Chu Thanh Ninh cùng Trương Phàm Quy đều tỏ vẻ sửng sốt, bọn họ biết trong thời khắc mấu chốt này, Dương Viêm tuyệt đối sẽ không đi đùa cợt bọn họ.
Nhưng sự thật này, trong nhất thời bọn họ cũng khó mà tiếp nhận.
Thân hình Đường Chính lóe lên, lập tức tiến nhập cung điện, ánh mắt đảo qua liền phát hiện khuôn mặt Đường Việt đã khôi phục vẻ hồng nhuận, linh lực lưu chuyển quanh thân, không trì trệ chút nào, cực kỳ thông thuận.
-Kinh mạch thực sự đã được bổ toàn, hơn nữa, có thể nói là hoàn mỹ, tựa như vừa trọng tố một cái kinh mạch chân chính!
Đường Chính thối lui ra khỏi cung điện, hít sâu một hơi, có vài phần thất thố thốt lên.
Lộp bộp!
Ngoài cửa, tất cả mọi người cảm giác trái tim run lên, đều trố mắt nhìn nhau, nan đề khốn nhiễu mọi người trong mười mấy năm qua, không ngờ Sở Hành Vân chỉ dùng nửa khắc đồng hồ ngắn ngủi là có thể chữa trị tốt, đồng thời không có có bất kỳ lo lắng gì về sau.
Mọi người đều cảm giác việc này giống như mộng ảo vậy, quá không chân thật.
Chu Thanh Ninh cùng Trương Phàm Quy như lạc mất hồn phách, lui về phía sau vài bước, cảm thấy không biết nói thế nào.
Nghĩ tới lời mình mới vừa nói, bọn họ liền có cảm giác có từng cái bàn tay vô hình đang không ngừng tát vào mặt bọn họ, rất đau, rất rát, cảm giác xấu hổ khó có thể nói ra bằng lời.
Sở Hành Vân nhìn hai người, lạnh lùng cười nói:
-Dẫn linh độ huyệt đích thật là một cái thủ pháp phức tạp, nhưng chỉ bằng vào trình độ phức tạp của thủ pháp cũng không thể phán đoán ta có thể trị hết tam hoàng tử hay không, lại càng không thể phán đoán ta có phải là người cuồng vọng hay không!
-Hai người các ngươi ở trên đan đạo rất có thành tựu, nhưng chính thành tựu này che mắt làm cho các ngươi cảm giác mình là tồn tại cao cao tại thượng, hậu sinh vãn bối xa xa không bằng các ngươi. Tâm tính như vậy sẽ chỉ làm các ngươi vĩnh viễn dừng lại tại chỗ này, vô pháp tiến triển trên đan đạo.
Hút ——
Đoàn người hít vào một ngụm khí lạnh, không gian nguyên bản vắng vẻ, thì giờ lại càng trở nên tĩnh mịch thêm vài phần.
Vừa rồi, Sở Hành Vân lại dám dạy dỗ Chu Thanh Ninh cùng Trương Phàm Quy, còn nói bọn họ bị hư vinh che mắt, tâm tính tự mãn.
Lời nói này cũng quá trực tiếp, hơn nữa lại nói trước mặt mọi người, quả thực không đem hai người bọn họ coi là đan đạo đại sư, ngược lại có vẻ nghiêm khắc giáo huấn quát lớn.
Chu Thanh Ninh cùng Trương Phàm Quy cảm thấy choáng váng, cho tới bây giờ đều chỉ có bọn họ quát lớn người khác. Nhưng ngày hôm nay họ lại bị dạy dỗ khiến cho bọn họ có chút khó có thể hoàn hồn, hai mắt mở thật lớn.
Trong đám người, ba người Dương Viêm, Tần Vũ Yên cùng Lận Thiên Trùng trước sau vẫn duy trì vẻ bình tĩnh như một, thậm chí còn không ngừng gật đầu, tựa hồ cũng đồng ý lời nói của Sở Hành Vân.
-Bệ hạ.
Lúc này, Sở Hành Vân nhìn về phía Đường Chính, nhẹ nhàng nói:
-Ta đã trị xong bệnh cho tam hoàng tử, coi như là hoàn thành ước định giữa ta và ngươi. Vậy hẳn ta có thể rời đi đúng không?
Đường Chính mạnh lấy lại tinh thần, vội đáp:
-Đương nhiên, nếu Sở công tử muốn rời đi, tùy thời đều có thể. Từ nay về sau, ngươi liền có thể tự do xuất nhập hoàng cung, không cần bất kỳ lễ tiết nào.
-Đa tạ bệ hạ ban ân.
Sở Hành Vân liếc nhìn Đường Chính một cái, nở một nụ cười nhạt, rồi cất bước rời đi trước.
Kỳ thực, sau khi biết chân tướng năm đó, Sở Hành Vân rất có hảo cảm đối Lưu Vân hoàng tộc.
Trước đây lúc Tinh Thần Cổ Tông xuất hiện, Lưu Vân hoàng tộc chẳng những không có lựa chọn khuất phục, mà còn nhiều lần phái người âm thầm ngăn cản, giúp không ít người may mắn tránh khỏi với nguy hiểm, không vô tội chết thảm.
Nếu không, Tinh Thần Cổ Tông cũng sẽ không tiêu tốn tận ba tháng mới tìm được một nhà Sở Hành Vân.
Sau khi Sở Hành Vân rời đi, Chu Thanh Ninh cùng Trương Phàm Quy mới hồi phục tinh thần lại, bọn họ đưa mắt nhìn nhau, vừa chuẩn bị nói nói mấy câu nhằm vãn hồi mặt mũi của mình liền thấy Tần Vũ Yên đi tới.
Hai người còn chưa kịp nói, tròng mắt đột nhiên trợn lên, miệng mở lớn, ngập ngừng nói:
-Vũ Yên cô nương, ngươi... đan hỏa khí trên người ngươi sao lại...
Cái gọi là đan hỏa khí chính là khí tức đặc thù phát ra trên người Luyện Đan Sư.
Luyện Đan Sư thường xuyên tiếp xúc đan dược, dần dà sẽ có cổ đan hỏa khí này, mà cổ khí tức này cũng được coi là thứ tượng trưng cho Luyện Đan Sư, đan hỏa khí càng hùng hậu thì đại biểu cho phẩm cấp càng cao.
Vào thời khắc này, hai người bọn họ kinh ngạc phát hiện đan hỏa khí trên người Tần Vũ Yên mơ hồ có chứa một cổ đan hỏa khí nồng hậu, so với trước khi tiến vào cung nhiều gấp mấy lần.
-Vừa rồi trong lúc Sở Hành Vân xuất thủ thì đồng thời tinh tế giảng giải cho ta một phen. Mỗi một câu nói hắn nói đều làm cho ta có loại cảm giác tỉnh ngộ, trong lúc bất giác thì đã tấn chức đến Luyện Đan Sư tứ phẩm.
Tần Vũ Yên đỏ mặt nói. Sở Hành Vân giảng giải tinh túy đan đạo thật sự là bác đại tinh thâm, nàng không thể hiểu nhiều được.
Nhưng dù là chỉ lĩnh ngộ được vài phần thì cũng đã để cho Tần Vũ Yên có cảm ngộ, thành công bước vào Luyện Đan Sư tứ phẩm.
Chu Thanh Ninh nhìn Trương Phàm Quy, Trương Phàm Quy cũng nhìn Chu Thanh Ninh, ánh mắt hai người trở nên cực kỳ lúng túng, trên trán chảy ra ti ti mồ hôi, mạnh miệng gượng cười vài tiếng.
Bọn họ đều nhớ trước khi tới Sở Hành Vân từng nói, hắn sẽ chữa tốt cho Đường Việt, đồng thời làm cho Tần Vũ Yên ở kế bên nghe hắn giảng dạy, làm cho nàng có lĩnh ngộ, đột phá bình cảnh đan đạo.
Hiện tại, Sở Hành Vân đều đã làm xong mỗi một lời hắn nói.
Kinh mạch Đường Việt đã được bổ toàn, hoàn toàn không có việc gì, còn Tần Vũ Yên cũng đột phá trở thành Luyện Đan Sư tứ phẩm. Hai chuyện làm người khác có cảm giác khó như lên trời, ở trong ngắn nửa khắc đồng hồ ngủi lại nhưng Sở Hành Vân lại hoàn thành cùng một lúc.
-Hai vị đại sư, đây là vật Sở Hành Vân bảo ta giao cho các ngươi.
Tần Vũ Yên đã sớm đoán được hai người nhất định sẽ thất thố như vậy, vì vậy không nói thêm gì, lấy ra một trang giấy.
Trên tờ giấy, vết mực còn chưa khô, tựa hồ mới vừa viết xong không bao lâu.
Hai người vộ vàng tiếp nhận, vừa nhìn vào cả người nhất thời ngây ngẩn. Nội dung trên tờ giấy tựa hồ là đan phương Thanh Huyền Trấn Linh Đan.
-Dương lão quỷ, có phải ngươi đem đan phương Thanh Huyền Trấn Linh Đan đưa cho Sở Hành Vân xem rồi phải không?
Chu Thanh Ninh hỏi Dương Viêm. đan phương Thanh Huyền Trấn Linh Đan này chỉ có ba người bọn họ biết mà thôi.
Dương Viêm lắc đầu, đáp:
-Ta chưa bao giờ đem đan phương Thanh Huyền Trấn Linh Đan đưa cho Sở Hành Vân xem. Tờ đan phương này là chính hắn viết ra, theo như lời Sở Hành Vân nói thì hắn đã sửa chữa một chút trên đan phương Thanh Huyền Trấn Linh Đan khiến dược hiệu có thể đề thăng gấp ba lần nên ta đưa cho các ngươi cũng nhìn một cái, miễn cho...
-Miễn cho cái gì?
Thấy Dương Viêm ấp a ấp úng, Chu Thanh Ninh ép hỏi.
-Miễn cho các ngươi lại luyện chế ra Thanh Huyền Trấn Linh Đan có phẩm chất thấp, dạy lầm đệ tử, đánh mất mặt mũi của Luyện Đan Sư ngũ phẩm.
Giọng nói của Dương Viêm nhỏ như muỗi kêu, nhưng vẫn bị Chu Thanh Ninh cùng Trương Phàm Quy nghe thấy rõ ràng.
Hai người trừng mắt nhìn đan phương, hai tay bắt đầu không ngừng run rẩy, khuôn mặt trở nên xanh một bên, tím một bên, nói không nên lời.
-Sở Hành Vân còn trẻ, khó tránh khỏi có điểm vênh váo hung hăng, các ngươi là trưởng bối, không nên để ở trong lòng.
Dương Viêm vỗ vỗ bả vai của hai người, vừa cười vừa an ủi.
-Dương đại sư nói thế không sai, Sở Hành Vân thân là chủ nhân Vân Đằng Thương Hội, đan phương hắn từng thấy không phải số ít. Hắn đưa ra kiến giải cũng chỉ là giao lưu mà thôi, cũng không có ý tứ nhục mạ các ngươi...
Đường Chính cũng là mở miệng dàn xếp.
Nhưng mà, hắn còn nói chưa dứt lời.
Chu Thanh Ninh cùng Trương Phàm Quy đột nhiên mạnh đánh cái giật mình, không nói hai lời, toàn thân tản mát ra khí tức hùng hậu, nhanh chóng chạy ra khỏi hoàng cung, hướng về phía Sở Hành Vân vừa rời khỏi đuổi theo.
-Cái này có chút phiền toái phiền toái!
Dương Viêm vỗ vỗ cái trán.
Hắn biết rõ tính tình của hai người này, quái gở không nói, mà lòng tự trọng rất mạnh. Đoán chừng là nghe được Sở Hành Vân nói, có chút không chịu được, hẳn là muốn tìm Sở Hành Vân lý luận.
-Ta lại ở không đi gây sự rồi, sớm biết vậy thì nói một câu giấu một câu, cục diện cũng sẽ không trở nên khó thu xếp như vậy a.
Dương Viêm có chút hối hận thở dài than thở, rồi cũng vội vội vàng vàng đuổi theo phía sau.