Kiền Vũ Tâm cùng Cổ lão nghe đến đây thì sững sờ, khó khăn lắm mới hoàn hồn lại được.
Trong mắt bọn họ thì di tượng ở Lạc Hà Cốc chỉ là một lần kì ngộ, tuy có không ít mạo hiểm giả chết đi nhưng cũng vì đoạt bảo mà chết.
Không nghĩ tới phía sau màn lại tồn tại một kế hoạch khủng khiếp như vậy!
- Dùng linh tài cùng linh thú tới hấp dẫn người khác, sau đó nuốt lấy sức sống tăng cường thực lực bản thân mình, thủ đoạn độc ác như thế đúng là không thẹn với ba chữ Cửu Quỷ Tông.
Sở Hành Vân không hề che giấu vẻ chán ghét, hắn lạnh lùng nói.
- Ngươi nói vậy là sai rồi!
Cô gái áo đen đột nhiên cười ha hả, tiếng cười âm hiểm giống như ma quỷ khiến cả tòa đại điện rung động, nàng gằn giọng nói:
- Cảnh Thiên Ngữ ta cũng không phải người của Cửu Quỷ Tông, Cửu Quỷ Hồi Linh Quyết này là do ta ngẫu nhiên đạt được từ trong một tòa bí cảnh. Khi đó ta gặp phải bình cảnh, khổ tu mười năm nhưng không có cách nào bước chân vào Âm Dương Cảnh, Cửu Quỷ Hồi Linh Quyết này xuất hiện giống như đưa than sưởi ấm giữa mùa đông lạnh.
- Bởi vậy ngươi mới tổn hao tâm trí bày ra một đống kế hoạch, không tiếc biến mình thành bộ dạng người không ra người, quỷ không ra quỷ này?
Sở Hành Vân bỗng nở nụ cười kèm theo ánh mắt khinh thường.
- Âm dương trong cơ thể không còn, chỉ còn lưu lại mỗi tử khí sẽ chẳng khác gì bất tử, đặc biệt khi tu luyện không cần phải hấp thu linh lực, ta chỉ cần không ngừng giết người, đồng thời thôn phệ sức sống của bọn chúng đúng là quá tiện lợi. Ngươi xem đi, ta mới tỉnh lại có ba tháng đã khôi phục tu vi Địa Linh Cảnh cửu trọng có phải quá dễ dàng hay không?
Cảnh Thiên Ngữ quơ tay, khí tức màu xám đen lượn lờ quanh thân thể nàng khiến khuôn mặt có vẻ dữ tợn.
- Rõ ràng ác nhân mà còn dám nói những lời như vậy, ta thật sự cảm thấy tiếc cho ngươi!
Sở Hành Vân hai mắt hèn mọn nhìn Cảnh Thiên Ngữ giống hệt như nhìn một bộ xương khô.
Dù sao thì trong cơ thể nàng ta đã mất hết sinh cơ, âm dương cũng không còn, từ một khía cạnh nào đó nàng ta chẳng khác gì người chết.
- Chỉ là một tên nhóc con mà dám giáo huấn ta, ngươi thực sự rất can đảm!
Hai mắt Cảnh Thiên Ngữ híp lại, giọng nói bén nhọn như châm:
- Đợi sau khi ta nuốt hết tất cả sinh cơ, đến lúc đó xem ngươi còn có thể nói những lời này hay không!
Sau đó Cảnh Thiên Ngữ giơ hai tay lên thật cao huy động trong hư không, từng tia sáng đen xuất hiện, tổng cộng có mười tám đạo, mỗi một đạo đều là một bóng người đứng ở giữa đại điện, đầu đội nón đen không có chút sinh cơ nào.
Ánh mắt Sở Hành Vân lạnh lùng nhìn mười tám bóng người đằng trước, hắn bỗng nhiên hô lên:
- Linh khôi!
- Cái gì? Ngươi nói mười tám bóng người này đều là linh khôi?
Kiền Vũ Tâm kinh ngạc nhảy dựng lên.
Nàng từng nghe sư tôn nói ở mấy trăm năm trước trong Bắc Hoang Vực có một tông môn không giỏi tranh đấu, cũng không giỏi kinh doanh nhưng lại chế tạo ra được một loại đồ vật gọi là linh khôi.
Nghiêm chỉnh mà nói, linh khôi cùng khôi lỗi không có gì khác nhau.
Khác biệt duy nhất chính là giữa linh khôi và người điều khiển có một tia liên hệ, chỉ cần người điều khiển vừa âm thầm ra lệnh thì linh khôi sẽ lập tức thực hiện nhiệm vụ, thật sự rất kì diệu.
Chỉ cần có linh khôi hỗ trợ thì khai khẩn đất hoang hay phá đá dời núi đều có thể dễ dàng hoàn thành, thậm chí có một chút linh khôi đặc biệt còn có khả năng chiến đấu.
Nhưng sau một cuộc chiến ở mấy trăm năm trước, tông môn này đã bị tiêu diệt hoàn toàn, linh khôi cũng theo đó mà biến mất tăm hơi, ở bên trong Bắc Hoang Vực rất khó khăn tìm nhìn thấy một đầu.
- Không ngờ cũng có vài phần nhãn lực!
Cảnh Thiên Ngữ đứng ở phía sau mười tám linh khôi, nàng có chút đắc ý nói:
- Mười tám linh khôi này năm đó ta đã may mắn đoạt được, từ lúc ấy trở đi vẫn luôn thận trọng cất giữ, tuy mười tám đầu linh khôi này chỉ là tam sát linh khôi có tu vi tương đương với võ giả Địa Linh Cảnh tam trọng nhưng để thu thập các ngươi đã quá đủ.
Sau đó Cảnh Thiên Ngữ liền bắt ấn, hai tay đánh ra đồng thời quát lớn:
- Giết hết bọn chúng cho ta!
Âm thanh răng rắc vang lên, ở ngay trước ngực mười tám đầu tam sát linh khôi phát ra một ít ánh sáng, lũ linh khôi lúc mới đầu còn di chuyển thô cứng, nhưng qua vài giây chỉ còn lưu lại tàn ảnh.
- Cẩn thận!
Sở Hành Vân vừa mở miệng nhắc nhở thì đã có mười đầu linh khôi hạ xuống phía sau bọn họ, nắm đấm cùng lúc đánh ra kèm theo âm sát khí bao phủ Kiền Vũ Tâm cùng Cổ lão.
- Hừ, xem ta đây!
Kiền Vũ Tâm bắt đầu sử dụng Thanh Phong Trường Kiếm, kiếm khí một hóa ba, ba hóa mười, mười hóa trăm, trăm hóa nghìn đạo kiếm khí xuyên thủng những đầu linh khôi này.
Nhưng Kiền Vũ Tâm chưa kịp mừng rỡ liền phát hiện kiếm khí của nàng đánh lên người linh khôi lại không gây ra bất kì tổn thương gì, chỉ lưu lại dấu vết rất mờ rồi sau đó nhanh chóng biến mất.
Tình hình bên phía Cổ lão cũng giống hệt như vậy.
Cả người hắn bao phủ trong hỏa diễm, đánh ra mấy quyền chỉ đủ phá hủy quần áo cùng vật dùng ngoài thân của linh khôi, còn thân thể chúng vẫn còn nguyên vẹn.
Cảnh Thiên Ngữ cười lạnh nói:
- Linh khôi mạnh nhất cũng không phải tu vi mà là lực phòng ngự, bằng sức của mấy người các ngươi thì dù có đấu ba ngày ba đêm cũng không thể làm gì được chúng!
- Phải vậy không?
Giọng Sở Hành Vân bất ngờ vang lên, Vạn Thú Hỏa xuất hiện trên tay hắn, hỏa quang gào thét phóng tới mấy đầu linh khôi, khi thân thể chúng tiếp khúc thì bắt đầu biến dạng đồng thời bốc mùi hôi thối.
- Tiểu tử, ngươi lại dám phá hư chuyện tốt của ta!
Cảnh Thiên Ngữ bắt đầu hận Sở Hành Vân đến thấu xương, đối phương không chỉ phá hủy kế hoạch của nàng mà còn hủy luôn mấy đầu tam sát linh khôi.
Thù mới hận cũ chất chứa đầy trong lòng khiến cả người Cảnh Thiên Ngữ tỏa ra sát khí kinh khủng.
Hưu!
Cảnh Thiên Ngữ bỗng nhiên biến mất tại chỗ sau đó hiện ra trước mặt của Sở Hành Vân, Quỷ Trảo xuất ra, mỗi một trảo đều tỏa ra khí lạnh kèm theo tử khí khiến người khác cảm thấy khó chịu.
Ầm ầm!
Quỷ Trảo đánh vào Vạn Thú Hỏa, tử khí màu đen cùng hỏa quang màu tím không ngừng va chạm vào nhau trên không trung, mỗi một lần va chạm đều khiến trung tâm đại điện rung chuyển.
- Hỏa diễm thật quỷ dị, ở bên trong còn có hư ảnh một con chó sói tràn đầy khí tức bá đạo, chỉ tiếc tu vi của ngươi quá thấp nên căn bản không thể phát huy ra thực lực chân chính của nó.
Cảnh Thiên Ngữ đầu tiên là kinh ngạc sau đó lộ vẻ tham lam, nàng lạnh lùng nói:
- Tuy nhiên đợi sau khi ngươi chết thì ngọn lửa này sẽ là của ta, chỉ có trong tay ta mới khiến nó phát huy ra tác dụng lớn nhất!
Hai tay nàng đánh về phía trước phun ra từng đợt tử khí, khi chúng tiếp xúc với cơ thể Sở Hành Vân thì người hắn trở nên khô vàng, rõ ràng là bị hút đi sức sống.
- Không tốt!
Kiền Vũ Tâm thấy thế liền lập tức muốn trợ giúp Sở Hành Vân.
Nhưng nàng mới cử động đã bị chín đầu tam sát linh khôi chắn ngay trước mặt, từng quyền nặng nề đánh ra kèm theo cổ khí tức hỗn loạn thổi bay thân thể nàng đập vào trên vách tường phun ra từng ngụm máu.
Cổ lão cũng gặp tình trạng tương tự, những linh khôi này quá mạnh mẽ, lấy thực lực của hắn cũng không thể làm gì, ngay cả võ linh cũng bị đánh nát khiến hắn liên tục hộc máu.
Cảnh Thiên Ngữ thấy tình cảnh của hai người như vậy liền liên tục cười khinh thường:
- Chỉ bằng chừng ấy thực lực mà dám xông vào cung điện của ta, đúng là không biết tự lượng sức mình. Nhưng các ngươi cứ yên tâm, ta sẽ nhanh chóng siêu thoát cho từng người một.
Tử khí càng trở nên nồng đậm như một dòng nước lũ tràn vào trong cơ thể Sở Hành Vân.
Da dẻ toàn thân Sở Hành Vân bắt đầu khô vàng giống như lão giả gần đất xa trời, chỉ cần một ngọn gió cũng đủ thổi bay hắn.
- Kết thúc rồi.
Cảnh Thiên Ngữ đặt hai tay trên đỉnh đầu Sở Hành Vân, khi chuẩn bị nuốt chừng tia sinh cơ cuối cùng thì lại cảm giác được một cổ khí tức kì lạ tràn ra từ trong cơ thể Sở Hành Vân.
Cổ hơi thở này vô cùng cổ quái, nó không chỉ vô cùng nóng bức mà còn tràn đầy sức sống khiến thân thể khô héo của Sở Hành Vân bắt đầu hồi phục lại.
- Tại sao có thể như vậy?
Biểu cảm trên mặt Cảnh Thiên Ngữ bỗng đọng lại.
Nàng ngẩng đầu liền phát hiện ở mi tâm của Sở Hành Vân có một ấn ký hình ngọn lửa đang không ngừng chuyển động, từ từ biến thành thực chất, sau cùng hóa thành hư ảnh phượng hoàng phá không mà ra!