Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 203: Phong Ba Nổi Lên

Chương 203: Phong Ba Nổi Lên




Bên ngoài Linh Binh Các đã tụ tập vô số người ồn áo náo nhiệt.

Khi bọn hắn thấy Sở Hành Vân cùng Tuyết Đương Không đi tới thì không khỏi sửng sốt một chút, trong ánh mắt tràn ngập nghi ngờ.

- Tuyết lão luyện khí đã đưa tới dị tượng lôi kiếp, vì sao Sở Hành Vân lại đi ra cùng hắn, chẳng lẽ chuyện Tuyết lão luyện chế được vương khí có phần liên quan tới Sở Hành Vân?

- Các ngươi xem kìa, Chu đại sư, Trương đại sư cùng Dương đại sư ba vị Luyện Đan Đại Sư đều ở đây. Thật kỳ quái, bọn họ thế nào lại đi theo phía sau Sở Hành Vân, hoàn toàn không thấy khí thế thường ngày, mà ngược lại rất là khiêm tốn.

- Tuyết Khinh Vũ cũng ở đây, đoàn người bọn họ kết bạn mà đi, phương hướng hình như là lầu các của Vân Đằng Thương Hội.

Mọi người thấy một màn như vậy liền khó hiểu, vô số tiếng nghị luận vang lên.

Trong đám người cũng không thiếu thành viên của các thế lực gia tộc, bọn họ thấy một màn trước mắt này liền ba chân bốn cẳng chạy về triệu tập tất cả cao tầng gia tộc.

Bên trong Tần phủ.

Từ khi Vân Đằng Thương Hội thành lập cho đến giờ thì tình hình của Tần gia ngày càng khó khăn, thu nhập không ngừng giảm hình thành một cỗ áp lực vô hình bao phủ trên đỉnh đầu mọi người.

- Lúc Tuyết Đương Không luyện chế ra vương khí thì Sở Hành Vân vừa vặn ở bên trong Linh Binh Các, theo hắn rời đi còn có ba gã Luyện Đan Sư cấp năm, chuyện này tuyệt đối không đơn giản, rất có thể bọn họ đã liên minh với nhau.

Người vừa nói chuyện rõ ràng là Tần Thiên Phong.

Lời của hắn vừa rời khỏi miệng đã có mấy vị trưởng lão đầu gối như muốn nhũn ra, thiếu chút nữa ngồi bệt xuống đất, mỗi một người đều trợn trừng hai mắt giống như mất hồn.

Một cái Vân Đằng Thương Hội đã khó giải quyết như vậy, nếu như chiếm được sự hỗ trợ của Linh Binh Các và ba vị Luyện Đan Sư cấp năm thì chẳng phải càng thêm mạnh mẽ?

Tần Thiên Phong cũng nghĩ đến điểm này, hai tay đặt ở sau lưng không ngừng đi qua đi lại.

Cuối cùng hắn bỗng nhiên dừng lại nói:

- Truyền mệnh lệnh của ta, tạm thời đóng cửa thương hội, đừng cùng Vân Đằng Thương Hội xảy ra xung đột, đồng thời bảo đám người La Xuyên Phong cùng Tô Không đến Tần gia một chuyến để bàn đại sự.

- Tuân lệnh!

Một gã Tần gia trưởng lão đáp, cũng không ra lệnh cho hạ nhân nào mà tự mình truyền tin.

Nhìn bóng lưng gã trưởng lão rời đi, không chỉ Tần Thiên Phong mà tất cả mọi người đều lộ vẻ âm trầm, không nói được một lời vì không biết nói sao cho phải.

Nhà phát sầu ngoài Tần gia ra còn có Vân Mộng Vũ Phủ.

Trong một tòa lầu các tinh xảo, Ân Thiên Thành ngồi ngay ngắn ở vị trí trung tâm, bên dưới là hơn hai mươi gã trưởng lão, Cổ Thanh Tùng cũng thình lình có mặt bên trong.

- Các ngươi tất cả đều là phế vật, ngay cả một thằng nhóc miệng chưa dứt sữa mà theo dõi cũng không xong, lại để hắn có thể tùy ý phát triển. Ta nuôi các ngươi nhiều năm như vậy cùng thùng cơm chẳng có cái gì khác nhau!

Ân Thiên Thành bộc phát ra tiếng gầm giận dữ, hơn hai mươi tên trưởng lão đều ngã quỵ xuống đất, ánh mắt cũng không dám nhìn Ân Thiên Thành.

- Cha, việc phát sinh ngày hôm nay nhìn qua giống như nguy cơ nhưng trên thực tế, đối với Vân Mộng Vũ Phủ chúng ta cũng không quá nhiều ảnh hưởng.

Ân Nhược Trần đứng dậy, trong giọng nói không có một điểm sợ hãi.

- Lời này là có ý gì?

Ân Thiên Thành hỏi ngược lại.

- Sở Hành Vân đi tới Hoàng Thành là để điều tra chuyện của 16 năm về trước quả thật không sai, từ chuyện này có thể suy ra Sở Hành Vân có thâm cừu đại hận cùng Vân Mộng Vũ Phủ chúng ta, hắn toàn lực phát triển thương hội, chiêu mộ cao thủ hơn phân nửa là muốn báo thù.

Ân Nhược Trần hai mắt hơi híp như một con sói giảo hoạt, lạnh lùng nói:

- Nhưng chuyện năm đó cũng không phải chỉ có Vân Mộng Vũ Phủ chúng ta ra tay, Tô gia, Lý gia, La gia cùng hoàng thân quốc thích đều có tham dự, và cũng như Vân Mộng Vũ Phủ chúng ta, bọn họ đều thuốc phái Cấp Tiến. Sở Hành Vân có tài đức gì mà có thể lay động toàn bộ phái Cấp Tiến.

- Ngươi nói cũng có đạo lý.

Ân Thiên Thành từ từ thở phào nhẹ nhõm, lúc nãy hắn không được bình tĩnh nên hơi nóng nảy.

- Phái Cấp Tiến chúng ta đã từ từ nắm trong tay Lưu Vân Hoàng Triều, thế lực to lớn nên căn bản không sợ một cái Sở Hành Vân. Dù trời có sập thì cũng có Tĩnh Thiên Hậu gánh vác, lấy thủ đoạn cùng thực lực của hắn thì muốn tiêu diệt Vân Đằng Thương Hội chỉ trong nháy mắt!

Nghe tới đây, nguyên một đám trưởng lão đang lo lắng cũng được thở phào nhẹ nhõm, cảm giác trong lòng không còn tiếp tục run rẩy.

- Việc lần trước ta vẫn còn canh cánh trong lòng, thế cho nên mới ảnh hưởng đến tâm lý. Trần nhi ngươi nói không sai, có Tĩnh Thiên Hậu ở đằng sau thì tất cả đều không là vấn đề. Mà ngược lại Vân Đằng Thương Hội càng cường thịnh thì tương lai lúc chúng ta diệt trừ sẽ đạt được càng nhiều chỗ tốt, thậm chí có thể dụ dỗ rồi thâu tóm Lăng Tiêu Vũ Phủ cùng Linh Binh Các!

Ân Thiên Thành hoàn toàn tỉnh táo lại, trong lúc nói chuyện thì bên trong đôi mắt giảo hoạt của hắn có thể nhìn thấy Vân Đằng Thương Hội bị dẫm nát dưới chân, phát sinh từng tiếng cười âm lãnh.

Ngoại trừ Tần gia cùng Vân Mộng Vũ Phủ thì những thế lực gia tộc khác cũng đều khẩn cấp họp hội nghị, bầu không khí khẩn trương bao phủ khắp nơi trong Hoàng Thành. Các mạch nước ngầm cũng bắt đầu âm thầm khởi động.

Lúc này ở trong Hoàng Cung, ở một sâu có một đại điện nguy nga lộng lẫy.

Trong đại điện, Đường Chính ngẩng đầu ngắm nhìn bầu trời đêm, vẫn đứng im không nhúc nhích giống như một pho tượng vậy.

Đát đát!

Trong cung điện vắng vẻ bỗng nhiên vang lên tiếng bước chân, sau đó ở bên cạnh Đường Chính đột nhiên xuất hiện một người thân mặc áo đen, ở dưới ánh trăng sáng để lộ ra khuôn mặt đầy nếp nhăn.

Tên lão giả này, nếu Sở Hành Vân ở đây thì liếc mắt liền có thể nhận ra.

Người này chính lão giả đã đưa cho hắn Lưu Vân Thiết Lệnh!

- Những chuyện xảy ra ngày hôm nay ngươi đã điều tra rõ ràng sao?

Thân thể Đường Chính giật giật rồi hỏi một câu, trên khuôn mặt vẫn mang vẻ khẩn trương giống như rất lưu ý.

Lão giả trả lời:

- Trải qua sự điều tra của ta, sơ bộ có thể kết luận hai người Chu Thanh Ninh cùng Trương Phàm Quy đã quy thuận Sở Hành Vân, gia nhập vào Vân Đằng Thương Hội, về phần Linh Binh Các thì hình như có ý liên minh cùng Sở Hành Vân, người ra quyết định chính là Tuyết Đương Không.

- Có tin tức về vương khí không?

Đường Chính hỏi lại.

- Theo ta được biết, món vương khí đó chính là một thanh kim sắc (màu vàng) trường kiếm, kiếm này vẻ ngoài cùng Trảm Không Kiếm của Sở Hành Vân rất là giống nhau, nếu như liên hệ với cử động trước đó của Sở Hành Vân thì không khó để đoán được thanh kim sắc trường kiếm này là Trảm Không Kiếm. Về phần vì sao Tuyết Đương Không có thể rèn ra vương khí thì không điều tra được.

Lão giả nói ra hết những gì mình biết.

Đường Chính sau khi nghe xong liền hậm hực gật đầu một cái, ánh mắt một lần nữa nhìn về phía bầu trời đêm đen kịt, thật lâu không nói gì.

Thấy thế, lão giả kia cũng trầm ngâm trong chốc lát, sau đó mở miệng nói:

- Bệ hạ, từ cử động hôm nay của Sở Hành Vân thì hơn phân nửa hắn đã biết chuyện năm xưa, hơn nữa cũng không có ý giận chó đánh mèo với chúng ta, Sở Hành Vân hiện tại càng cường đại thì càng dễ dàng hạn chế đám người phái Cấp Tiến hơn, đối với chúng ta mà nói là một chuyện tốt.

- Chuyện năm xưa đã hại rất nhiều mạng người, khiến cả Hoàng Triều rơi vào hỗn loạn. Sở Hành Vân thân là con dân Lưu Vân Hoàng Triều, không chỉ mất đi song thân mà còn chịu đủ dằn vặt, điều này làm cho ta đối với hắn vô cùng áy náy, đặc biệt hắn còn cứu Việt nhi.

Đường Chính mở giọng nói khiến lão giả cũng thở dài, hắn đột đầu óc linh động nói:

- Nếu bệ hạ thấy áy náy với hắn, không bằng gọi Sở Hành Vân vào cung, hai bên đạt thành quan hệ hợp tác. Thứ nhất có thể giúp Vân Đằng Thương Hội, thứ hai cũng có thể xây dựng lại uy danh Hoàng Tộc.

Vân Đằng Thương Hội sau khi được Linh Binh Các trợ giúp nhất định sẽ phát triển cực nhanh.

Nếu như Lưu Vân Hoàng Triều cùng Vân Đằng Thương Hội đạt thành hợp tác thì đối với song phương đều có ích lợi rất lớn, mà người của phái Cấp Tiến lại càng không dám có bất kì cử động nào, thậm chí Hoàng Tộc còn có cơ hội ổn định Hoàng Triều.

- Hai bên hợp tác quả thật có thể một công đôi chuyện, nhưng so với việc này thì có chuyện khác càng nguy hiểm hơn, cần phải cẩn thận tính toán một phen.

Đường Chính trực tiếp lắc đầu.

- Chuyện gì?

Lão giả khẽ rùng mình, hắn cảm thấy trong lời của Đường Chính có vẻ ngưng trọng.

Đường Chính dừng một chút, hai tay giấu dưới áo bào nắm chặt vào nhau, sau đó nói:

- Chiến sự biên cương đã kết thúc, Tĩnh Thiên Quân liên tiếp phá hai tòa vương quốc đại thắng mà về, ở trong tương lai không xa, Vũ Tĩnh Huyết sẽ trở về Hoàng Thành...

Dịch+Biên: Hào Ca

Nhóm dịch Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch