Sở hành vân nhìn lưu quang sương mù trước mặt, cười lộ ra vẻ hài lòng.
Lưu quang này, chính là cái linh mạch thật nhỏ kia phát ra.
Lúc đó, Sở Hành Vân thôi động Du long ngưng linh trận, lấy oai tâm trận, hấp thu thiên địa chi lực của núi Lưu Vân, do đó ngưng tụ ra một tia linh mạch, cải thiện hoàn cảnh Tề Thiên Phong
Dạ yến sau đó, Vũ Tĩnh Huyết dẫn trăm vạn đại quân đánh tới, Sở Hành Vân lo lắng du long ngưng linh trận bị phá hư, đã âm thầm rời đến phía giữa ngọn núi này, đồng thời âm thầm tích súc linh lực.
Lúc này, rốt cục cũng ngưng tụ ra hoàng cấp linh mạch.
- Lấy linh mạch làm căn cơ, có thế phát huy hoàn toàn năng lực của linh trận, với ta mà nói, khôn nghi ngờ gì nó là một đại trợ lực.
Sở Hành Vân thầm nghĩ trong đầu, bàn tay mở , đem thành linh châu ra.
Ông!
Thánh linh châu vừa xuất hiện, thì biến thành một đạo lưu quang, nhập vào giữa linh mạch hoàng cấp, hấp lực phát triển, giống như là dã thụ đói bụng, phải nuốt chửng hoàng cấp linh mạch.
Thấy một màn này, Sở Hành Vân không khỏi cười khổ một tiếng, tâm niệm vừa động, cỗ hấp lực càng thêm mạnh mẽ, tạo thành một cơn lóc, điên cuồng hấp thu thiên địa chi lực, phảng phất vĩnh viễn khôn ngừng nghỉ.
Không bao lâu sau, linh mạch lớn trên mười thước, chỉ còn sót lại bốn thước, mà xung quang thiên linh châu lại xuất hiện quang vực tử sắc, nhưng thứ quang vực này ngưng tụ lại thành ánh sáng, tản mát ra một cảm giác linh hoạt kỳ ảo huyền diệu. (quang vực hiểu như là các vùng sáng cho dễ nhé các đh)
Một cái quang vực này, không phải thánh linh khí mà là tiên linh khí.
Trước đây, sau khi Sở Hành Vân ly khai Tề Thiên phong, vừa chạy tới Thiết Phong quốc vừa nghiên cứu thánh linh châu.
Hắn nhớ kỹ, thánh tiên tộc, ngoại trừ thánh khí tràn đầy, ở giữa tộc đàn, vẫn tồn tại một lực lượng thần bí, có thể nói là thần tích.
Sở dĩ, Sở Hành Vân liền phỏng đoán cái thiên thánh linh châu này có chứa nhiều huyền diệu, chỉ là hắn không thể khám pha ra thôi.
Trải qua nghiên cứu cẩn thận, Sở Hành Vân phát hiện , thiên thánh linh châu còn có thể phun ra ra nuốt vào một luồn hơi thở tử u, cỗ hơi thở này chính là tiên linh khí.
Thánh linh khí dung cho tu luyện, võ giả chỉ cần hấp thụ một luồn, tốc độ tu luyện sẽ tang gấp bội, sẽ không xuất hiện bất kỳ bình cảnh nào, không bị tẩu hỏa nhập ma.
Mà tiên linh khí dung cho chiến đấu.
Theo như nghiên cứu thiên thánh linh châu, chỗ khí này có thể bám vào bất cứ vật gì, vừa có khả năng tấn công, vừa có khả năng dung hợp, thậm chí có thể cho thiên địa vạn vật dung hợp một thể, không tồn tại một khe hở.
Điểm này, làm Sở Hành Vân hiểu ra, trước đây, hăn ở thanh tiên tộc nhận được lực lượng thần bí, nhất định là tiền linh khí.
Thanh âm không ngừng vang lên, trên trời thánh linh châu điên cuồng thôn phệ hoàng cấp linh mạch, linh mạch chỉ còn lại một thước, mà những tử quang bây giờ biến thành một luồn hơi thở tử u.
Một màn như thế, làm khuôn mặt Sở Hành Vân co quắp lại.
Với linh mạch, mười thước là hoàng, trăm thước ngưng huyền, ngàn thước hóa địa, vạn thước thành tiên.
Tuy nói linh mạch này là linh mạch hoàng cấp thấp nhất, chỉ dài mười thước, nhưng ẩn chứa trong đó thiên địa chi lực, có thể so với ngàn vạn khỏa linh thạch.
Hiện nay, chính một cái linh mạch hoàng cấp, dĩ nhiên bị thiên thánh linh châu hấp thu hầu như không còn, vậy mà chỉ diễn sinh ra một luồng tiên linh khí.
Nói vậy, một luồng tiên linh khí này tiêu hao bằng nghìn vạn lần linh thạch.
Cái tiêu hao này làm Sở Hành Vân run lên một cái, đồng thời là trong lòng hắn ngập tràn tò mò, hắn muốn biết luồng tiên linh khí này sắc bén chỗ nào.
- Không nghĩ tới, ngươi lại dấu riêng một cái linh mạch.
Lúc này, có một đạo thanh âm vang lên, quanh quẩn ở khe núi, làm Sở Hành Vân ngưng trọng, lập tức nhìn qua.
- Ân Thiên Thành!
Sở Hành Vân thấy rõ người vừa tới, trong lòng không dám khinh thường, kiếm quang Tràm không kiếm nhấp nháy, cùng cực đao chạm nhau, kình phong nổ tung, rơi vào trên người Sở Hành Vân, nhưng không cách nào làm hắn lung lay.
Nhưng đạo quang mang này lại ẩn chứa hơi thở chí dương, làm linh hải Sở Hành Vân run lên một cái.
Lập tức, hắn thấy Ân Thiên Thành đánh tới lần thứ hai, võ linh Hỏa Sư hiện lên, bao phủ toàn bộ thân thể Ân Thiên Thành, phảng phấp như khoác lên người của hắn, đao thứ hai hạ xuống, hỏa quang tuôn trào, chém đến Sở Hành Vân.
- Huyết Ảnh!
Sở Hành Vân khẽ quát mộ tiếng, ánh sáng màu đỏ hồng ngập tràn, bao phủ toàn thân, trực tiếp xông vào giữa đao, Trảm không kiếm rời vỏ, hóa thành một kiếm khí đáng sợ, chém nát mọt thứ.
Ong ong ông!
Cực dương chi khi phủ xuống, làm toàn thân Sở Hành Vân đau đớn, nhưng tốc độ Sở Hành Vân vẫn không giảm mà còn tăng lên, vòng xoáy kiếm khí vỡ vụn, hóa thành một đạo kiếm ảnh tuyệt thế, trực tiếp hướng phía ngực Ân Thiên Thành đâm tới.
Tu vi Ân Thiên Thành đã đạt tới thiên linh tam trọng thiên, nếu Sở Hành Vân giao đấu chính diện phần thắng cực thấp, chỉ cực dương chi khí để hắn khó có thể chống đối.
Bởi vậy, nếu muốn thắng, phải một chiêu chế địch!
Thình thịch!
Kiếm ảnh đâm vào trên thân đai, bắn ra ánh sáng chói lóa, Sở Hành Vân cảm thấn bàn tay truyền đến nóng hừng hực, một cỗ khí tức nóng cuồng bạo như muốn rót vào cơ thể hắn, suýt nữa không cầm nổi kiếm.
- Chênh lệch giữa ta vừa ngươi giống như lạch trời, cho dù ngươi thủ đoạn trùng điệp, cũng đừng mơ tưởng thắng ta.
Ân Thiên Trùng nhe răng cười liên tục, đao mang chém vào khoảng không, đem Sở Hành Vân đánh bay ra ngoài, hung hăng đụng vào vách đá trên núi.
Cùng lúc đó, hình ảnh hùng sư hiện lên, cả người có hỏa diễm vô tận bao quanh, phá không mà lao đến, khiến cho không gian chở nên vặn vẹo, sư ảnh ngửa mặt lên trời hét lên giận dữ.
- Sở Hành Vân, người vừa ly khai một khắc, ta đã đoán được ngươi có thủ đoạn dấu kín, nên đã theo sát ngươi tới đây,lúc này, ngươi sẽ chết trong tay ta, mọi thứ ngươi có, tất cả sẽ thuộc về ta, haha!
Ân Thiên Hành phát ra tiếng cường điên cuồng, một đao hóa bảy, bảy đạo đao ảnh tuôn ra đồng thời, hướng thẳng đến thân thể Sở Hành Vân.
Đối mặt với một đao tuyệt sát của Ân Thiên Hành, sắc mặt của Sở Hành Vân nghiêm lại, bàn tay đảo qua, đem tiên linh khí nhét vào trong cơ thể.
Trong sát na, trêm người của Sở Hành vân xuất hiện một ánh sáng tử u nở rộ, thân ảnh phù phiếm nổi lên phía sau như thần linh vậy, cao tới trăm trượng, toàn thân lộ ra thần quang huyền diệu.
- Khí tức quỷ dị!
Ân Thiên Thành thấy thân ảnh tử u này, thân thể run lên một cái mạnh mẽ, trong lòng hiện lên một tia thuần phục, giống như con kiến đối diện với thần long cao thượng vậy, không dám có một chút bất kính nào.
Tiếp theo một cái chớp mắt.
Đạo thân ảnh tử u kia tiêu tán, một lực lượng hủy diệt tuôn ra, phá hủy đao mang, che lấp hỏa quang, thấm chí đem cả võ linh Hỏa Sư đánh xơ sác, in thật sâu vào con ngươi Ân Thiên Thành, làm hắn vô lực chống đối.
- Chém!
Sở Hành Vân gầm lên, đạp một cươc, thân thể toán lên hung quang huyết sắc, điên cuồng tràn ra, kiếm quang tịch diệt, khiến cho mọi thứ thứ phía trước đều phá hủy, chém đứt thân thể Ân Thiên Thành.
Tiên huyết nóng hổi phun ra như mưa, nhiễm đỏ mặt đất, làm khôn gian tràn đầy mùi máu tanh, đồng thời kết thúc cuộc đời Ân Thiên Thành, hắn bỏ mình tại chỗ.
Thân thể Sở Hành Vân khẽ run lên, trực tiếp ngồi trên mặt đất, thở hổn hền, ánh mắt hướng phía thiên thánh linh châu, trong long tràn đầy ngạc nhiên.
Vừa rồi, khi tiên linh khí dung nhập vào cơ thể hắn, hư không ngưng tụ thành một đạo hư ảnh.
Tuy nói đạo hư ảnh này chỉ tồn tại chốc lát, nhưng mang lực lượng hủy diệt, thật là khủng khiếp, đánh tan tác thế tiên công của Ân Thiên Thành, làm hắn mất đi sức phản khánh.
Nếu không, một kiếm kia của Sở Hành Vân, căn bản vô pháp chém chết Ân Thiên Thành.
- Đạo thân ảnh tử u kia, tuyệt không tầm thường, khẳng định có điều liên hệ với thanh tiên tộc, nhất là cái cái khí tức thiên địa này, chưa từng thấy qua, mặc dù là Võ Hoàng, cũng không thể tha ra ngoài.
Sở Hàn Vân trong long nhớ đến khí tức vô thượng, hai tròng mắt khép hờ, mỗng nhiên mở ra, hiện lên tinh mang, hư không trước mắt xuất hiện năm đạo ánh sát lớn trăm mét.
Năm đạo lưu quang này, rõ ràng là Sở Hành Vân có được từ huyền cấp linh mạch ở Thiên công bí cảnh.
Lúc này, chỉ thấy Sở Hành vân đứng ở năm đầu huyền cấp linh mạch, trong mắt hiện lên vẻ kiên quyết, búng tay , năm đầu linh mạch phá không mà đi, bay thẳng đến thiên thánh linh châu.