Thiết Vô Tâm không biết suy nghĩ trong lòng của đám người, hắn nhìn Sở Hành Vân, há miệng nói:
-Chỉ cần ngươi nói cho ta biết phương pháp đó, ta liền đại biểu Lăng Tiêu Vũ Phủ không truy cứu sự tình xảy ra đêm nay. Nhưng sau này, ngươi không được mượn danh nghĩa Lăng Tiêu Vũ Phủ, càng không thể nói Lăng Tiêu Vũ Phủ có quan hệ cùng Vân Đằng Thương Hội.
-Ta không nói, nhưng nếu người khác tin là thật, việc này tính toán thế nào đây?
Sở Hành Vân khoát tay áo, thần sắc lộ vẻ bất đắc dĩ, nhưng trong đáy lòng đã âm thầm tràn ngập vui mừng.
-Người khác nói như thế nào là việc của người khác, ngươi không trắng trợn nói bậy, ta cũng sẽ không truy cứu.
Thiết Vô Tâm nói với giọng tức giận nhưng lại không dám phát hỏa, phương pháp trong tay Sở Hành Vân quá trọng yếu, hắn chỉ có thể chịu thỏa hiệp.
-Tốt, quyết định như vậy đi.
Sở Hành Vân đột nhiên mở bàn tay lấy ra một tờ giấy rồi đưa đến trong tay Thiết Vô Tâm, nhếch miệng cười nói:
-Phương pháp nằm trên tờ giấy này nhưng khá khó để thực hiện, chỉ có cường giả Thiên Linh Cảnh mới có thể thi triển. Lúc ở trong Chấp Pháp Điện, ta nhớ có một gã cường giả Thiên Linh Cảnh âm thầm quan sát ta, ngươi đem phương pháp này giao cho hắn đi.
-Cái gì?
Thiết Vô Tâm thất kinh thốt lên, mắt thiếu chút trợn ra ngoài, trên mặt tràn đầy kinh hãi nói:
-Ngươi, làm sao ngươi biết phủ chủ đang âm thầm quan sát ngươi?
-Thì ra người nọ là phủ chủ Lăng Tiêu Vũ Phủ, tu vi Thiên Linh Cảnh tam trọng đích thật có tư cách trở thành chủ nhân một Vũ Phủ.
Sở Hành Vân tùy ý nói, tựa hồ không biết miệng Thiết Vô Tâm há ra cực lớn, đủ để nhét vào một quả dưa hấu cỡ nhỏ.
Hắn chợt phục hồi tinh thần lại, không đợi Sở Hành Vân nói, tay liền vung lên, ngay lập tức thu hồi linh lực, vội vàng phi thân ly khai.
Đêm nay, mỗi một câu nói của Sở Hành Vân đều làm cho Thiết Vô Tâm cảm thấy cực kỳ chấn động. Hắn rất đứng đó thêm chút nữa thì quả tim của mình sẽ chịu không nổi liền nhanh chóng trở về Lăng Tiêu Vũ Phủ, đem việc này hồi báo cho Hoa Vân Hà.
-Thiết trưởng lão đi thong thả, ta nhất định sẽ nhớ kỹ từng câu nói của ngươi nói, lấy chấn hưng Lăng Tiêu Vũ Phủ làm mục tiêu trọng yếu nhất. Chờ ta gặp trắc trở gì thì sẽ Chấp Pháp Điện tìm ngươi, còn có, thay ta hướng phủ chủ chào một tiếng!
Sở Hành Vân hít sâu một hơi, la lớn.
Những lời này xen lẫn thiên địa linh lực, bao trùm cả không gian, truyền đi xa hơn phân nửa Hoàng Thành, hầu như ai cũng đều có thể nghe được rõ ràng.
Thiết Vô Tâm đi ra được hơn trăm thước, nghe được những lời này của Sở Hành Vân, thân thể liền run lên, thiếu chút nữa té xuống.
Hắn gần như muốn nổi điên!
Lúc đầu, hắn cho rằng chuyện Vân Đằng Thương Hội theo thời gian trôi qua, mọi người sẽ chậm rãi lãng quên, sẽ kết thúc như vậy. Nhưng lời Sở Hành Vân vừa hô, phỏng chừng tất cả mọi người đều cho là Vân Đằng Thương Hội cùng Lăng Tiêu Vũ Phủ có quan hệ.
Quả nhiên, Sở Hành Vân vừa hô như thế, toàn bộ Thiên Hương Lâu lại rơi vào trong trạng thái tĩnh mịch.
Theo bọn họ, Sở Hành Vân đi lại gần cùng Thiết Vô Tâm như vậy, đã có thể nói là có chỗ dựa, không nghĩ tới Sở Hành Vân cũng nhận thức phủ chủ Lăng Tiêu Vũ Phủ, còn nhờ cậy Thiết Vô Tâm thay hắn vấn an.
Bất chợt, ánh mắt mọi người nhìn Sở Hành Vân lại phát sinh biến hóa, hiện tại đã xen lẫn thêm một chút vẻ kính sợ.
-Thời gian cũng không còn sớm, chúng ta trở về đi.
Không biết từ lúc nào, Sở Hành Vân đã trở lại Thiên Hương Lâu, hời hợt nói một câu khiến vô số người giật mình tỉnh lại, sau đó không hẹn mà cùng lao về phía Sở Hành Vân.
-Sở hội trưởng, lúc nào ngươi rảnh rỗi thì có thể tới Dương phủ ta ngồi xuống, chúng ta chậm rãi thương lượng chuyện hợp tác.
-Băng Tâm Thương Hội Chúng ta có hơn năm mươi Luyện Đan Sư, không biết có thể gia nhập vào Vân Đằng Thương Hội hay không? Ta nhất định để cho bọn họ hảo hảo đi theo Sở hội trưởng, ngươi nói hướng đông, bọn họ tuyệt không dám đi hướng tây.
...
Chủ thương hội ngày thường tỏ vẻ ngạo mạn, nhưng giờ mỗi người đều dùng sức lao tới, trên mặt tràn đầy nụ cười lấy lòng, ngay cả đoàn người Sở Hổ cũng không có thiếu người vây quanh, tràng diện cực kỳ hỗn loạn
-An tĩnh!
Sở Hành Vân vừa mở miệng lập tức làm đám người điên cuồng an tĩnh lại, trầm giọng nói:
-Ngày mai vaò lúc này, Vân Đằng Thương Hội chúng ta sẽ bỏ ra một chỗ trong khu giao dịch chuyên môn cùng chư vị bàn chuyện hợp tác, xin chư vị đêm nay trở về chuẩn bị một chút.
-Được, vậy cung tiễn Sở hội trưởng.
Lúc này, đám chủ nhân thương hội mới dừng lại, hai tay hơi ôm quyền, miệng đồng thanh nói, đồng thời đưa mắt nhìn đám người Sở Hành Vân rời khỏi.
Sở Hành Vân mới vừa đi, mọi người cũng không tiếp tục ở lại mà đều tự hướng về phía gia tộc chạy đi, phải thừa dịp thời gian đêm nay, hảo hảo chuẩn bị ùa cáp, dùng nó lấy lòng Vân Đằng thương Hội.
Theo mọi người đều tự rời đi, Thiên Hương Lâu từ từ trở nên vắng vẻ, chỉ còn lại vài người vẫn ngồi ở trong Thiên Hương Lâu hồi tưởng lại tất cả chuyện vừa phát sinh trong đêm nay.
-Cha, chúng ta cũng trở về đi.
Người lên tiếng là Thủy Thiên Nguyệt.
Bởi vì quan hệ với La gia, Thủy gia cũng tiến vào Thiên Hương Lâu, chỉ tiếc là ngày hôm nay, Sở Hành Vân thể hiện quá mức kinh diễm nên không có bất kỳ người nào chú ý tới Thủy gia cũng có mặt ở đây.
Thủy Sùng Hiền ngồi suy tư, nghe Thủy Thiên Nguyệt nói, lúc này mới ngẩng đầu, trong con ngươi lóe lên tâm tình phức tạp, than thở:
-Thiên Nguyệt, ngươi nói có phải chúng ta đã phạm sai lầm hay không?
-Hôm nay, Sở Hành Vân ngang trời xuất hiện, bộc lộ ra thân phận chủ nhân Vân Đằng Thương Hội, hơn nữa đối mặt với nhiều cao thủ kiêu hùng như vậy nhưng hắn vẫn có thể chuyện trò vui vẻ, còn cùng một lúc chiếm được ủng hộ của vô số người.
-So với thành tựu của Sở Hành Vân, Thủy gia chúng ta lại có vẻ cực kỳ ảm đạm. Nếu như trước đây chúng ta chưa xé rách da mặt(1) cùng Sở Hành Vân, phần ving quang này ắt hản sẽ là của Thủy gia chúng ta!
Thủy Sùng Hiền một bên nhớ lại, một bên cảm thán nói, trong lòng tràn đầy hối hận. Đồng dạng là từ thành Tây Phong di chuyển đến Hoàng Thành nhưng Sở Hành Vân lại trở thành nhân vật có tiếng tăm trong Hoàng Thành, làm chủ một đại thương hội, vô số người đều muốn nịnh bợ lấy lòng.
Cùng so sánh, Thủy gia lại muốn phụ thuộc vào La gia, mọi thứ đều phải xem sắc mặt La gia mà hành sự, chênh lệch giữa hai bên thật sự là quá lớn, tưa như lạch trời(2).
-Cha, trên đời không đã thuốc hối hận, nếu đã làm thì không nên cảm thấy hối hận. Không sai, bây giờ Sở Hành Vân xác thực rất oai phong nhưng cuối cùng sẽ có một ngày, ta có thể đem hắn đánh bại, rửa sạch nỗi sỉ nhục của chúng ta!
Thủy Thiên Nguyệt nói chắc như đinh đóng cột, hai tròng mắt đảo qua, thật sâu nhìn phía khoảng không trên bầu trời đêm, thần sắc càng kiên định hơn.
Cùng lúc đó, đám người Sở Hành Vân đã về tới Lăng Tiêu Vũ Phủ.
Trên đường trở về, đoàn người đều cảm thấy hưng phấn. Bọn họ thậm chí còn cho là mình đang nằm mơ, không nghĩ tới có thể ở trong mấy ngày ngắn ngủi, thanh danh Vân Đằng Thương Hội đại chấn tứ phương.
-Buổi dạ yến đêm nay, tất cả mọi người đều biểu hiện rất tốt. Nhưng bắt đầu từ ngày mai mới thật sự là khảo nghiệm, chúng ta cần phải tập trung toàn bộ tinh thần, tuyệt không thể khinh thường.
Tâm tình Sở Hành Vân cũng trở nên thật tốt, lời nói lộ vẻ vui sướng.
-Của ải gian nan nhất này, chúng ta nhất định phải vượt qua. Ngày sau, Vân Đằng Thương Hội chúng ta chắc chắn sẽ quật khởi, siêu việt thương hội của Tần gia, thậm chí hùng bá Chân Linh Đại Lục!
Hai tròng mắt Tần Thiên Vũ lóe lên tinh quang. Trải qua một đêm này, trong lòng hắn đã dâng lên hừng hực nhiệt huyết, hùng tâm tráng chí lại tràn đầy trong lồng ngực.
Đám người Sở Hổ cũng tràn đầy tinh thần, tay nắm thành đấm, trong lòng nhiệt huyết dâng lên.
Lận Thiên Trùng nhìn mọi người trong đình viện, quay sang Sở Hành Vân cười nói:
-Sau ngày hôm nay, sợ rằng trong tương lai không lâu, Vân Đằng Thương Hội tên thực sự sẽ truyền khắp cả Chân Linh Đại Lục.
-Sao Lận tiền bối có thể nghe được cuộc nói chuyện giữa ta và Thiết Vô Tâm?
Sở Hành Vân hỏi hắn, Lận Thiên Trùng cười to nói:
-Chỉ là cấm chế linh lực, làm thế nào ngăn được ta.
-Nói như vậy cũng đúng.
Sở Hành Vân đột nhiên hỏi:
-Lận tiền bối, ta có thể hỏi ngươi một vấn đề hay không?
-Nói đi.
Lận Thiên Trùng đáp.
-Sau đêm nay, không người không biết không người không nghe qua tên Vân Đằng Thương Hội, việc này có coi như là danh chấn Hoàng Thành hay không?
Sở Hành Vân hơi nhíu mày, tự tiếu phi tiếu nói.
Lận Thiên Trùng hơi sửng sốt một chút, sau đó cười mắng:
-Tiểu tử, ngươi hỏi ta vấn đề là giả, mục đích chính là khiến ta nhớ lại mười ngày đổ ước giữa ta và ngươi, thủ đoạn thật đúng là nhiều. Ngươi yên tâm đi, bắt đầu từ hôm nay, cách mỗi năm ngày, ta sẽ bắt đầu giảng dạy, quyết không nuốt lời.
-Vậy thì đa tạ Lận tiền bối.
Sở Hành Vân chắp tay nói cám ơn. Sau đó cất bước đi, triệu tập đám người Sở Hổ đến trong đại sảnh bắt đầu thảo luận công việc ngày mai.
Lận Thiên Trùng đứng ở ngoài cửa, ánh mắt chăm chú nhìn Sở Hành Vân, trong lòng không chút nào cảm thấy bất mãn vì đổ ước chuyện, trái lại đối cảm thấy hiếu kỳ với Sở Hành Vân.
Trong mắt hắn, Sở Hành Vân giống như là một cái vòng xoáy, bất kể như thế nào thâm nhập tiếp xúc, đều khó mà xem thấu.
Thậm chí, Lận Thiên Trùng còn từ trên người Sở Hành Vân học, cảm ngộ được rất nhiều thứ, mơ hồ cảm giác phía trước con đường tu luyện, từ từ trở nên rõ ràng...
(1)Xé rách da mặt : hoàn toàn trở thành thù địch
(2)Lạch trời : một trời một vực, như trên trời dưới đất