Vào giờ khắc này, ngay cả Sở Hành Vân cũng đều cảm giác được vướng chân vướng tay, ngước nhìn lên hai thân ảnh sắc bén trong hư không, anh mắt lóe lên không ngừng, xuy nghĩ sâu xa.
Ùng ùng !
Lúc này, một tiếng chạy dồn dập vang lên, cắt đứt mạch suy nghĩ của Sở Hành Vân.
Mọi người nhìn lại theo tiếng kêu, thấy cách đó không xa, xuất hiện một nhóm thân ảnh, từ sườn núi chạy nhanh tới, rơi vào trung ương đỉnh núi, toàn thân lộ ra sự hốt hoảng.
- Dương trưởng lão, các ngươi lên đây làm gì?
Hoa Vân Hà nhìn về phía người cầm đầu tràn đầy nghi hoặc hỏi.
Đoàn người này, rõ ràng là đám người Dương Viêm trấn thủ ở sườn núi.
Dựa theo mọi người bố cục, đoàn người Dương viêm phải ở nơi sườn núi, phải ở chỗ này bày ra phòng tuyến, gắt gao ngăn cản Tĩnh Thiên Quân tiến lên, nhưng bây giờ, Dương Viêm bọn họ lại ly khai phòng tuyến đi về đỉnh Tề Thiên Phong.
Một màn này, không chỉ có làm Hoa Vân Hà tràn đầy nghi hoặc, mà còn làm mọi người xung quanh nhíu lông mày suy nghĩa.
- Phòng tuyến chúng ta bày ra đã bị phá rồi.
Dương Viêm có thể cảm nhận được ánh mắt nghi ngờ của mọi người, thở dài nói:
- Không lâu, trên người Tĩnh Thiên Quân đột nhiên tuôn ra sát khí cuồng bạo vô tận, cổ sát khí kia ngưng tụ thành kỵ binh chi ảnh, xông tận lên trời, dễ dàng phá hủy phòng tuyến, hơn nữa, phàm là ai tiếp xúc được đạo của kỵ binh chi ảnh, huyết nhục bị ăn mòn điên cuồng, cho đến khi hóa thành xương khô.
Nghe vậy, tâm thần mọi người đều kinh hoàng, 3000 Tĩnh Thiên Quân, không hổ là thủ đoạn bồi dưỡng quân của Vũ Tĩnh Huyết, cư nhiên cất dấy thực lực khủng khiếp như vậy.
- Phòng tuyến bị phá, Tĩnh Thiên Quân chẳng phải rất nhanh điên cuồng tấn công lên núi sao?
Sở Hổ nhìn về trước phía trước, lộ ra thần sắc hoảng sợ.
Bất quá, Dương Viêm cũng lắc đầu nói:
-Tĩnh Thiên Quân phá vỡ phòng tuyến, cũng không có thừa cơ truy kích, trái lại lựa chọn rút xuống đóng quân ở phía chân núi.
- Rút về phía sau?
Đoàn người nghe được lời của Dương Viêm đầu sững sờ, trong lòng dựng lên nghi ngờ.
Lúc này, Vũ Tĩnh Huyết đánh một trận cùng Lận Thiên Trùng, tuy nói song phương bất phân thắng bại, nhưng Lận Thiên Trùng đã xuất hiện mệt mỏi, nếu như Tĩnh Thiên quân xông lên đỉnh núi, trận chiến này bọn họ không có phần thắng nào.
Giữa lúc Sở Hổ tiếp tục đặt câu hỏi, Dương Viêm ánh mắt trầm xuống nói:
- Kỳ thực, thời gian Tĩnh Thiên quân lui về chân núi, đã có mấy chi đội ngũ lướt vào hoàng thành, đóng ở chỗ chân núi, đã đem Tề Thiên phong bao vây lại.
Sở Hành Vân lập tức hỏi:
- Đội ngũ này có chừng bao nhiêu người?
Dương Viêm dừng một chút trả lời:
- Không nhiều lắm, có chừng hai vạn người, chỉ bất quá, trong quá trình chúng ta tiến về đỉnh núi, càng ngày càng nhiều quân đội tiến tới gần, hiện tại, sợ là có mười vạn người.
- Vũ Tĩnh Huyết bồi dưỡng ra 3000 Tĩnh Thiên quân, chúng cũng có thể nắm giữ cuồng bạo sát khí, nếu toàn lực liều chết xung phong, nhất định có thể nhấc lên một trận phong tinh huyết vũ, bất quá, ở giữa hỗn chiến, bọn họ vô pháp chú ý toàn cục, sợ sẽ có sơ sẩy.
- Sở dĩ, Tĩnh Thiên quân rút lui về phía chỗ chân núi, chuẩn bị tập kết trăm vạn hùng binh, một lần tiến công lên núi, đến lúc đó, trong chúng ta bất luận người nào cũng đừng hỏng chốn thoát.
Ùng ục!
Đoàn người bị Sở Hành Vân nói đến sợ rồi, đều nuốt một ngụm khí lạnh, bọn họ thực lực cố nhiên không kém, nhưng nếu đối mặt với trăm vạn hùng binh thì nhỏ bé đến phát hờn, căn bản vô pháp dùng lực.
Nếu như, Vũ Tinh Huyết cùng Lận Thiên Trùng đánh một trận, mà người thắng cuối cùng là Vũ Tinh Huyết thì mọi người đều đợt tàn sát, máu nhuộm Tề Thiên phong.
Nghĩ đến đấy, tất cả mọi người đều nhìn lên đại chiên kinh thiên động địa trong hư không, tâm thần căng thẳng cực điểm, đem tính mạng của mình phó thác lên người của Lận Thiên Trùng.
Sở Hành Vân đứng ở trong đoàn người, thần sắc biến ảo không ngừng, bỗng linh lực trong người hắn tuôn ra, xông lên vòm trời, nhập vào trong hư không hỗn loạn.
- Lận tiền bối!
Sở Hành Vân không mở miệng, nhưng lại có truyền vào trong đầu Lận Thiên Trùng lúc này, lầm Lận Thiên Trùng cô ý nhìn về phía phương vị Sở Hành Vân đang đứng.
-Ta hiện đang lợi dụng bí pháp , trực tiếp câu thông với ngươi, trừ ngươi ra, không ai có thể nghe thấy.
Thanh âm thứ hai của Sở Hành Vân vang lên:
- Lận tiền bối, trên người Vũ Tĩnh Huyết có một luồng cực sát khí, khí này chính là sát khí bổn nguyên, có thể không ngừng hấp thu sát khí tăng cường thực lực Vũ Tĩnh Huyết.
- Thì ra là thế, thảo nào thực lực tên này cường hãn vậy.
Lận Thiên Trùng nhất thời bừng tỉnh, đôi mắt nhìn về phía trước, phát hiện sát khí này đang nhâm vào cơ thể Vũ Tinh Huyết, khiến cho khí tức đối phương càng ngày càng cuồng bạo, không xuất hiện một tia mệt mỏi.
- Hiện tại, sát khí này tràn đầy cả tòa thành, có thể nói là vô cùng vô tận, nếu như theo lời ngươi nói, chẳng phải Vũ Tinh Huyết đứng ở thế bất bại?
Lận Thiên Trùng hỏi một tiếng, tâm thần lập tức rơi xuống đấy cốc.
Sở Hành Vần không trả lời ngay, hắn chỉ trầm mặc một lát, giọng nói mang theo một tia kiên định:
- Lận tiền bối, ngươi có thế bám lấy Vụ Tinh Huyết, giúp ta tranh thủ một ít thời gian?
Tiểu tử, người có phải còn giấu con bài tẩy gì không?
Lận Thiên Trùng nhìn Sở Hành Vân liếc mắt, đã thấy Sở Hành Vân sắc mặt ngưng đọng phum ra một chữ:
-Ừ!
Một lời ngắn ngủi, khôn mặt Lận Thiên Trùng lập tức run rẩy, vẻ mặt dở khóc dở cười.
Vừa mới bắt đầu, Lận Thiên Trùng nghe được Sở Hành Vân truyền âm, cho rằng Sở Hành Vân sinh lòng sợ hãi, không muốn tiếp tục ác chiến, định tập hợp tất cả lực lượng mở một con đường máu.
Trăm triệu lần không ngờ tới, Sở Hành Vân căn bản không có nghĩ đến chạy, hơn nữa trong tay của hắn còn ẩn dấu con bài tẩy, muốn Lận Thiên Trùng tranh thủ thời gian vì hắn.
- Ngươi tiểu tử này, rốt cục là thần thánh phương nào, đến lúc tình thế nghiêm trọng này, lại còn nắm chắc.
Lận Thiên Trùng cười mắng một tiếng, thần sắc chậm dãi khôi phục, lại hỏi:
- Người cân cần bao nhiêu thời gian?
- Sợ Hành Vân có một chút run nói:
- Một khắc đồng hồ!
Vũ Tinh Huyết đang điên cuồng hấp thu, thực lực hắn thời khắc này đã muốn hơn Lận Thiên Trùng một bậc, nếu tình huống như vậy, muốn Lận Thiên Trùng kiên trì một khắc đích xác là làm khó hắn.
- Được thì một khắc đồng hồ.
Lận Thiên Trùng không chần chờ chút nào quát lên:
- Một khắc đồng hồ sau, nếu con bài chưa lật của ngươi không có hiệu quả thì cho dù Vũ Tĩnh Huyết không ra tay, ta cũng không tha cho người!
Lời nói này mang theo ý uy hiếp, kỳ thực cũng tràn đầy tín nhiệm, làm trong lòng Sở Hành Vân xuất hiện một tia ấm áp.
Chỉ thấy hắn hít mội hơi thật sâu, chắc chắn nói:
- Lận tiền mối yên tâm, chỉ cần lá bài tẩy này vừa ra, trận chiến này chúng ta nhất định thắng lợi.