Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 442: Hạ Khuynh Thành phẫn nộ

Chương 442: Hạ Khuynh Thành phẫn nộ

Sau khi nghe xong, Sở Hành Vân cũng sửng sốt một chút.

Giữa lúc Sở Hành Vân muốn nói từ trối, Hạ Khuynh Thành tiếp tục nói:

- Cư quyết định vậy đi, chuyện này để cho ta, hai người ở giữa có thể giúp đỡ lẫn nhau.

Lời nói này rơi xuống, nàng không đợi Sở Hành Vân mở miệng, trực tiếp xoay người ly khai.

Nhìn bóng người Hạ Khuynh Thành ly khai, Sở Hành Vân tự nói trong lòng:

- Cô gái nhỏ này yêu chủ trương tự chủ.

Tuy lời nói vậy nhưng trong lòng của hắn, vẫn có một dòng nước ấm xẹt qua.

Đêm dần dần qua.

Sở Hành Vân ngồi yên lặng một lúc lâu, sau đó hắn đứng dạy đón một ngọn gió cuồn loạn tiêu thất trong đêm.

Ngày mai, lúc sang sớm.

Sở Hành Vân cùng Hạ Khuynh Thành, hai người đang ly khai ngọn núi cao hướng phía ngoại môn đi tới.

Dọc theo đường đi, nhiều người thấy bọn họ, đều dừng động tác đang làm, hai tròng mắt gắt gao nhìn qua, trong ánh mắt có chờ mong, có nghi hoặc, nhưng càng nhiều hơn là hiếu kỳ.

Thậm chí có một ít người theo xa xa, không muốn bỏ qua một màn này.

- Một đám con ruồi!

Hạ Khuynh Thành liền nói, trên mặt có chút tức giận.

Về phần Sở Hành Vân, hắn phảng phất như không quan tâm, chẳng bao giờ nhìn về phía sau, ánh mắt vẫn hướng về phía trước.

Cũng không lâu sau bọn họ bước vào ngoại môn.

Lần này, bọn họ đi tới một chỗ cao phong phía tây, ở nơi đó, có một tòa đại điện nguy nga, bốn phía cung điện có nhiều lầu các, hình thành cách cục chúng tinh ủng nguyệt.

Ở cung điện nguy nga có viết ba chữ to--- Cống Hiến Điện.

Nơi đây, là một trọng địa ngoại môn, hết thảy nhiệm vụ cống hiến của đệ tử ngoại môn đều phát ra từ đây, đây cũng là nơi giao nộp nhiệm vụ, phát điểm cống hiến, đổi lấy vật cần.

- Tại hạ Vương Lục gặp qua Lạc Vân kiếm chủ.

Sở Hành Vân vừa bước đêm đại điện, một gã trung niên áo xám liền ra chào đón, khuôn mặt có chút nịnh nọt, lưng khom lại, chẳng bao giờ đứng thẳng.

Thấy hành động như vậy, sắc mặt Hạ Khuynh Thành chuyển biến rất nhiều, nói:

- Cái tên Vương Lục này đối với ngươi nịnh hót như vậy, cũng tránh sung đột.

Ở lúc nàng suy tư, Sở Hành Vân đã nhìn xung quanh một vòng, lên tiếng nói:

-Vương trưởng lão, ngươi chưởng quản cống hiện điện nhiều năm, công việc nơi này đều do một tay ngươi xử lý, những sổ sách hình như chẳng bao giờ nộp lên trên đi.

- Chuyện vụ cống hiến điện phức tạp, thật sự không có thời gian xử lý sổ sách, nếu là Lạc Vân kiếm chủ cần, ta có thể chỉnh lý nộp lên.

- Cái này cần bao lâu?

Sở Hành Vân hỏi lại.

- Cái này đúng vậy, dù sao hơn mười năm chẳng bao giờ chỉnh lý qua, đột nhiên chỉnh lý, việc này có chút vướng tay, Lạc Vân kiếm chủ yên tâm, chỉ cần ta làm xong liền sẽ dâng lên.

Hai lông mày Vương Lục trầm xuống, dáng dấp giả vờ tự hỏi.

- Tốt lắm, ta đợi tin tốt của Vương trưởng lão.

Thần sắc của Sở Hành Vân hơi lạnh, xoay người rời đi.

Ngưng mà, hắn vừa bước ra nửa bước, chỗ phía sau thanh âm của Vương Lục vang lên, đã không còn giọng nịnh nót vừa rồi;

-Người trẻ bây giờ, đúng thật là kỳ lạ, sổ sách hơn mười năm, làm sao có thể chỉnh lý thỏa đáng, không biết chỉnh lý nội vụ, thì cứ mở miệng, hà tất phải làm vẻ như vậy.

Lời nói cay độc, phảng phất cố ý cho tất cả mọi người nghe được, một ít nghi trượng cống hiến điện cười rộ lên, châm chọc Sở Hành Vân.

Hạ Khuynh Thành tự nhiên cũng nghe được những lời này.

Mặt nàng trầm xuống, quay người lại, đã thấy sắc mặt Sở Hành Vân không đổi ly khai nơi đây, nàng chỉ có thể nén lửa giận đi theo.

Cuối cùng hai người cũng ly khai cống hiến điện, hai người đi tới sân võ đạo.

Ở giữa quảng trường, hơn mười tên trưởng lão đứng ở đó, làm bộ nhue không nhìn thấy Sở Hành Vân.

Sở Hành Vân chậm rãi rơi xuống đất, hai tròng mắg, thẳng tắp nhìn phề phía trung niên thanh y cầm đâu, cất cao giọng nói:

- Ngươi là Trần Lâm trưởng lão?

- Có việc gì sao?

Câu nói tùy ý, không cho thêm kinh ngữ, tựa như không phát hiện ra Sở Hành Vân thật vậy, càng đầy kiêu ngạo.

- Ngươi ở trong ngoại môn, chủ chưởng quản truyền công, ta có một chút cái nhìn muốn trao đổi với ngươi.

Sở Hành Vân cũng không nói nhiều vô ích, nói thẳng ra suy nghĩ lòng mình.

Nào ngờ, hắn chưa kịp nói ra đề nghị của mình, liền thấy Trần Lâm tức giận, tròng mắt lạnh giá nhìn Sở Hành Vân, gầm nhẹ nói:

- Việc truyền công, liên quan đến bảy vạn đệ tử ngoại môn, mỗi một giai đoạn đều phải trải qua kiểm tra, không được qua loa.

- Nếu như Lạc Vân kiếm chủ có điều kiến nghị, còn xin người trước tiên báo trước cho Các chủ, khi các chủ đồng ý, sau đóng cùng ta thương nghị, nếu trái nhau, thì không cần bàn mất thồ gian nữa.

Khi đang nói chuyện, Trần Lâm đưa tay phải ra, đối với Sở Hành Vân làm một dấu mời, đôi mắt hổ, cư nhiên không tránh né, trực tiếp nghênh đón ánh mắt Sở Hành Vân, biểu hiện rất cường ngạnh.

Sở Hành Vân không nói gì, trên gương mặt càng không có chút biểu hiện, chỉ nhìn Trần Lâm Thật sâu vài cái, trực tiếp quay người, ly khai sân rộng.

- Chờ ta một chút!

Hạ Khuynh Thành nói một tiếng, hai tròng mắt nàng tức giận, hung hán trừng mắt nhìn Trần Lâm.

Sau đó hai người tiếp tục đi thăm ngoại môn.

Nhưng, đều lấy được trả lời không khác nhau mới, đám nghi trượng cùng trường lão này, hoặc là châm biếm hoặc là trào phúng, không có một người cho sắc mặt tốt.

Khuôn mặt Sở Hành Vân, vẫn không buồn không vui, còn trên dưới Hạ Khuynh Thành đều tràn ngập tức giận, đôi mi thanh tú nhíu chặt, phảng phất lúc nào cũng có thể bạo phát vậy.

- Lạc Vân kiếm chủ, xa ngày không gặp!

Hạ Khuynh Thành quay đầu nhìn lại, liền thấy Nghiêm Khuất cùng Cổ Ngự Phong bước tới, trên mặt của hai người đều là tràn ngập tiếu ý, cười nhạt, trào phúng cười.

Ở sau lưng của hai người, còn theo nhóm thân ảnh, Tề Việt cùng Mạc Thừa Vận, thình lình ở trong đó, vẫn rụt cổ không đường hoàng đứng ra ngoài.

- Ta nghe nói, hai người đi ngoại môn tìm các trưởng lão hiệp bàn, đều thất bại, ta đã nói công việc ngoại môn không đơn giản như vậy.

Nghiêm Khuất lần thứ hai cười nói một bên.

- Ngươi câm miệng!

Sở Hành Vân cũng không bởi vì lời nói mà tức giận, ngược lại Hạ Khuynh Thành rốt cục nhịn không được, mắng to:

- Rõ ràng là các ngươi âm thầm thông đồng, muốn nhất trí chống lại Lạc Vân, hiện tại, ngươi còn tại chỗ này điêu võ dương oai, mặt mũi Vạn kiếm các đều bị mất sạch.

Hạ Khuynh Thành càng mắng càng phẫn nộ.

Hôm nay, nàng đã sớm nhịn một bụng tức, theo câu nói này là bao nhiêu lửa giận trên người nàng tràn ra.

- Không nên cùng bọn họ tốn nước bọt, chúng ta đi thôi.

Sở Hành Vân kéo Hạ Khuynh Thành lại, đối với nàng nháy mắt, sau đó liền dẫn nàng, ly khai nơi đây.

Hạ Khuynh Thành điên cuồng lắc đầu, cau mày nói rằng:

- Những người này, tưởng mình hay, đem ngươi chê cười, nếu không cho bọn họ bài học, bọn họ càng quá đáng.

Dứt lời, Sở Hành Vân vẫn duy trì trầm mặc, tốc độ đột nhiên đề thăng, cứ vậy rời khỏi ngoại môn.

Đến đỉnh núi cao nhất, Hạ Khuynh Thành hừ lạnh một tiếng hỏi:

- Sự tình đã phát triển đến mức này, giữa xong phương đã không còn gì để nói, ngươi định làm gì?

Ở lúc Hạ Khuynh Thành đặt câu hỏi, một cuồng phong đảo qua, mang theo một âm thanh phá không.

Ba gã trung niên áo tro xuất hiện.

Chỉ thấy bọn họ đứng vững vàng trước mặt hai người, ánh mắt đồng thời nhìn về phía Sở Hành Vân, quỳ một chân trên đất, đầy cúi xuống, đồng thời nói:

- Lạc Vân kiếm chủ, các chủ cho mời.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch