Trước kia, hắc động trọng kiếm được đưa lên bàn đấu giá, kiếm nặng ngàn cân đưa tới vô số tiếng than , tìm kiếm cả tòa cổ kiếm thành cũng không có bao nhiêu người có thể tùy ý huy động.
Mà giờ này khắc này, trọng lượng của Hắc động trọng kiếm đã đạt bảy ngàn cân, có thể đem vạn cân cự thạch nghiền là bột mịn, chỉ cổ lực lượng này liền có thể khiến cho ngươi ta nghẹn họng trân trối.
-Hắc động trọng kiếm vốn lấy trọng lượng xướng tên, kiếm càng nặng lực lượng phát ra càng mạnh mẽ, trọng yếu hơn là thời gian ta duy trì trạng thái hắc ẩn cũng dài hơn, có thể giúp ta thi triển nhiều thủ đoạn hơn.
Sở Hành Vân cảm thụ được hắc động trọng kiếm biến hóa, hai tròng mắt đen kịt không ngừng lóe ra tinh mang rạng rỡ.
Sở Hành Vân đối với trạng thái Hắc Ẩn mới chỉ là vận dụng sơ bộ.
Hắn có thể ẩn nấp dưới trạng thái Hắc Ẩn này mà không người nào có thể phá, dù cho các chủ vạn kiếm các có đứng trước mặt hắn cũng không thể cảm nhận được hơi thở của hắn.
Tuy nhiên trạng thái Hắc Ẩn này cũng có nhiều hạn chế.
Thứ nhất, khi Sở Hành Vân xuất thủ Hắc Ẩn sẽ lập tức biến mất, khí tức trong người sẽ lộ ra.
Thứ hai, thời gian trạng thái Hắc ẩn hạn chế, với tu vi địa linh ngũ trọng thiên của Sở Hành Vân chỉ có thể duy trì thời gian 5 phút, sau năm phút sẽ lập tức biến mất.
Xét thấy hai điểm này, thời gian Sở Hành Vân tiến nhập trạng thái Hắc ẩn đều phải tính toán kĩ càng, nắm chặt thời cơ, không để một chút lãng phí.
Hiện tại, tu vi của hắn đạt Địa linh thất trọng thiên, trạng thái Hắc Ẩn kéo dài thêm được hai phút, thời gian này không dài, nhưng đối với sinh tử trong chớp mắt mà nói, lại có tác dụng vô cùng trọng yếu.
-May là ta tu luyện Phạt Sinh Thối Thể Quyết, khí lực vượt xa người thường, nếu không chỉ sợ cũng khó có thể mang được Hắc động trọng kiếm.
Sở Hành Vân cảm thán một câu, tay phải cầm chặt Hắc động trọng kiếm, cảm giác cật lực không cách nào tùy tâm không chế.
Kỳ thực, một thanh kiếm nặng đến bảy ngàn cân, Sở Hành Vân có thể miễn cưỡng huy động, đã có thể nói là chấn động, khí lực như vậy, mặc dù là ở tiên cảnh cũng ít có người có thể làm được.
Chỉ có thể nói, hắc động trọng kiếm tồn tại quá mức bá đạo, ngàn cân chồng lên, càng lên cao sức nặng càng lớn, đồng thời cũng càng khó huy động, người tầm thường, chỉ có thể lực bất tòng tâm.
Ùng ùng!
Lúc này, một đạo ba động chấn động truyền tới, khiến cho cả tòa sơn cốc đều lay động, đất đá lăn lốc rơi xuống.
Sở Hành Vân ngẩng đầu, nhìn về cửa sơn cốc, thân hình hơi động lập tức biến mất.
Oanh!
Lại một tiếng nổ lớn.
Dưới ánh nhìn soi mói của đám người, băng sơn mãng xà hung hăng tấn công vào giữa kiếm trận, lực lượng kinh khủng khiến cổ đạo bị lõm xuống, cả ngọn núi rung động mãnh liệt ,vô số cự nham bể ra hóa thành đá vụn rơi xuống như mưa.
-Súc sinh lớn mật, cút ngay cho ta!
Thấy một màn này, hai gã nửa bước thiên linh cùng quát lớn, thủ ấn lần thứ hai biến hóa, kiếm quang sắc bén mang theo lực lượng xé rách thiên địa, khí tức bén nhọn đem băng sơn mãng xà đẩy lui lần thứ hai đồng thời lưu lại trên thân của băng sơn mãng xà những đạo vết thương dữ tợn.
Sở Hành Vân xuất hiện ở trên ngọn núi, ánh mắt nhìn về phía trước, thấy song phương đấu đến mức ngươi chết ta sống, thoả mãn cười nói:
-Đấu đi, tốt nhất là đấu đến cá chết lưới rách, lại vô sức đánh một trận...
Đám thiên tài tuấn kiệt xung quanh, ý nghĩ trong lòng cũng giống như vậy.
Bọn họ đều ở đây chờ, chờ song phương quyết đấu đến đại thương nguyên khí, sau đó phong lôi xuất thủ, đoạt hết thảy nhẫn trữ vật cùng trân quý bảo vật trên người những người này, về phần băng sơn mãng xà, chính là thiên linh cảnh linh thú, toàn thân cao thấp đều là đồ tốt, đương nhiên cũng sẽ không bỏ qua.
-Tần Dương trưởng lão, chúng ta không thể chém được đầu súc sinh này xuống.
Một gã nửa bước thiên linh người trầm giọng nói, hiển nhiên hắn đã cảm nhận được từng đạo ánh mắt tham lam, sắc mặt ngưng trọng nhìn về phía bên cạnh một người.
Người nọ gật đầu, liếc nhìn giáp tay trên cánh tay phải, thanh âm nảy sinh ác độc nói rằng:
-Đã như vậy, ngươi tới chủ trì kiếm trận, ta đi chém đầu súc sinh này!
Nghe được đạo thanh âm này, hai nhà đệ tử tâm thần rùng mình, chợt trên người tuôn ra cuồng nhiệt màu sắc, đem linh lực trong cơ thể huy động ra chuyền vào trong kiếm quang.
Số lượng lớn linh lực rót vào làm cho kiếm quang càng phát ra ánh sáng ngọc, gai mắt, trong lúc mơ hồ, thậm chí còn có thanh âm kiếm ngân truyền ra.
-Buông tay đánh cược một lần?
Đoàn người tâm thần vui vẻ.
Nhưng mà, bọn họ còn chưa hành động, một tiếng nổ lớn vang lên giữa bầu trời cổ đạo, trong tầm mắt, một mảnh hư không cũng bắt đầu chấn động, tựa hồ Vạn Tượng lao nhanh đến, rung động thiên địa.
-Vạn Tượng!
Một âm thanh quát nhẹ từ trong miệng của tên nửa bước thiên linh thốt ra, chỉ thấy hắn chạy lướt trên không trung, cánh tay phải chứa ngân bạch giáp tay giơ lên, một đạo cao to linh lực lập tức nổi lên, hồn nặng dày, cuối cùng trực tiếp chụp tới chuôi kiếm quang.
-Vương khí, lại là vương khí!
Đoàn người thất sắc, liếc mắt liền nhìn ra chỗ phi phàm của ngân bạch giáp tay.
Lực lượng kinh khủng ngưng tụ trên giáp tay, trong nháy mắt khi giáp tay tiếp xúc kiếm quang, một đạo âm thanh phát ra thanh âm cao vút giống, năm ngón tay như hư không, lại nắm trong tay kiếm quang sắc bén thật chặt, hướng băng sơn mãng đâm tới.
Hưu!
Kiếm quang gai mắt, như vạn đạo sáng mờ xuyên thấu bầu trời, đạo kiếm quang vừa sắc bén vừa bá đạo nhanh như chớp tiến đến khiến băng sơn mãng không kịp phòng thủ, trên người lân giáp bị phá ra, phun tuôn ra một ngụm lớn tiên huyết.
-Vạn tượng giáp tay, thế phá hư không!
Kẻ nửa bước thiên linh rống lên, giáp tay chói mắt, tựa như có vạn tượng chi lực khiến kiếm quang trở nên đáng sợ, tính sát thương cao hơn, kiếm kia nhanh như tia chớp lướt qua băng sơn mãng những nơi kiếm quang đi qua, trên mặt đất trực tiếp xuất hiện một vết nứt dài đến trăm trượng với vô số vết kiếm.
-Cái vương khí này lấy linh lực làm gốc kích thích ra vạn tượng chi lực, lấy lực phá vạn vật, uy lực tuy lớn nhưng lại phải tiêu hao linh lực của nhiều người, khó trách những người này chưa tới lúc nguy cấp cũng sẽ không sử dụng.
-Vốn giữa hai bên thực lực tương đương nhau khó phân thắng bại, nhưng bây giờ, có vương khí hỗ trợ, băng sơn mãng căn bản vô lực chống lại.
Sở Hành Vân ngưng mắt nhìn vạn tượng giáp tay, ánh mắt có chút lửa nóng, giáp tay này có vạn tượng chi lực, nếu có thể thu vào tay mới có thể giảm bớt quẫn cảnh của hắn, triệt để nắm trong tay hắc động trọng kiếm.
-Rống!
Đang lúc Sở Hành Vân cảm thán, tiếng gầm gừ quái dị từ trong miệng băng sơn mãng điên cuồng truyền ra, sau đó, trên người nó ánh sáng tối tăm tiêu tán, thay vào đó là những ánh kim sáng lấp lánh.
Giữa vầng kim sáng, khí tức băng sơn mãng bắt đầu tăng vọt.
Ngắn ngủi trong chớp mắt, hơi thở của nó tăng vọt gấp đôi, đuôi rắn cứng như sắt thép quét ngang ra, không tránh né mà trực tiếp đón nhận sắc bén kiếm quang.
Oanh!
Tiếng nổ tung trời khiến lỗ tai của vô số người phảng phất đều thông, mặt đất run rẩy, từng đạo vết nứt thật lớn lan nhanh trên mặt đất.
hình ảnh kiếm chém đầu rắn trong tưởng tượng cũng không có xuất hiện, kiếm quang sắc bén bị đánh bay ra ngoài, quang mang thoáng ảm đạm, mà trên thân băng sơn mãng xà, chỉ là sinh ra một đạo vết kiếm khí tức vẫn cứ thô bạo.
Sở Hành Vân nhìn một màn quỷ dị này, hai tròng mắt hơi co rút lại.
Hắn không nhìn chuôi này sắc bén kiếm quang cũng không nhìn kỹ vạn tượng giáp tay, mà là gắt gao nhìn chằm chằm vào đầu mãng xà phía trước, dừng lại thật lâu, mới bật ra âm thanh kinh ngạc:
-Đầu này, cũng không phải là băng sơn mãng, mà là... Thái hư phệ linh mãng !