Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 201: Vương Khí Tam Văn

Chương 201: Vương Khí Tam Văn




Tuyết Đương Không ngẩng đầu nhìn lên bầu trời bên ngoài, kinh ngạc đến nỗi không nói ra lời.

Trời giáng lôi kiếp, tất có dị bảo xuất thế.

Hiện tại, Trảm Không Kiếm đang huyền phù giữa thiên địa, thế như lăng thiên(bay lên trời), đồng thời dẫn tới lôi kiếp cho thấy phẩm cấp Trảm Không Kiếm đã vượt qua pháp khí, đạt tới vương khí!

Trong nháy mắt, không chỉ có Tuyết Đương Không, mà toàn bộ võ giả trong Hoàng Thành đều ngẩng đầu ngắm nhìn, bị dị tượng trên trời làm khiếp sợ.

Oanh!

Một đạo sấm sét lớn bằng ngón cái từ trên trời lao xuống, trực tiếp đánh vào trên thân Trảm Không Kiếm.

Lôi đình lực tràn ngập trên thân Trảm Kiếm Kiếm, tử hồng lôi quang cùng cương phong kiếm quang không ngừng va chạm, tạo ra dư âm va chạm kéo dài không dứt.

-Sau khi đánh vào trên thanh trường kiếm, đạo sấm sét này cũng không có tiêu tán, mà lại đang không ngừng rèn luyện thân kiếm. Quá thần kỳ, lẽ nào đây là lôi thối dị bảo trong truyền thuyết?

-Cái hướng kia tựa hồ là Linh Binh Các, chẳng lẽ Tuyết lão thành công chế tạo ra vương khí?

Mọi người trợn mắt há hốc mồm, liếc mắt nhìn nhau, sau đó đều chạy về phía Linh Binh Các.

Đối với tầm thường võ giả mà nói, một món pháp khí đã là thần binh lợi khí.

Vương khí lại nằm trên pháp khí, thứ này bọn họ cũng chỉ được nghe qua ở trong lời đồn.

Trước mắt, dị bảo huyền phù trên bầu trời Linh Binh Các dẫn tới lôi kiếp. Cảnh tượng quá kinh động lòng người, hầu như hấp dẫn toàn bộ chú ý của mọi người, thậm chí năm đại vũ phủ đều bị kinh động, vô số đệ tử cùng trưởng lão cũng lao về phía Linh Binh Các.

-Người đâu, toàn lực trấn thủ Linh Binh Các, bất luận kẻ nào đều không cho phép đến gần!

Tuyết Khinh Vũ cũng bị lôi kiếp làm khiếp sợ, nhưng nahnh chóng phục hồi tinh thần lại, vội quát ra một tiếng ra lệnh cho hầu như tất cả mọi người trong Linh Binh Các đi ra, hoàn toàn phong tỏa bốn phía.

Ầm ầm!

Lại một đạo sấm sét từ trên trời lao xuống, thanh thế mạnh hơn, đánh vào trên thân Trảm Không Kiếm khiến thân kiếm bộc phát ra kim quang chói mắt cùng cương phong kiếm khí va chạm khiến không khí xung đều bị bạo liệt nổ tung.

-Lôi kiếp có thập trọng, mỗi một trọng lôi kiếp hạ xuống sẽ lưu lại một đạo thần văn trên khí cụ. Lúc khí cụ có đủ thập đạo thần văn, chỉ kém một bước là có thể lột xác thành chí cao vô thượng hoàng khí. Hiện tại, Trảm Không Kiếm đã thừa nhận lưỡng trọng lôi kiếp, đã là vương khí nhị văn.

Cõi lòng Tuyết Đương Không tràn đầy kích động nhìn lên không trung, lần đầu tiên luyện chế ra vương khí liền đưa tới lưỡng trọng lôi kiếp, hắn đã đủ hài lòng.

Nhưng Sở Hành Vân lại cau mày, ngắm nhìn mây đen cuồn cuộn, không nói một lời nào.

Rầm rầm oanh!

Sau chốc lát, không có dấu hiệu nào bao trước, tiếng sấm đột nhiên vang lên.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của Tuyết Đương Không, một đạo sấm sét lớn bằng cánh tay lao xuống.

Trong nháy mắt tiếp xúc Trảm Không Kiếm, dư âm bắn ra đem luyện khí thất ở tầng thứ tư Linh Binh Các bạo tạc, trên vách tường hiện lên chằng chịt vết nứt.

Ông!

Một tiếng kiếm ngân vang lên. Sau khi bay lượn vài vòng trên không trung, Trảm Không Kiếm chậm rãi rơi vào trong tay của Sở Hành Vân, trên thân kiếm hiện ra ba đạo thần văn tối nghĩa, lóe ra tinh quang, không chói mắt mà lại tạo cảm giác nội liễm nhập thần.

-Lôi kiếp rơi xuống ba lần, tổng cộng ngưng tụ ra ba đạo thần văn, coi như không tệ.

Sở Hành Vân một tay cầm kiếm, nơi khóe miệng hiện lên một cái nụ cười thỏa mãn.

Phải biết rằng, hỏa diễm phụ trợ luyện chế Trảm Không Kiếm chính Hư Vô Nghiệp Hỏa của Chân Hỏa Phượng Hoàng.

Dưới sự rèn luyện của Hư Vô Nghiệp Hỏa, phẩm cấp của Trảm Không Kiếm đương nhiên không thấp, tam trọng lôi kiếp vừa vặn đúng với dự liệu của Sở Hành Vân.

-Có nằm mơ đều không nghĩ tới, Tuyết Đương Không ta luyện chế ra kiện vương khí thứ nhất lại có thể đưa tới tam trọng lôi kiếp.

Tuyết Đương Không kích động đến run cả người, trong lòng vui mừng như điên, đồng thời cũng tràn đầy vẻ cảm kích đối với Sở Hành Vân.

Trong lòng hắn rõ ràng, lúc luyện khí, trên người hắn xuất hiện hiện tượng không còn chút sức lực nào.

Là Sở Hành Vân ở thời khắc mấu chốt, xuất thủ tương trợ, đồng thời phóng xuất ra một đạo vô thượng chân hỏa, giúp hắn hoàn thành quá trình luyện chế.

Đạo vô thượng chân hỏa này có uy lực cực kỳ kinh khủng, so với địa hỏa cường hãn vô số lần, ngay cả Vạn Thú Hỏa cũng đều không cách nào so sánh.

Trảm Không Kiếm có thể tấn thăng làm vương khí tam văn, một bộ phận nguyên nhân rất lớn cũng là nhờ đạo vô thượng chân hỏa này.

-Cảm giác ra sao?

Sở Hành Vân chậm rãi tiến lên, đem Trảm Không Kiếm đưa tới trước mặt của Tuyết Đương Không.

Tuyết Đương Không run rẩy vươn tay chạm vào thân kiếm, cảm thán nói:

-Đsung như lời ngươi nói, kiếm sinh khí vương giả. Ta chưa từng thấy qua binh khí hoàn mỹ như vậy, nhưng ta nghe nói mỗi vương khí đều có thần thông huyền diệu, vì sao ta không có cảm giác được bất kỳ điều gì?

-Nếu nói thần thông huyền diệu, đơn giản mà nói chính là bên trong thần văn có ẩn chứa một lực lượng khổng lồ. Lúc bình thường, cổ lực lượng này cũng sẽ không hiển lộ, chỉ có đem võ linh dung nhập trong đó thì mới có thể hiện ra ngoài.

Tâm niệm Sở Hành Vân vừa động, Linh Kiếm(1) ngay lập tức huyền phù trên đỉnh đầu.

Hắn dùng một tay cầm chặt Trảm Không Kiếm, ánh mắt hơi nheo lại, Linh Kiếm đột nhiên hóa thành một đạo lưu quang rồi biến mất.

Cùng lúc đó, ba đạo thần văn trên thân Trảm Không Kiếm bắt đầu chuyển động, cương phong lóe lên, không ngờ lại biến thành thực chất như kim sắc kiếm khí sắc bén lướt xẹt qua mái tóc Tuyết Đương Không.

Răc rắc!

Cương phong xuyên qua không khí, xuyên thủng vách tường dày đặc, ngay cả một đạo mắt trận trong linh trận ngũ phẩm cũng trực tiếp bị xé rách, trống rỗng.

Tuyết Đương Không khó khăn nuốt xuống một ngụm nước bọt, hiển nhiên bị uy lực cương phong kiếm khí hù dọa.

Tường của luyện khí thất chính là từ Hắc Kim Thạch cực kỳ kiên cố xây thành, mà tòa linh trận này lại càng là phòng trận ngũ phẩm. Một đạo mắt trận, coi như là võ giả Địa Linh Cảnh tam trọng cũng khó mà phá vỡ, được lực phòng ngự cục kỳ kinh người.

Ai có thể ngờ, Sở Hành Vân tùy ý chém một nhát, mắt trận liền bị phá, ngay cả một chút khó khăn cũng không có.

-Thảo nào một món vương khí có thể được gọi là bảo vật trấn quốc, uy lực quả nhiên cường hãn.

Tuyết Đương Không lấy tay lau mồ hôi chảy trên trán, đồng thời cảm thấy kinh ngạc uy lực kinh khủng của vương khí, hơn nữa cũng khiếp sợ với sự trấn định Sở Hành Vân. Cầm trong tay vương khí, lại không có chút nào mừng rỡ, mà lại tỏ vẻ cực kỳ bình tĩnh.

Vẻ bình tĩnh này cũng không phải tận lực giả vờ, mà do Sở Hành Vân tùy tâm sở dục bộc lộ ra, rất là tự nhiên.

-Sở Hành Vân, ngươi quả nhiên ở chỗ này!

Lúc này, một giọng nói vang lên, phá vỡ giữa sự yên lặng hai người.

Sở Hành Vân quay đầu lại nhìn liền thấy người tới là Chu Thanh Ninh cùng Trương Phàm Quy, sau lưng bọn họ, Tuyết Khinh Vũ đứng ở phía sai, đi theo, còn có một đám người Tuyết gia.

-Gia gia, ta đã cố gắng ngăn cản hai vị đại sư, nhưng bọn hắn vừa nghe Sở Hành Vân đang ở đây liền trực tiếp vọt vào, tacố gắng ngăn thế nào cũng không được.

Tuyết Khinh Vũ thấp giọng giải thích rõ. Chu Thanh Ninh cùng Trương Phàm Quy là Luyện Đan Sư tiếng tăm lừng lẫy, càng là bạn tốt của Tuyết Đương Không, nàng chỉ là một tiểu bối, đích xác không tiện ngăn cản hai người họ.

Chu Thanh Ninh cùng Trương Phàm Quy nhìn về phía Sở Hành Vân, nhưng khi vừa thấy Trảm Không Kiếm, ánh mắt đều ngưng trọng lại, sau đó, trên mặt bộc phát ra vẻ vui mừng.

-Vừa rồi, ta thấy lôi kiếp cuồn cuộn xuất hiện thì có dự cảm ngươi nhất định là có lĩnh ngộ. Không nghĩ tới, kiện vương khí thứ nhất ngươi luyện chế ra lại có thể có tới ba đạo thần văn.

-Vô thanh vô tức liền trở thành Luyện Khí Đại Sư, Tuyết lão quỷ, từ lúc nào tiểu tử ngươi trở nên lợi hại như vậy?

Hai người đều lớn tiếng trêu ghẹo làm Tuyết Đương Không cũng có chút ngượng ngùng. Mấy canh giờ trước, cũng không muốn quá mình có thể thành công rèn ra ba văn vương khí, trở thành rèn đại sư.

Chỉ có thể nói, đây hết thảy, đều là kỳ ngộ.

Mà kỳ ngộ này vừa vặn đến từ Sở Hành Vân, không có hắn, Tuyết Đương Không tuyệt đối không thể có thể bước tới bước này.

-Dừng tay!

Ba người đang vui mừng trò chuyện với nhau, đột ngột một đạo âm thanh quát lớn truyền đến.

Chỉ thấy Dương Viêm trực tiếp vọt vào, trực tiếp che ở Sở Hành Vân trước người, hai tay mở, dùng một giọng nói bất đắc dĩ:

-Hai người lão nhân các ngươi, có thể hay không có điểm độ lượng, không sai, Sở Hành Vân nói chuyện thật có chút quá phận. Nhưng ít nhiều thì hắn đã cứu tam hoàng tử, các ngươi giận chó đánh mèo hắn như vậy, lại còn muốn ra tay, nếu truyền đi, đây thực sự là mất mặt!

-Cái gì? Hai người các ngươi muốn ra tay với Sở Hành Vân?

Tuyết Đương Không vừa nghe, sắc mặt nhất thời âm trầm xuống, trầm giọng nói:

-Các ngươi nếu là tới chúc mừng, ta tuyệt đối hoan nghênh, nhưng muốn ra tay với Sở Hành Vân, cũng đừng trách ta không niệm tình xưa.

Lời nói vừa dứt, trên người Tuyết Đương Không tản ra một khí tức lạnh như băng, bao phủ toàn bộ không gian khiến bầu không khí bị đông lại trong thoáng chốc.

Nhờ sự trợ giúp của Sở Hành Vân, Tuyết Đương Không mới luyện chế ra được vương khí, đối với luyện khí đạo cũng càng có thêm cảm ngộ, tìm được phương hướng của mình.

Không nói khoa trương chút nào, Sở Hành Vân đối với Tuyết Đương Không mà nói như là một ân nhân.

Hắn vừa nghe Dương Viêm nói, đâu còn có thể vui vẻ được, trực tiếp đứng dậy, nếu không phải lo lắng giữa ba người có giao tình thâm hậu, chỉ sợ đã sớm đem hai người đánh đuổi ra ngoài.

-Hai người các ngươi đây là làm gì, chúng ta lúc nào nói qua muốn tìm Sở Hành Vân phiền toái?

Thấy hai người lửa giận đùng đùng, Chu Thanh Ninh cùng Trương Phàm Quy nhất thời là dở khóc dở cười.

-Các ngươi không tìm Sở Hành Vân phiền phức, vì sao lại nhanh chóng lao ra hoàng cung, còn trực tiếp xông vào Linh Binh Các?

Dương Viêm sửng sốt một chút, nhìn Tuyết Đương Không, khuôn mặt hai người lộ vẻ khó hiểu.

Chu Thanh Ninh cùng Trương Phàm Quy nhìn nhau, sau đó bộc phát ra một trận cười.

Tiếng cười qua đi, hai người rất có ăn ý lui ra phía sau hai bước, lưng hơi cong, đúng là quay Sở Hành Vân cung kính, giọng nói không gì sánh được kiên định nói:

-Sở hội trưởng, hai người chúng ta nguyện ý gia nhập vào Vân Đằng Thương Hội, xin ngài nhận lấy chúng ta!

(1)Linh Kiếm : là võ linh của Sở Hành Vân, từ nay gọi là như vậy thay vì Võ Linh Kiếm như trước.

Dịch giả : lushi

Biên : Mei_hnmn

Team dịch : Vạn Yên Chi Sào

Nguồn : truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch