Hội đấu giá tới gần kết thúc, trọng kiếm đen kịt được đưa lên sân khấu, khiến mọi người vừa kinh ngạc, lại vừa cảm thấy đương nhiên.
Thanh kiếm này nặng đến ngàn cân, nhìn qua rất bình thường, nhưng nó lại vững chắc kiên cố, ngay cả cường giả Âm dương cảnh cũng không thể phá vỡ, càng không cách nào sử dụng, phát huy toàn bộ lực lượng.
Sự tồn tại của thanh kiếm này quá thần bí, nếu có người có thể khám phá ra huyền cơ trong đó tất nhiên có thể trong thời gian cực ngắn cực lớn tăng cường thực lực bản thân, tham gia Tẩy kiếm thí luyện cũng nắm chắc hơn vài phần.
Vì vậy tất cả mọi người đều rõ ràng, Thường Danh Dương mang thanh trọng kiếm này tới bán đấu giá thừa dịp trước khi tẩy kiếm thí luyện bắt đầu hung hăng kiếm một khoản lớn.
Sự thật chứng minh tâm tư của Thường Danh Dương rất nhạy bén, chính xác nắm bắt được tâm lý của đám đông, đám người lúc nhìn thấy thanh trọng kiếm đen kịt thì tâm liền động muốn thu thanh trọng kiếm này vào trong tay để nghiên cứu tìm tòi một phen.
Nhưng trong nháy mắt khi Sở Hành Vân báo giá, ý niệm trong đầu đám người liền tiêu tan, đối với thanh trọng kiếm này chỉ có thể thấy mà không thể cầu.
Bọn họ sợ hãi, cũng không phải là giá cả, mà là Sở Hành Vân.
Phải biết rằng tên thiếu niên trước mắt này nhìn qua cả người lẫn vật có vẻ vô hại, ôn nhuận hiền hoà, nhưng thủ đoạn của hắn lại khiến người bình thường khó có thể dự đoán, ngắn ngủi nửa khắc liền đem Thường Danh Dương đùa bỡn trong lòng bàn tay.
Hiện tại, Sở Hành Vân lại báo giá, muốn đấu giá chính là thanh trọng kiếm của Thường Danh Dương .
Này, làm cho đám người bắt đầu miên man bất định, ánh mắt nhìn về phía 2 người cũng là tràn đầy do dự, bất quyết.
Đấu giá thanh trọng kiếm này vốn đã là một canh bạc, không có ai biết đến tột cùng trong thanh kiếm này có ẩn chứa huyền cơ gì hay không, đồng thời lại cùng Sở Hành Vân đấu giá, cũng là một canh bạc, không người hắn có giấu diếm hậu chiêu hay không.
Trải qua một hồi suy nghĩ kỹ càng, những người đó cuối cùng lựa chọn buông tha, không muốn nhảy vào vũng nước đục này!
Thấy mọi người trầm mặc, Vân Trường Thanh sắc mặt của có chút ngạc nhiên, nhưng hắn vẫn giơ bàn tay lên, từng chữ rõ ràng nói:
-110 vạn mai linh thạch, lần đầu tiên.
Thanh âm rất bình thản, lại như sấm sét chấn động hạ xuống, khiến Thường Danh Dương chợt phục hồi lại tinh thần.
Chỉ thấy hắn hai mắt âm trầm lạnh lùng quét qua đám người xung quanh cuối cùng rơi vào trên người của Sở Hành Vân chỉ tràn đầy lãnh ý cùng sát ý, khuôn mặt dữ tợn như ma quỷ.
-Tần Không.
Thường Danh Dương thấp giọng nói, bên cạnh Tần Không lập tức đứng ra, bàn tay giơ lên, còn chưa kịp nói, đã nghe được lời của Vân Trường Thanh truyền đến, nghiêm túc nói:
-Đấu giá hội đã quy định, người đấu giá không thể lên giá cả ào ào, lẽ nào các ngươi muốn trái với quy định ở chỗ này?
Vân Trường Thanh lúc nói chuyện cũng không có nhìn về phía đám người Thường Danh Dương nhưng ở đại điện tất cả mọi người biết Vân Trường Thanh đây là đang nhắc nhở, cảnh cáo, muốn ngăn cản Tần Không kêu giá.
Bản chất của đấu giá chính là người trả giá cao hơn sẽ đoạt được vật phẩm.
Nếu như bán đấu giá người bán tùy ý lên ào ào giá cả, không chỉ có đối với mọi người không công bình, còn ảnh hưởng to lớn đối với phòng đấu giá, ảnh hưởng danh dự của hội đấu giá.
Cho nên lần bán đấu giá thanh trọng kiếm này Thường Danh Dương không được tham dự, đám người Tần Không, đồng dạng không được tham dự.
-110 vạn mai linh thạch, lần thứ hai.
Vân Trường Thanh tiếp tục lớn tiếng.
Hắn mỗi chữ rơi xuống đều ảnh hưởng tới tâm lý của Thường Danh Dương, hắn khép kín hai mắt, ở trong lòng yên lặng cầu nguyện.
Nhưng mà toàn bộ phòng đấu giá vẫn là không một ai kêu giá.
Sở Hành Vân đứng tại chỗ, hai mắt dừng trên thanh trọng kiếm, thần sắc nhàn nhạt, tựa hồ đã sớm dự liệu được một màn này.
-110 vạn mai linh thạch, lần thứ ba!
Vân Trường Thanh hô lên lần thứ ba, bàn tay duỗi ra chỉ vào Sở Hành Vân nói:
-Thanh trọng kiếm sẽ thuộc về vị công tử này.
Lộp bộp!
Âm thanh vừa dứt, chỉ thấy Thường Danh Dương thần sắc không còn dữ tợn, hai mắt trống rỗng tuôn ra một vẻ cô đơn mãnh liệt.
Mục đích hắn tới hội đấu giá lần này, chính là vì trợ giúp thanh trọng kiếm kia tạo thế, trắng trợn vơ vét tài vật một phen.
Hắn nghĩ thanh trọng kiếm này, dẫu gì cũng có thể bán đấu giá ra ba triệu thậm chí cao hơn.
Nhưng cuối cùng lại chỉ bán đấu giá được 110 vạn mai linh thạch, hơn nữa người lấy được lại là kẻ đùa bỡn hắn hai lần Sở Hành Vân.
Trong khoảng thời gian ngắn, nội tâm Thương Danh Dương kịch chênh lệch giống lòng sông so với mặt biển khiến cả người hắn đều ngẩn ngơ, mà Tần Không thấy thế, cũng không nói thêm cái gì sợ làm Thường Danh Dương tức giận bạo phát.
Thoáng chốc trong phòng khách quý của Thường Danh Dương một mảnh tĩnh mịch, an tĩnh làm cho người ta sởn gai ốc.
Một bên Sở Hành Vân đã lấy được thanh trọng kiếm.
Ánh sáng chiếu rọi xuống khiến thanh trọng kiếm, lộ ra vẻ mộc mạc bình thường, thân kiếm đen kịt kia lại tựa như có thể chiếm đoạt ánh sáng, yên tĩnh, thâm thúy, làm cho người ta khó có thể xem thấu.
Sở Hành Vân nhẹ nhàng vỗ về trọng kiếm, sắc mặt bình tĩnh, nhưng sâu trong nội tâm của hắn đã kích động vô cùng.
-Quả nhiên, quả nhiên là Hắc Động!
Bởi vì kích động, thanh âm của hắn có chút run rẩy.
Đời trước, Sở Hành Vân tiến nhập Thiên linh sơn, may mắn lấy được một quyển đồ lục dị bảo.
Sách này do ai viết ra dĩ nhiên không thể tìm được, chỉ biết là trong quyển đồ lục này ghi lại vô số dị bảo cổ quái.
Sở Hành Vân chính là kiếm tu, si kiếm, tốt hơn kiếm.
Hắn lật xem dị bảo đồ lục từng thấy một thanh kiếm khí, ấn tượng khắc sâu.
Kiếm này có tên gọi là Hắc Động.
Dựa theo Đồ lục, Hắc Động trọng kiếm, cũng không phải cấp độ vương khí gì, cũng không thần thông gì, chỗ huyền diệu của nó, chính là ở sâu nhất trong kiếm thể, tồn tại một vầng sáng giống như một quả cầu nhỏ màu đen.
Vật này nhìn qua cực kỳ phổ thông, nhưng sự tồn tại của nó, lại có thể hấp thu mọi vật, ngay cả âm thanh và ánh sáng cũng khó mà chạy thoát, trọng lượng cực đại, tựa vô biên vô hạn, vĩnh viễn không đầu không cuối.
Một khi võ giả có thể khống chế Hắc Động trọng kiếm, liền có thể cùng quả cầu đen kua hình thành liên kết, lấy chỗ này nắm giữ trọng lực vô cùng, về phần quả cầu đen đó là gì cũng không người nào biết.
Mà dị bảo đồ lục ghi lại lực lượng của hắc động trọng kiếm có thể nói là vô cùng vô tận, nếu có thể phát động đến đỉnh, dù là đối mặt với hoàng khí cũng có thể dễ dàng chặt đứt, Nhất Lực Hàng Thập Hội.
-Có thể dễ dàng chặt đứt hoàng khí, như vậy kiếm này, có thể là Đế Binh tối cao.
Thấy giới thiệu rung động như vậy, ngay lúc đó Sở Hành Vân không khỏi phát sinh một tiếng than sợ hãi, đồng thời cũng thật sâu ghi nhớ sự tồn tại của Hắc động trọng kiếm.
Hôm nay, thời điểm xem danh sách đấu giá, hắn vừa nhìn thấy trọng kiếm đen kịt kia, trong đầu liền hiện lên dáng vẻ của hắc động trọng kiếm cùng với những đặc tính của nó.
Nhưng khi đó hắn không nhìn thấy vật thực, cũng chỉ là hoài nghi mà thôi.
Mặc dù là như vậy, thời điểm đó Sở Hành Vân cũng đã ở trong lòng ra chủ ý, mặc kệ kiếm này có phải Hắc động trọng kiếm hay không hắn đều phải thu được vào tay, đồng thời cũng không để đưa tới sự chú ý của mọi người vào thanh trọng kiếm.
Hắn liền đưa ra mữ kế, cũng rất là tinh diệu.
Bước đầu tiên, cùng Thường Danh Dương điên cuồng báo giá, cho thấy tài lực hùng hồn của mình, làm cho đám người kinh sợ.
Bước thứ hai cố ý lên ào ào giá cả, trước mặt mọi người trào phúng Thường Danh Dương, làm cho đám người kia không dám trêu chọc.
Bước thứ ba, ẩn núp chờ đợi, đén khí hắc động trọng kiếm xuất hiện chớp mắt gia giá, lớn tiếng doạ người.
Này ba bước rất đơn giản, nhưng từng bước công tâm, khiến sự chú ý của mọi người đều đặt ở Thường Danh Dương, căn bản không có chú ý quá nhiều đến hắc động trọng kiếm.
-Hắc động trọng kiếm tồn tại cực kỳ trân quý, đã không cách nào dùng linh thạch để cân nhắc, nhưng không nghĩ tới ta chỉ dùng 110 vạn mai linh thạch dễ dàng thu vào trong tay, nếu Thường Danh Dương biết chân tướng sợ rằng phải thổ huyết tại chỗ.
Sở Hành Vân ở trong lòng thầm nghĩ, vung tay lên đem hắc động trọng kiếm thu vào trong nhẫn trữ vật, thần thái duy trì thong dong bình tĩnh, ngay cả Hạ Khuynh Thành bên cạnh hắn cũng không có phát hiện bất kỳ khác thường gì.
Cũng không lâu sau, hội đấu giá kết thúc.
Vân Trường Thanh hô lên kết athúc, đoàn người đều là không kịp chờ đợi, liền lập tức rời khỏi nơi này.
Sau hội đấu giá, đám người thu được vật phẩm mong muốn, hiện tại bọn họ phải nhanh một chút về nơi ở, hoặc là ăn đan dược, hoặc là khổ tu võ học, hoặc luyện binh khí, bất luận dú là làm gì cũng cùng một mục đích là để trở nên mạnh mẽ, chuẩn bị thật tốt cho tẩy kiếm thí luyện.
Sở Hành Vân cùng Hạ Khuynh Thành sóng vai mà đi, chậm rãi rời khỏi tòa lầu, nhưng cũng không lâu lắm bước chân hai người liền ngừng lại.
Phía trước, có môt đám người cản đường.
-Dám can đảm chọc giận ta nhiều lần, ngươi là người duy nhất còn sống.
Thường Danh Dương sắc mặt xám lạnh, đấu giá hội hôm nay tuyệt đối là một cơn ác mộng, cái loại nhục nhã này khiến hắn triệt để phát điên.
-Thật sao?
Sở Hành Vân cười vài tiếng, còn chưa cử động phía trước trong hư không, một đạo thân ảnh chậm rãi hạ xuống.
Người tới, đúng là Vân Trường Thanh.
Hắn ở giữa hai người, nhãn thần không vui không giận, tựa hồ không có có bất kỳ tình cảm nào, lạnh lùng nói:
-Đấu giá hội mới vừa kết thúc, nghiêm cấm chém giết tranh đấu, bất kể là bất luận kẻ nào, đều phải tuân thủ quy định này, bằng không, giết không tha!
Thanh âm lạnh như băng khiến không gian thoáng chốc đông lại đồng thời, cũng đọng lại sát tâm của Thường Danh Dương.
Hai mắt của hắn phun ra cừu hận nộ diễm, dữ tợn quát dẹp đường:
-Ngươi tên là Lạc Vân đúng không, lần này tẩy kiếm thí luyện, ta rất chờ mong biểu hiện của ngươi, lúc đó hi vọng ngươi sẽ xuất hiện.
Dứt lời, Thường Danh Dương mang theo lãnh ý vô tận, quay đầu bước đi.
-Đều đi thôi.
Đợi đoàn người này đi rồi, Vân Trường Thanh bình tĩnh nói khiến đám người xung quanh thân thể khẽ run, đều rời khỏi nơi này, chỉ qua một khắc liền không thấy bóng dáng.
-Đa tạ Vân tiền bối xuất thủ.
Hạ Khuynh Thành hơi khom người, nàng nhìn ra được Vân Trường Thanh là có ý giúp giải vây.
Vân Trường Thanh không có trả lời, hắn quay đầu nhìn Sở Hành Vân liếc mắt trầm mặc một lát sau, mới nói:
-Tẩy kiếm thí luyện lần này ngươi không cần thiết tham gia.
Lông mày Sở Hành Vân hơi nhăn lại.
-Hôm nay, ngươi nhiều lần trào phúng Thường Danh Dương, lại để cho Thường Danh Dương mất trân bảo, hắn nhất định sẽ không bỏ qua ngươi, nếu như ngươi tham gia tẩy kiếm thí luyện, hẳn phải chết không thể nghi ngờ, lần này tẩy kiếm thí luyện, ngươi không nên tham gia, cũng không cần thiết phải tham gia.
Vân Trường Thanh chân thành nói, sau đó hắn liền bước chậm rãi rời khỏi, để lại Hạ Khuynh Thành vẫn thất thần ở chỗ cũ.
Sở Hành Vân nhìn Vân Trường Thanh đi xa, hộc ra một ngụm khí, trong ánh mắt có hàn ý hiện lên, ám đạo:
-Giữa ta và Thường Danh Dương ân oán không đội trời chung, chỉ khi đối phương hoàn toàn chết đi, mới có thể kết thúc.
-Đêm nay mới là màn dạo đầu làm sao có thể dừng lại được!