Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 261: Tụ Linh Dưỡng Mạch

Chương 261: Tụ Linh Dưỡng Mạch




Vũ Tĩnh Huyết trời sinh hiếu chiến, là nhân vật kiêu hùng, nếu như Lưu Vân Hoàng Triều rơi vào trong tay hắn thì sợ rằng ngay cả Lăng Tiêu Vũ Phủ đều sẽ bị hắn điều khiển, trở thành công cụ hắn dùng chinh chiến với các hoàng triều khác.

Hoa Vân Hà thân là phủ chủ Lăng Tiêu Vũ Phủ, đương nhiên không muốn tình thế phát triển đến loại tình trạng này. Từ lúc vừa mới bắt đầu, hắn liền chọn đứng ở mặt đối lập với Vũ Tĩnh Huyết, thà chết chứ không chịu khuất phục.

Bởi vậy, hắn cũng muốn Sở Hành Vân gia nhập trận doanh của mình, cùng liên thủ, chung sức ngăn địch.

Sở Hành Vân nhìn thiệp mời trước mặt trong chốc lát, cuối cùng đưa tay nhận lấy, bình tĩnh nói:

-Dạ yến bảy ngày sau, ta sẽ tham dự, tuy nhiên ta cũng sẽ không quy thuận Lưu Vân Hoàng Tộc.

Ông!

Tâm tình Hoa Vân Hà đột nhiên trầm xuống, hắn cảm giác trái tim như bị bóp lại, hô hấp cực kỳ trắc trở.

Sở Hành Vân không nhanh không chậm tiếp tục nói:

-Đối với cách cục phân tranh trong Hoàng Thành, ta không có chút nào hứng thú. Ngôi vị hoàng đế thuộc sở hữu người phương nào cũng không hề quan hệ với ta, mục đích của ta rất đơn giản: giết chết Vũ Tĩnh Huyết, báo mối thù năm đó. Cho nên, ngày đó ta sẽ dự dạ yến, nhưng ta cũng sẽ không tuyển chọn theo bất kỳ bên nào, ta chính là ta, không thuận theo ai, cũng không đối chọi với ai.

Trước đây, lí do Sở Hành Vân không ly khai Lưu Vân Hoàng Triều chính là vì điều tra chuyện năm xưa.

Hiện tại, mục tiêu của hắn vẫn giống như trước, giết chết người xuất thủ năm đó, báo đại thù.

Vũ Tĩnh Huyết chính là một trong những đầu sỏ gây nên chuyện năm đó, vô luận như thế nào thì Sở Hành Vân đều muốn giết hắn, nhưng đồng thời hắn cũng không muồn rơi vào tranh đấu giữa thế lực trong Hoàng Thành.

Dù sao thì không lâu sau trong tương lai, Sở Hành Vân sẽ rời đi Lưu Vân Hoàng Triều, trước tiên đi Cửu Hàn Cung, sau đó là Tinh Thần Cổ Tông, thậm chí một lần nữa trở lại chân linh đại lục, tìm cơ hội tiến vào cảnh giới Đế Cảnh.

Nghe xong những lời nói này, từ trên người của Sở Hành, Vân Hoa Vân Hà cảm thấy một cổ khí tức hào hùng. Chính cổ khí tức này làm lời đã đến khóe miệng lại bị hắn cưỡng ép nuốt trở vào, đầu gật một cái tựa như ngộ ra điều gì đó.

Lúc Sở Hành Vân ly khai Lăng Tiêu Điện thì màn đêm đã phủ xuống.

Trong màn đêm đen, những ngôi sao cùng vầng trăng trên bầu trời tỏa ra ánh sáng nhè nhẹ bao phủ khắp Lăng Tiêu Vũ Phủ, thậm chí cả Hoàng Thành làm cho cả một mảnh không gian đều lộ ra một cảm giác yên tĩnh.

-Đêm yên tĩnh như vậy, rất nhanh sẽ không còn tồn tại nữa.

Lận Thiên Trùng nhảy xuống bên cạnh Sở Hành Vân, ngẩng đầu nhìn vầng trăng trên bầu trời đêm, hơi chút cảm thán nói.

Thấy bộ dáng Lận Thiên Trùng như vậy, Sở Hành Vân cười nhạt một tiếng, đồng dạng ngẩng đầu ngắm nhìn khung cảnh bầu trời đêm.

Chỉ bất quá trong con ngươi Sở Hành Vân cũng không có ý tứ cảm thán mà lại lóe ra từng tia tinh mang, hắn đối với buổi dạ yến bảy ngày sau, thậm chí đối với cách sự biến hóa của cục sau này, có tuyệt đối tự tin.

...

Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa ló dạng.

Lúc ánh nắng sớm mai vừa hạ xuống, trên Tề Vân Phong đột nhiên vang lên những tiếng động lớn làm huyên náo cả một khu vực.

Tề Vân Phong, chính là ngọn núi cao nhất trong Lưu Vân Sơn Mạch. Ngọn núi này cao tới 3300 trượng, như một ngọn tháp cổ cao chọc trời, thẳng nhưng vẫn đứng vững giữa núi non trùng điệp, đỉnh núi nằm khuất trong mây.

Trên ngọn núi hùng vĩ này, những cây cổ thụ cành lá xum xuê, vân vụ mờ ảo vây xung quanh lộ ra vài phần khí tức cổ xưa. Nếu có người đứng ở núi này thì sẽ cảm thấy dù chỉ là một hạt bụi nhỏ bé thì cũng không tầm thường chút nào.

Tương truyền nghìn năm trước, bên trong Lưu Vân Sơn Mạch cũng chưa tồn tại ngọn núi Tề Vân Phong này.

Vào lúc đó, trên bầu trời đột nhiên bạo phát một hồi thiên tai vẫn thạch. Trận thiên tai này vừa qua, trung tâm Lưu Vân Sơn Mạch liền đột nhiên xuất hiện một ngọn núi cao chọc trời, ngọn núi này chính là Tề Vân Phong.

Lại lịch của Tề Vân Phong có chút huyền diệu, Sở Hành Vân không thể nào phán đoán được thật giả ra sao, nhưng thông qua phương pháp vọng khí, hắn có thể cảm giác được một cách rõ ràng chỗ Tề Vân Phong tồn tại, linh lực hùng hậu như thác, mơ hồ lan tỏa ra bên ngoài.

Cổ khí tức này tên là Hồn Trọng Chi Khí, trường tồn với trong thiên địa, bất hoại bất diệt, dù cho có gặp vô tận tai nạn, cũng có thể tồn tại độc lập. Cũng chính là bởi vì điểm ấy, trải qua thiên niên tuế nguyệt(1), Lưu Vân Sơn Mạch đã hoàn toàn bị chôn vùi, nhưng Tề Vân phong, vẫn tồn tại như cũ.

Mà đây, cũng chính là nguyên nhân Sở Hành Vân lựa chọn Tề Vân phong.

Lúc này, ở trên Tề Vân Phong xuất hiện vô số bóng người.

Bọn họ phân cách cực kỳ chỉnh tề, hoặc là khổ luyện đan dược, hoặc là kiến tạo lầu các, hoặc là xây dựng đường sá, trên người mỗi người đều có quần áo có ký hiệu riêng, xác định rõ ràng công tác nhiệm vụ.

Ở trên đỉnh núi Tề Vân Phong, đám người Sở Hành Vân cùng Tuyết Đương Không đang tụ tập ở chỗ này.

-Trải qua mấy ngày đẩy nhanh tốc độ, tổng thể đã bố trí xong mắt trận Du Long Ngưng Linh Trận, chỉ bất quá, chỉ bằng tiến độ hiện tại, sợ rằng khó có thể ngay lập tức kích hoạt.

Tuyết Đương Không nhìn trận văn tối nghĩa phía trước, có chút bất đắc dĩ nói.

Du Long Ngưng Linh Trận chính là tụ linh đại trận, tuy nói sau khi trải qua đơn giản hoá từ Sở Hành Vân chỉ còn 108 đạo mắt trận, nhưng dù vậy, uy lực cũng có thể so với linh trận lục cấp.

Hiện tại, Tuyết Đương Không đã đem mắt trận bố trí xong, nhất định phải kiểm tra cực kỳ tỉ mỉ, chỉnh sửa tất cả những chỗ sai sót thì mới có thể thử đi kích hoạt, nếu không, hết thảy đều là công cốc.

-Kích hoạt? Ai nói ta muốn kích hoạt Du Long Ngưng Linh Trận?

Sở Hành Vân hỏi lại một câu khiến trên mặt Tuyết Đương Không đều là vẻ nghi hoặc, hắn có chút không kiên nhẫn hỏi:

-Nếu ngươi không muốn kích hoạt Du Long Ngưng Linh Trận thì vì sao lại bảo ta ngày đêm làm không ngừng nghỉ để hoàn thành nó?

Khoảng thời gian trước, Sở Hành Vân đột nhiên tìm Tuyết Đương Không, bảo hắn bỏ qua tất cả nhiệm vụ khác, toàn lực bố trí Du Long Ngưng Linh Trận.

Tuyết Đương Không nghe vậy, còn tưởng rằng Sở Hành Vân muốn kích hoạt Du Long Ngưng Linh Trận, lúc này mới dẫn người làm việc ngày đêm đẩy nhanh tốc độ, nhưng mà Sở Hành Vân lại nói, hắn chưa bao giờ nghĩ tới muốn kích hoạt Du Long Ngưng Linh Trận.

Điều này làm cho Tuyết Đương Không có chút dở khóc dở cười, tâm thần buông lỏng, lập tức cảm giác thấy một cơn mệt mỏi xuất hiện trên đầu.

Thấy dáng vẻ Tuyết Đương Không, Sở Hành Vân nở nụ cười, tiến lên vài bước nói:

-Mấy ngày trước đây, ta nghe các ngươi nói chuẩn bị kiến tạo chỗ tu luyện ở trên Tề Vân Phong, từ đó người thương hội chúng ta có thể tùy thời tu luyện. Ta nghĩ việc này cũng rất trọng yếu nên ta quyết định đem khu vuẹc tu luyện này xây ở vị trí trận tâm Du Long Ngưng Linh Trận.

Lộp bộp!

Đám người cảm thấy cực kỳ kinh ngạc, đem chỗ tu luyện kiến tạo ở vị trí trận tâm linh trận, chuyện như vậy, bọn họ chưa từng thấy qua, thậm chí ngay cả nghe đều chưa nghe nói qua.

Trận tâm chính là hạch tâm của linh trận, là căn bản tồn tại của linh trận.

Nếu là chỗ tu luyện kiến tạo ở vị trí trận tâm thì nhất định sẽ ảnh hưởng việc vận chuyển của linh trận, huống hồ, Du Long Ngưng Linh Trận còn chưa hoàn toàn kích hoạt, cho dù kiến tạo chỗ tu luyện, theo lẽ thường cũng là không hề tác dụng.

Sở Hành Vân đem tất cả vẻ nghi hoặc của mọi người đều thu vào trong mắt, cũng không nói gì, mà cất bước đi thẳng tới vị trí trung tâm Du Long Ngưng Linh Trận.

Chỉ thấy hắn tinh tế quan sát một vòng, đột nhiên đem Trảm Không kiếm rút ra, trực tiếp đâm vào dưới nền đất.

Phốc!

Kiếm khí sắc bén xuất hiện, trên mặt đất lập tức lan tràn ra rậm rạp chằng chịt vết nứt, sau đó Sở Hành Vân đem Trảm Không kiếm rút ra, hai tay bắt đầu liên tục vận ra từng cái thủ ấn phức tạp.

Cuối cùng, hắn giơ hai tay dựng lên cao, trực tiếp vỗ vào hạch tâm linh trận.

-Ngưng!

Một tiếng quát như sấm từ trong miệng Sở Hành Vân thốt ra.

Nhất thời, một trận âm thanh ùng ùng vang lên.

Dưới sự ngạc nhiên của đám người Tuyết Đương Không, lấy Sở Hành Vân làm trung tâm, từng đạo quang mang linh lực nỡ rộ, theo vết nứt vừa xuất hiện kéo dài ra, cuối cùng đem 108 đạo mắt trận câu thông cùng nhau.

Ông!

Trong hư không, đột nhiên nổi lên một cổ cuồng phong cuồn cuộn. Trong cuồng phong không ngờ lại xen lẫn một tia linh lực, theo gió xuất hiện, theo gió mà đi, tạo thành một cái vòng xoáy tuần hoằn, ngưng tụ ở ngay phía trên Du Long Ngưng Linh Trận.

Hơn nữa, theo linh lực không ngừng dũng mãnh vào, chính lấy mắt thường có thể thấy được tốc độ tăng trưởng của vòng xoáy này, tiếng gió ngày càng lớn, có xu thế bao phủ toàn bộ ngọn Lưu Vân Phong.

-Rõ ràng còn chưa khải linh, Du Long Ngưng Linh Trận này lại có thể bắt đầu vận chuyển???

Tuyết Đương Không trợn mắt há hốc mồm nhìn. Du Long Ngưng Linh Trận có công dụng chính là hội tụ linh lực, giờ khắc này, thiên địa linh lực đang điên cuồng ngưng tụ đến Lưu Vân Phong.

-Chưa khải linh, linh trận tuyệt đối không thể kích hoạt vận chuyển. Vừa rồi, ta chỉ là mượn thần văn lực của Trảm Không Kiếm xuyên thủng tâm Tề Vân Phong, dùng nó bố trí cách cục tụ linh, nuôi dưỡng thiên địa linh mạch.

Sở Hành Vân đem mồ hôi trên trán xóa đi, đồng thời nói với giọng rất là tùy ý, nhưng lại làm cho toàn đám người Tuyết Đương Không hoàn toàn ngốc trệ.

Cả không gian cực kì rộng lớn trở nên hoàn toàn yên tĩnh.

Chỉ có vô tận cuồng phong quanh quẩn ở trong hư không, phát sinh tiếng gió thổi tê tê.

------------------------------------------

(1)thiên niên tuế nguyệt : khoảng thời gian cực kỳ dài, không xác định rõ.

Dịch giả : Lushi

Biên : Mei_hnmn

Team dịch : Vạn Yên Chi Sào

Nguồn : truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch