Quốc chủ Sở Cô Thành tàn nhẫn quả quyết như vậy, vậy mà lại trực tiếp ra tay giết chết đại hoàng tử trước mặt mọi người?

Nhìn Sở Cô Thành lãnh khốc, rất nhiều người đều không nhịn được rùng mình, Quan Quân Hầu Sở Hằng cũng không ngờ Sở Cô Thành lại tàn nhẫn như vậy, ngay cả con nối dõi thân sinh của mình, trong thời điểm nên vứt bỏ cũng không chút do dự liền vứt bỏ.

Chỉ là từ lúc hắn lấy chứng cứ ra, tới khi Sở Cô Thành ra tay hạ gục đại hoàng tử, mọi chuyện không phải có hơi nhanh quá sao?

Hay Sở Cô Thành đã sớm đoán được mọi chuyện ngày hôm nay, còn đại hoàng tử cũng đã sớm muốn chết?






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch