Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 161: Kiếm Chém Mắt Trận

Chương 161: Kiếm Chém Mắt Trận




Lúc tu luyện, trong lòng Tuyết Khinh Vũ không ngừng kinh hãi.

Đúng như lời của Sở Hành Vân, Thiên Sương Hàn Tâm Quyết này không chỉ phù hợp với Hàn Tuyết Võ Linh của nàng mà còn có thể hoàn toàn phát huy thần diệu của Ngự Âm Thạch, hiệu suất tu luyện có thể nói là kinh khủng không gì sánh được.

Chỉ trải ba ngày ngắn ngủi, Tuyết Khinh Vũ đã tu luyện tới nhập môn, nắm giữ được một tia tinh túy của Thiên Sương Hàn Tâm Quyết.

- Người khác đều gọi ngươi là Lưu Vân Hoàng Triều đệ nhất mỹ nữ, không thể ngờ rằng thiên phú tu luyện của ngươi cũng cực kỳ kinh người, không hề kém hơn so với Tô Trường Hưng, khó trách vì sao lại có nhiều người ái mộ ngươi như vậy.

Sở Hành Vân đột nhiên lên tiếng cắt đứt quá trình tu luyện của Tuyết Khinh Vũ.

Trên mặt Tuyết Khinh Vũ hiện lên một tia đỏ ửng, không có nói thêm cái gì mà chỉ liếc mắt nhìn Sở Hành Vân.

Thật ra những lời ca ngợi như thế này Tuyết Khinh Vũ cũng không biết đã nghe qua bao nhiêu lần rồi, nhưng Sở Hành Vân khen lại làm cho nàng có một điểm vui vẻ, điều này ngay cả bản thân nàng cũng cảm thấy kinh ngạc.

- Tinh túy của Thiên Sương Hàn Tâm Quyết chính là hai chữ “đóng băng”, dưới một ý niệm có thể đóng băng đất trời, đông lại vạn vật, ngay cả thiên địa linh lực đều có thể phong tỏa, với những điều này ngươi có lĩnh ngộ nào không?

Sở Hành Vân không tiếp tục vui cười đùa giỡn, thần sắc trở nên nghiêm túc.

Tuyết Khinh Vũ cười cười không nói điều gì, nhẹ nhàng điểm ra một chỉ, không khí trước mắt nàng lập tức bị đông cứng, kết thành một tầng băng sương. Càng kinh người hơn chính là thiên địa linh lực trong không gian cũng bị đông lại, không còn tiếp tục lưu chuyển.

Sở Hành Vân hơi kinh ngạc, xem ra hắn vẫn còn đánh giá thấp thiên phú của Tuyết Khinh Vũ, chỉ ngắn ngủi ba ngày mà đã có thể tu luyện tới tình trạng như vậy thì có thể nói đến thần tiên cũng phải kinh ngạc.

- Trình độ như vậy ngươi có cảm thấy hài lòng không?

Tuyết Khinh Vũ cũng hiếm khi mở miệng trêu ghẹo một tiếng, trong ấn tượng của nàng thì Sở Hành Vân vẫn luôn thể hiện bộ dạng bình tĩnh, vẻ mặt trước mắt là lần đầu tiên nàng nhìn thấy.

- Đương nhiên!

Sở Hành Vân cười cười, hắn lập tức đi tới Lục Huyễn Tử Giao Trận trước mặt, hai tay làm ra một thủ ấn phức tạp, linh lực bạo động, cuồn cuộn không dứt, dũng mãnh tiến vào giữa linh trận.

Thanh âm va chạm ùng ùng vang lên, thanh thế vô cùng lớn khiến cho cả tòa mật thất lay động, sau đó dưới ánh mắt ngạc nhiên của Tuyết Khinh Vũ, ngay trên linh trận xuất hiện những điểm sáng chói mắt.

Những ánh sáng này mang màu đỏ hồng, mỗi một đạo ánh sáng đều uốn lượn trên không trùng, hình thái có vài phần giống như giao long, vặn vẹo uốn lượn, phóng xuất ra hung uy kinh người khiến tâm thần Tuyết Khinh Vũ run rẩy.

- Đây là cái gì?

Tuyết Khinh Vũ hít sâu một hơi rồi chật vật nói.

- Mắt trận.

Sở Hành Vân nhìn về phía trước, đôi mắt nóng bỏng như có lửa thiếu đốt, cười nói:

- Mỗi một tòa linh trận đều là do nhiều mắt trận ngưng tụ thành, linh trận càng cường hãn thì số lượng mắt trận sẽ càng nhiều, lực lượng ẩn chứa trong mỗi mắt trận cũng càng cường hãn.

Trong lúc nói chuyện, ánh sáng đỏ hồng xuất hiện càng ngày càng nhiều, đến cuối cùng có tổng cộng 66 đạo ánh sáng lan tỏa, từ các nơi trên Lục Huyễn Tử Giao Trận phóng lên cao như muốn phá vỡ mọi trói buộc.

- Không hổ là linh trận lục cấp, tùy tiện một đạo mắt trận cũng ẩn chứa linh lực khổng lồ như vậy.

Tuyết Khinh Vũ tràn đầy cảm khái nói, 66 đạo ánh sáng nếu ngay lập tức bạo phát thì nàng không hề có chút sức đánh trả nào.

- Cũng tạm ổn đi.

Sở Hành Vân không thèm để ý nói. Ở đời trước, lúc hắn cùng Huyền Thanh Võ Hoàng chiến đấu, mỗi một tòa linh trận mà đối phương thi triển đều cường hãn gấp trăm lần so với Lục Huyễn Tử Giao Trận. Một cái lục cấp linh trận nho nhỏ hắn không thèm để ý tới.

Bước nhanh về phía trước, Sở Hành Vân chỉ chỉ về hướng cửa ra vào, thấp giọng nói:

- Đợi lát nữa lúc ta ra tay, ngươi nhớ ngồi ở trước cửa ra vào toàn lực vận chuyển Thiên Sương Hàn Tâm Quyết, đem âm thanh chấn động che dấu đi, tuyệt không thể để chúng truyền ra ngoài.

Nghe nói như thế, Tuyết Khinh Vũ mở to mắt nhìn hắn.

Nàng đã sớm nghĩ đến Sở Hành Vân không công đưa cho nàng Thiên Sương Hàn Tâm Quyết chắc chắn không phải mang ý tốt, nhất định hắn muốn âm thầm làm trò gì đó mà không muốn người khác biết được.

Động thủ đi, thời gian không còn nhiều đâu.

Sở Hành Vân liếc nhìn Lục Huyễn Tử Giao Trận, gấp gáp nói một tiếng.

Tuyết Khinh Vũ than thở:

- Xem ra ta lần này đã lên thuyền cướp rồi.

Ngoài miệng mặc dù nói như vậy nhưng trong lòng Tuyết Khinh Vũ cũng có chút chờ mong, nàng nhanh chóng đi tới trước cửa ra vào, phóng ra Hàn Tuyết Võ Linh, trong nháy mắt liền đóng băng hoàn toàn thiên địa linh lực xung quanh.

Thấy thế Sở Hành Vân cũng khẽ cười, hắn quay đầu lẳng lặng ngắm nhìn 66 mắt trận đỏ hồng trước mắt, thần sắc trở nên chăm chú như miệng giếng cổ, không có một chút dao động nào.

Lúc này gió lớn đột nhiên thổi tới.

Dưới sức gió, áo bào của Sở Hành Vân tung bay phất phới, cả người giống như một lão tăng đang nhập định, cảm giác như trên thế gian này không có một thứ gì có thể làm xao động tâm hồn của hắn, hắn từ từ tiến vào trạng thái tập trung.

Thần sắc Tuyết Khinh Vũ hoàn toàn khiếp sợ, đối với một võ giả mà nói thì trạng thái nhập định này chỉ có thể gặp chứ không thể cầu, nhưng Sở Hành Vân lại có thể tùy thời tùy chỗ tiến nhập loại trạng thái này mà hoàn toàn không cần tốn nhiều sức.

Nếu không phải tận mắt chứng kiến thì nàng không thể nào tin được!

- Trước mắt đã tìm ra 66 cái mắt trận này, hắn cuối cùng muốn làm gì đây?

Tuyết Khinh Vũ không cách nào đoán được dự định của Sở Hành Vân, nàng chỉ có thể an tâm làm tốt nhiệm vụ của mình, đem toàn bộ không gian đều khóa chặt lại

Lúc này, Sở Hành Vân bắt đầu hành động.

Chỉ thấy thân thể hắn khẽ run, hai tay đột nhiên mở ra, một cổ đỉnh lóe ra ánh sáng lưu ly xuất hiện, thân đỉnh bất động, một cổ khí tức màu trắng điên cuồng tỏa ra, thậm chí bao phủ cả tòa mật thất.

Đỉnh này chính là Bích Không Đỉnh.

Mà cổ khí tức màu trắng này Tuyết Khinh Vũ cũng không cảm thấy xa lạ chút nào, đây chính là thiên địa lực!

- Ngưng!

Sở Hành Vân gầm nhẹ một tiếng, linh kiếm trôi nổi trên đỉnh đầu của hắn, thân kiếm run rẩy, kiếm quang không ngừng lóe ra, vào thời điểm tiếp xúc với thiên địa lực không hề tỏ ra bài xích mà điên cuồng hấp thu.

- Sở Hành Vân không ngờ lại có thể tự nhiên nắm trong tay thiên địa lực, hơn nữa cổ thiên địa lực khổng lồ như vậy sợ rằng ngay cả cường giả Thiên Linh Cảnh cũng không dám xem thường.

Tuyết Khinh Vũ chỉ còn cách Địa Linh Cảnh nửa bước, đối với thiên địa lực hư vô mờ mịt cũng có chút ít lý giải, nhưng hành động trực tiếp hấp thu thiên địa lực như Sở Hành Vân thì nàng mới nhìn thấy lần đầu.

Dưới sự điên cuồng hấp thu, cả linh kiếm như được gột rửa, bai bọc bởi một lớp khí màu trắng, hình dáng linh kiếm cũng trở nên lớn hơn, lại có vài phần khí thế ngạo thiên hòa nhập vào trong trời đất.

- Phá Vọng!

Hai mắt Sở Hành Vân hiện lên một tia tinh mang, hai ngón tay điểm ra, linh kiếm phía sau hắn lập tức biến mất.

Một lần nữa xuất hiện thì linh kiếm đã ở trên Lục Huyễn Tử Giao Trận, kiếm quang lóe lên mang theo khí tức chém nát 3000 thế giới, một kiếm không trung, vạn vật đều hủy diệt.

Răng rắc!

Kiếm mang Phá Vọng mang theo thiên địa lực tiếp, lúc va chạm với đạo mắt trận thứ nhất thì một cổ khí tức giết chóc cuồng bạo thuộc về Lục Huyễn Tử Giao Trận phóng ra, nương theo kiếm quang đè nén lên người Sở Hành Vân khiến hắn run rẩy kịch liệt.

- Quả nhiên giống như ta đoán, mỗi một đạo mắt trận của lục cấp nguyên đều có uy năng có thể so với võ giả Địa Linh Cảnh ngũ trọng.

Sở Hành Vân không sợ chút nào mà ngược lại cười sảng khoái, kiếm ý trên người tăng vọt, khí tức trở nên bén nhọn không gì sánh được.

Lúc vô số kiếm quang va chạm với mắt trận, trên mi tâm của Sở Hành Vân bỗng nhiên xuất hiện một đạo đồ văn ngọn lửa mờ nhạt, một ngọn lửa yếu ớt xuất hiện trên thân linh kiếm mang khí tức đốt cháy thiên địa vạn vật!

Dịch giả: Hào Ca

Biên tập: Mei_hnmn

Nhóm dịch Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch