Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 341: Cảnh giới kiếm đạo

Chương 341: Cảnh giới kiếm đạo

Khi Sở Hành Vân cùng Hạ Khuynh Thành hai người rời khỏi đây, đến lúc thậm chí đều nhìn không thấy thân ảnh, nhưng đoàn người không rời đi lập tức mà là đứng ngẩn ngơ tại chỗ.

Sau một hồi bọn họ rốt cục phục hồi tinh thần, tan tác như chim muông, đem sự tình vừa mới phát sinh trắng trợn hô hào tuyên dương truyền ra ngoài.

Rất nhanh, cả Cổ Kiếm Thành đều sôi sục.

Phàm là võ giả nghe được tin tức này, đầu óc trống rỗng chỉ còn lại vô hạn đố kị.

Tuy nói Sở Hành Vân cự tuyệt cưới Hạ Khuynh Thành, nhưng cuối cùng Hạ Khuynh Thành cũng không tức giận còn chủ động mời Sở Hành Vân đến hàn xá.

Nữ nhân phong hoa tuyệt đại, thiếu nữ mơn mởn.

Nam nhituấn dật vô song, huyết khí phương cương.

Cô nam quả nữ ở cùng một nơi, rất dễ làm người ta không tự giác suy nghĩ miên man.

Cho nên giờ này khắc này trong Cổ kiếm thành, có vô số thanh niên tuấn kiệt cùng tụ tập một chỗ uống rượu ngắm trăng, phát ra từng đợt thanh âm cảm thán bất đắc dĩ.

Đối với tình huống bên ngoài, Sở Hành Vân mặc dù không tận mắt chứng kiến cũng có thể đoán được cái đại khái, trong lòng cười khổ không thôi.

Chuyến đi lần này tới Cổ kiếm thành, hắn vốn muốn thu mình không để thu hút sự chú ý của mọi người, hiện tại hắn trái lại thành cái đích cho mọi người chỉ trích, vô hình trung tạo ra không ít địch thủ.

-Bị những tên kia để mắt tới lần thí luyện này e rằng độ khó lại gia tăng không ít, nhưng so vật lấy được lần này, dù cho tạo nhiều địch thủ hơn nữa cũng đáng giá.

Sở Hành Vân ở trong lòng âm thầm nói, tâm thần ngưng trọng, nhìn qua linh hải.

Trong tầm mắt, linh lực như kiếm ngày đêm không nghỉ lượn lờ quanh Thanh Liên linh hải, mà ở giữa thanh liên linh hải xuất hiện một đạo ánh sáng gai mắt.

Đạo ánh sáng này chỉ nhỏ chừng hạt gạo nếu tinh tế quan sát sẽ nhận thấy hình dáng kiếm khí.

Tuy nhiên kiếm này lại không hoàn chỉnh, có chuôi kiếm mà không có đầu nhọn, là một thanh đoạn kiếm.

-Đến rồi!

Bên tai đột nhiên vang lên thanh âm của Hạ Khuynh Thành, Sở Hành Vân trong giây lát hoàn hồn ,ánh mắt hướng bốn phía nhìn lại, phát hiện khung cảnh ở đình viện này rất khác biệt, cầu nhỏ nước chảy, lầu các khắp nơi đều lộ ra khí tức du dương.

-Ta ở Cổ kiếm thành ba năm, ngươi là người đầu tiên bước vào đình viện này.

Hạ Khuynh Thành tìm một chỗ ghế đá ngồi xuống, ánh mắt không chút rung động.

Sở Hành Vân cười nhạt, ngồi xuống đội diện với Hạ Khuynh Thành, gật đầu nói:

-Trong đình viện này đích xác chỉ có hai người ta và ngươi, nhưng bên ngoài đình viện lại có mười tám cao thủ trấn giữ, trong đó có năm người bước chân vào Thiên Linh Cảnh...

Sàn sạt!

Còn chưa có nói xong, bên trên cổ thụ ngoài đình viện truyền đến thanh âm lay động, khiến cho Hạ Khuynh Thành sắc mặt hơi đổi có chút lúng túng nói:

-Ánh mắt rất sắc bén, có thể nhìn thấu thực lực của người khác, khó trách ngươi đối mặt với lời mời của ta lại sảng khoái đáp ứng như vậy.

-Đây cũng không phải.

Sở Hành Vân nhún vai trả lời:

-Lời nói của ngươi vừa rồi rất đúng, ta bây giờ đã bị vô số võ giả để mắt tới, một khi rời khỏi lôi đài sợ rằng sẽ gặp phải vô số người khiêu chiến, thực lực ta thấp há lại dám đối mặt với nhiều cao thủ như vậy.

-Huống chi ta là người duy nhất phá vỡ tấm kiếm bia, Khuynh Thành công chúa hiển nhiên đối với ta tràn ngập tò mò, thậm chí còn mong muốn từ trong miệng ta biết được huyền cơ trong kiếm bia, trước khi lấy được đáp án ngươi không có khả năng ra tay với ta.

Tiếng nói phát ra như ngọc châu rơi trên mâm lại khiến Hạ Khuynh Thành ngây người

Nàng vỗ tay một tán dương:

-Có thể trong nháy mắt nghĩ tới những thứ này, quyết đoán đưa ra quyết định, ngươi quả nhiên không phải người thường, bất quá như vậy cũng tốt ta không phải tốn công giải thích.

Đột nhiên thần sắc Hạ Khuynh Thành trở nên sắc bén, nói ngay vào điểm chính:

-Lời ngươi vừa nói, lấy ta cảnh giới bây giờ tốt nhất là không nên tiếp xúc kiếm bia, là có ý gì?

-Câu trả lời này đối với ngươi mà nói rất quan trọng sao?

Sở Hành Vân đáp.

-Rất quan trọng.

Hạ Khuynh Thành trịnh trọng gật đầu, kiên định nói:

-Ba năm trước ta vô tình lấy được kiếm bia, trải qua ngày đêm nghiên cứu liền phát hiện ra kiếm bia này có thể cảm ứng với cảnh giới kiếm đạo của võ giả.

-Kiếm đạo cảnh giới có 4 tầng, theo thứ tự là: Nhập Môn, Đăng Đường Nhập Thất, Đăng Phong Tạo Cực cùng Nhân Kiếm Hợp Nhất, võ giả đạt đến cảnh giới Nhân Kiếm Hợp Nhất có thể sử dụng kiếm khí đâm thủng kiếm bia, đây chính là lý do Bạch Mộ Trần có thể ở kiếm trên bia tạo ra một vết kiếm mà Phương Sư thì không.

-Kỳ thực, từ nửa năm trước ta đã đạt tới cảnh giới Nhân Kiếm Hợp Nhất nếu toàn lực xuất thủ có thể ở kiếm trên bia tạo ra một vết chém sâu nhưng vẫn là không thể hoàn toàn phá vỡ, ta cảm giác kiếm bia này lai lịch bất phàm nhất định ẩn chứa nào huyền cơ nào đó!

Hạ Khuynh Thành ngưng mắt nhìn Sở Hành Vân, mỗi câu mỗi chữ đều nói vô cùng rõ ràng, trong mắt nàng hiện lên vẻ cuồng nhiệt, khiến Sở Hành Vân biến sắc, trong mắt lóe lên tia sáng kỳ dị.

Chỉ thấy hắn đứng dậy, bẻ một nhánh cây.

-Tập trung nhìn kỹ, lĩnh ngộ thật tốt.

Sở Hành Vân dứt lời, đem cành cây hơi giơ lên cánh tay vung nhẹ cành cây từ chỗ cao hạ xuống mang theo thanh âm xé gió không ngừng tới gần Hạ Khuynh Thành.

Hô!

Hạ Khuynh Thành tà váy tung bay nàng đưa mắt nhìn xuống, nhánh cây cao to nhưng mang một loại mềm nhẹ khiến nàng không có gì cảm giác, phảng phất không tồn tại vậy.

-Nhân Kiếm Hợp Nhất!

Hạ Khuynh Thành kinh hô nhận định là Nhân Kiếm Hợp Nhất, trong lòng lại sinh ra cảm giác cổ quái.

Sở Hành Vân cũng không dùng kiếm, dựa vào một nhánh cây lại có thể phóng xuất ra khí thế như vậy.

-Đây cũng không phải là là Nhân kiếm hợp nhất, mà là Cử Trọng Nhược Khinh.

Sở Hành Vân cắt đứt lời Hạ Khuynh Thành, sau đó từ dưới đất nhặt lên một nhánh cỏ xanh.

Cánh tay khẽ vẫy, chỉ thấy cây cỏ xanh khẽ động lại cũng mang theo một luồng gió thổi tới .

Tiếng gió thổi tới tràn đầy hùng hậu phảng phất Sở Hành Vân huy động không phải là nhánh cỏ xanh mềm nhẹ, mà là một thanh trọng kiếm nặng đến trăm nghìn cân, khiến Hạ Khuynh Thành có cảm giác bị áp bách mãnh liệt .

-Đây là Cử Khinh Nhược Trọng!

Sở Hành Vân thanh âm rơi xuống động tác như trước không ngừng, không cầm một vật, mà là đưa cánh tay giơ lên, hai ngón tay là đầu nhọn, trong giây lát huy động hướng phía Hạ Khuynh Thành chém tới.

Ở trong mắt Hạ Khuynh Thành cánh tay của Sở Hành Vân phảng phất như biến thành một thanh kiếm sắc bén, thanh kiếm này không mềm mại cũng không nặng nề, lại như hư ảo làm cho người ta cảm giác không được chân thật.

Mắt thấy cánh tay phải rơi vào trên người Hạ Khuynh Thành, Sở Hành Vân hơi phát lực đem cánh tay rút về, cỗ khí tức bén nhọn lập tức biến mất, bình thản nói:

-Vừa rồi là Vô Trọng Vô Khinh.

Nếu đạt được ba cấp độ này, bất kỳ người nào cũng có thể làm cảm nhận kiếm bia, nếu có thể đạt đến Vô Trọng Vô Khinh là có thể dễ dàng phá vỡ nó!

Lộp bộp!

Hạ Khuynh Thành trái tim run rẩy, cảm giác trước mắt mình mở ra một thế giới mới

Cho tới nay nàng đều nghĩ Nhân Kiếm Hợp Nhất là cảnh giới cao nhất kiếm đạo, ngay cả các chủ vạn kiếm các cũng chưa thể lĩnh ngộ hoàn toàn, là đỉnh cấp của kiếm đạo.

Không nghĩ tới Nhân Kiếm Hợp Nhất chỉ là cơ sở mà thôi, ở trên nó còn có cấp độ cao thâm hơn như Cử Khinh Nhược Trọng cùng Vô Trọng Vô khinh!

Sở Hành Vân ánh mắt đảo qua, tựa hồ xem thấu tâm tư Hạ Khuynh Thành, lắc đầu nở nụ cười:

-Ba cấp độ này có vài phần huyền diệu, nhưng cũng chỉ là kiếm đạo cơ sở, chỉ khi Linh Kiếm Hợp Nhất, mới tính là cảnh giới kiếm đạo chân chính!

Team: Vạn Yên Chi Sào

Nguồn: truyenyy.com

Dịch: HonDe






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch