Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 425: Không thần thuấn bộ

Chương 425: Không thần thuấn bộ

Trên lôi đài bụi mù từ từ tiêu tán lộ ra thân hình của Đằng Thanh.

Lúc này khóe miệng hắn treo một nụ cười, có chút ngạc nhiên nhìn Sở Hành Vân, mở miệng nói:

-Trong tình thế ta thi triển Không thần thuấn bộ lại có thể lắc mình tránh né ngươi vẫn là người đầu tiên làm được.

-Không thần thuấn bộ?

Sở Hành Vân hai mắt hơi híp lại, này chính là tên võ linh thiên cấp sao?

Hồi tưởng lại một màn trong nháy mắt vừa rồi, trong lòng Sở Hành Vân rung động thật sâu.

Mới vừa rồi hắn lấy kiếm chỉ dễ dàng phá vỡ kiếm quang của Đằng Thanh, trong chớp mắt Sở Hành Vân nghĩ đến đối phương thi triển thiên phú võ linh thiên cấp trong nháy mắt tiến lại gần mình.

Nhưng cái ý niệm này vừa mới xuất hiện thì thân hình của Đằng Thanh đã đến, không có dấu hiệu nào báo trước, ngay cả không gian cũng không xuất hiện một tia gợn sóng, phảng phất giống như đột nhiên xuất hiện.

Vào lúc đó, Sở Hành Vân không có biện pháp đánh trả, chỉ có thể dựa vào ý thức của mình, không ngừng lùi về phía sau tránh né, lúc này mới có thể tránh một kiếm kia.

Dù vậy, ống tay áo của hắn vẫn bị kiếm quang chặt đứt, lui lại một đạo vết rách.

-Nếu ngươi bước chân vào Thiên Linh Cảnh giới thì ta muốn thắng ngươi độ khó khá lớn, nhưng ngươi bây giờ bất quá chỉ là Địa Linh cửu trọng, trận chiến này, ta đã ở thế bất bại!

Đằng Thanh đem đại kiếm giơ lên, kiêu ngạo tuyên bố.

Khí tức trên người hắn điên cuồng tăng lên, bạch quang nở rộ, trên bầu trời ngưng tụ là một hư ảnh người ngựa, giữa đầu nhú lên một cái sừng nho nhỏ, bộ lông tuyết trắng mơ hồ tàn mác hơi thở xuất thần.

-Ngưng!

Theo Đằng Thanh quát một tiếng, hư ảnh ở trên hư không trung chớp động, cuối cùng biến thành hàng vạn hàng nghìn lưu quang, hội tụ đến trên đại kiếm, bạch quang đại thịnh, làm đau đớn hai mắt của tất cả mọi người.

-Lạc quang trảm!

Đằng Thanh thân hình khẽ động, cả người hóa thành một đạo lưu quang, đại kiếm phá không chém xuống, bạch quang gai mắt ngưng tụ tới cực điểm, dung nhập vào kiếm thể, tựa hồ có thể phá vỡ mọi thứ.

Sở Hành Vân cũng không có lập tức đánh trả, thân hình lui về phía sau, kiếm chỉ hư không một điểm, đem kiếm quang của đối phương chặt đứt, đồng thời mượn cỗ phản xung lực này, không ngừng thay đổi phương vị của bản thân.

Xuy lạp!

Một đạo mũi kiếm thanh âm phá không , từ phía sau Sở Hành Vân truyền đến, khiến da đầu hắn như muốn nứt ra.

Chỉ thấy ở phía sau lưng Đằng Thanh xuất hiện, hai tay giơ đại kiếm thật cao, bạch quang phá không, uy thế ngập trời.

Lúc này, Sở Hành Vân đã không thể tránh né, hắn cắn răng, linh lực trong cơ thể gào lên, kiếm chỉ điểm ra, nhất thời vô số kiếm quang hội tụ, hóa thành hư kiếm chi ảnh, đâm thẳng ra.

Ầm ầm

Bạch quang đem hư kiếm chi ảnh đánh nát, Sở Hành Vân lần thứ hai lắc mình lui về phía sau, thật sâu ngắm nhìn nơi va chạm.

Tí tách!

Một giọt máu đỏ sẫm, từ trên khuôn mặt chảy xuống, rơi xuống trên lôi đài, thanh âm yếu ớt, lại bị mọi người nhạy cảm nghe được.

Sở Hành Vân, cư nhiên bị thương!

Hắn đem tiên huyết trên mặt lau đi, trong Luân Hồi thạch, lực lượng sinh cơ như thủy triều tuôn ra, lập tức khiến vết thương ngừng chảy máu, đạo ánh sáng như ngọc lưu ly tràn ngập, đem cả người hắn bao phủ, xua tan những tàn dư kiếm quang còn lại xung quanh hắn.

-Nhanh, quá nhanh.

Sở Hành Vân thầm nghĩ ở trong lòng, hắn hai lần cảm nhận được cử động của đối phương, nhưng thân thể không cách nào bắt kịp tốc độ đó, cho dù có thể xuất thủ, cũng là cực kỳ miễn cưỡng.

-Không hổ là thiên cấp thượng đẳng võ linh thiên phú, quả nhiên mạnh mẽ như vậy, thảo nào Đằng Thanh có thể đoạt được vị trí thứ mười ở tẩy kiếm thí luyện, nếu đổi thành người địa linh cửu trọng tầm thường, sợ rằng đệ nhất kiếm cũng đã thua.

Sở Hành Vân trong lòng kinh sắc càng ngày càng đậm, đồng thời đối với Không thần thuấn bộ tràn ngập tò mò, ngay cả hắn cũng khó khăn dự đoán được phương hướng, thực sự khó gặp.

Trong lúc Sở Hành Vân kinh ngạc thì trong lòng Đằng Thanh cũng đồng dạng kinh ngạc.

Vừa rồi một kiếm kia, hắn tràn đầy lòng tin có thể đánh bại Sở Hành Vân, thắng trận tỷ thí này.

Không nghĩ tới, thực lực Sở Hành Vân mạnh mẽ như thế, dưới tình huống cưỡng ép xuất thủ cũng có thể phá vỡ thế công của hắn, tìm thời cơ thoát đi.

-Ngoại trừ thực lực, hắn tựa hồ còn tu luyện Thối thể võ học, bằng không, vừa rồi một kiếm kia, mới có thể tạo thành thương thế nặng nề, mà không phải chỉ là một đạo vết kiếm.

Đằng Thanh sắc mặt có chút khó coi, hắn phát hiện, chính mình chung quy xem thường Sở Hành Vân.

-Chiến!

Sau giây phút thất thần, Đằng Thanh lần thứ hai rống giận.

Hắn huy động đại kiếm trong tay, liều mình xông lên, từng đạo kiếm quang nỡ rộ, hướng phía Sở Hành Vân chém tới, mỗi một đạo kiếm đều sắc bén không gì sánh được, có thể tạo thành sát thương thật lớn.

Sở Hành Vân không dám khinh thường, lấy kiếm chỉ nghênh địch, đồng thời cũng tỉ mỉ quan sát hướng đi của Đằng Thanh.

Oanh!

Thanh âm ùng ùng không ngừng truyền ra, trên lôi đài, bóng người lóe lên không ngớt, mọi người càng ngóng nhìn, lại càng kinh ngạc, một trận chiến này, đặc sắc ngoài dự liệu, song phương chiến đấu, có tiến có lùi.

-Thực lực của Đằng Thanh này cũng bình thường nhưng dựa vào võ linh thiên phú quỷ dị lại có thể lần lượt phát động tập kích bất ngờ khiến người khác không cách nào tránh né, năm nay Đăng Thiên Kiếm hội đúng là có nhiều bất ngờ!

Hai mắt Đường Vân Hoan dừng ở lôi đài, phát ra một tiếng cảm khái.

-Nếu hiện tại là ta chiến đấu với Đằng Thanh, dù có giày Tử La Vân Phong tăng tốc độ sợ là cũng khó có thể tránh né, tốc độ này quá nhanh, cơ hồ là trong chớp mắt.

Hạ Khuynh Thành tim đập thình thịch, nàng tự nhận không địch lại được Đằng Thanh.

-Một trận chiến này, khác xa so với tưởng tượng, không biết Lạc Vân muốn ứng phó như thế nào.

Vân Trường Thanh ngưng trọng, ánh mắt rơi vào trên người của Sở Hành Vân chứa vẻ mong đợi.

Oanh!

Lôi đài lần thứ hai rung chuyển, bụi mù theo gió tiêu tán, lộ ra thân ảnh của hai người.

Đằng Thanh đứng ở giữa lôi đài, áo bào phần phật, khuôn mặt như trước, không có chút cảm giác cật lực, hai tay nắm chặt đại kiếm, cả người lộ ra khí thế sắc bén.

Trái lại Sở Hành Vân, trên người của hắn, nhiều hơn vài đạo vết kiếm, không sâu, lại đại biểu hắn không cách nào tránh được thế tiến công của Đằng Thanh, rơi vào thế hạ phong.

-Trận chiến này, có thể kết thúc rồi.

Một đạo thanh âm bình thản đột nhiên từ trong miệng Sở Hành Vân thốt ra.

Đằng Thanh sửng sốt, lâp tức cười nhạo nói:

-Thật thức thời, biết tiếp tục tái chiến cũng sẽ không có phần thắng, thực lực của ngươi, rất mạnh, nhưng Đằng Thanh ta, mạnh hơn ngươi.

Giọng nói tràn đầy phách lối truyền đi trong không gian khiến vẻ mặt mọt người kinh dị, Sở Hành Vân cư nhiên muốn đầu hàng?

-Ngươi tựa hồ hiểu lầm, ta nói kết thúc chính là ta thắng, ngươi bại.

Sỏ Hành Vân cười nhạt đáp lạp khiến Đằng Thanh nhất thời cười ha hả, ánh mắt nhìn chằm chắm vết kiếm trên người Sở Hành Vân, lộ ra vẻ trào phúng.

-Không thần thuấn bộ, rất nhanh, mặc kệ ta đề phòng thế nào, đều không thể tương kì xem thấu, nhưng, nó cũng không phải vô địch, không chút tì vết nào.

Sở Hành Vân mở miệng, khiến cho sắc mặt Đằng Thanh kịch biến, nói:

-Cái gì tỳ vết nào?

-Không thần thuấn bộ, là võ linh thiên phú của ngươi, theo số lần sử dụng nhiều lên, tiêu hao linh lực, cũng sẽ càng ngày càng khổng lồ, đây chính là lý do ngươi cũng không dám thi triển nhiều lần, mà mỗi một lần thi triển đều phải toàn lực xuất thủ.

Lộp bộp!

Trong lòng Đằng Thanh run một cái, nhưng hắn cũng không biểu hiện ra ngoài, thần sắc trên mặt càng âm trầm.

-Điểm ấy, chỉ là một tỳ vết nho nhỏ, cũng không phải là khuyết điểm, đợi tu vi tăng lên, hầu như không thể nhìn ra, so với điểm này, thực lực của ngươi, càng trí mạng!

Lời của Sở Hành Vân không ngừng, tiếp tục nói:

-Tu vi của ngươi không cao, chỉ có địa linh thất trọng thiên, tuy rằng cố ý chọn lựa đại kiếm lực sát thương cao, nhưng thực lực bản thân, vẫn là quá thấp, mặc dù có võ linh thiên phú Không Thần Thuấn Bộ cường hãn như vậy, nhưng ngươi lại không cách nào đánh bại ta.

-Cho nên theo nhiều lần sử dụng Không thần thuấn bộ, phần thắng của ngươi càng ngày càng nhỏ, đến cuối cùng ngươi đã không còn chút phần thắng nào!

Thanh âm cuối cùng vừa hạ xuống, lãnh ý trên người Đằng Thanh càng nồng hậu, hắn trừng lớn hai mắt, kiếm quang gai mắt trên không trung phát ra kiếm ngâm ngân vang, toàn bộ lôi đài tràn ngập kiếm ảnh sắc bén.

-Rõ ràng bị vây trong hoàn cảnh xấu, còn dám khẩu xuất cuồng ngôn, thủ đoạn này của ngươi, mơ tưởng tạo thành ảnh hưởng đối với ta, ta nói rồi, trận chiến này ta đã đứng ở thế bất bại!

Đằng Thanh quơ đại kiếm, trên người khí thế không giảm chút nào.

-Phải?

Sở Hành Vân thần sắc lạnh nhạt.

Đã thấy hắn dừng ở phía trước Đằng Thanh, tay phải lộ ra, đưa về phía thân thể bên cạnh, một đôi con ngươi đen kịt như mực, đột nhiên xẹt qua một cái ánh sáng sắc bén.

Ông!

Trên tay phải, một đạo bạch quang chói mắt không gì sánh được nỡ rộ, ánh sáng phá vỡ hư không, khắc sâu vào trong mi mắt của mọi người, như muốn cùng mặt trời tranh huy.

Trong nháy mắt, kiếm khí trên người của mỗi người bên dưới bắt đầu run rẩy, phát sinh từng đạo thanh âm kiếm ngân.

Thanh âm này cũng không thanh thúy, trái lại lộ ra một tia trầm thấp, tựa khuất tùng, càng tựa như thần phục, muốn cung nghênh sự tồn tại của một nhân vật khủng bố!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch