Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 444: Người chết muốn quyền lợi gì?

Chương 444: Người chết muốn quyền lợi gì?

Thời gian triệu tập, là ở chính ngọ.

Bầu trời sáng lất phất, nơi ngoại môn, thì truyền đến tiếng động huyên náo, cả vạn đệ tử ngoại môn, đều hấp tấp chạy tới sân rộng, không dám có chút qua loa.

Đêm qua, Sở Hành Vân vừa ra lệnh, để các trưởng lão cùng nghi trượng hành động, triệu tập tất cả các ngoại môn đệt ử, để cho bọn họ ra ngoài sân rộng, bất luận kẻ nào cũng không được cãi lời.

Chính bởi vì điều này, mà mới xuất hiện một màn này.

Lúc đệ tử ngoại môn tề tựu sân rộng, đệ tử nội môn, cũng hành động, hoặc là chạy tới sân võ đạo, hoặc là đi vào ngọn núi cao nhất.

Sở Hành Vân, chính là là kiếm chủ trẻ nhất từ trước tới nay của Vạn kiếm các, tương lai, khó có thể hạn định.

Nhưng chính hắn là thân kiếm chủ, lại bị buộc vào tuyệt địa, phải ủy khuất thỏa hiệp, chuyện như vậy, có thể nói là chưa từng có, quá làm kẻ khác chấn kinh rồi, tất cả mọi người đều không muốn bỏ qua, đều đến đấy, muốn mau thấy.

Tới gần lúc giữa trưa, trong ngọn núi cao nhất, rốt cục truyền đến động tĩnh.

Đang lúc mọi người ngóng nhìn, Sở Hành Vân cùng Hạ Khuynh Thành, từ ngọn núi đi ra, song vai đồng hành, hướng phía sân rộng võ đạo bay tới.

Lúc đầu, bọn vị kiếm chủ truyền công nhất mạch, muốn đi trước, giúp Sở Hành Vân trợ trận.

Nhưng Sở Hành Vân lại cự tuyệt.

Chuyện hôm nay, thanh thế tuy lớn, nhưng truy cứu gốc gác, chỉ là tranh chấp ngoại môn mà thôi, nếu như bốn vị kiếm chủ đứng ra, chuyện này, sợ rằng nháo càng lớn, khó có thể kết thúc.

Trọng yếu hơn là, nếu như truyền công nhất mạch xuất hiện, lấy Thường Xích Tiêu cầm đầu nội vụ nhất mạch, hơn phân nửa cũng sẽ không đứng ngoài, cho đến lúc này, phân tranh sẽ bộc phát.

Xét thấy điểm ấy, Vân Trường Thanh chỉ có thể bất đắc dĩ đồng ý, bọn họ nhìn bóng lưng Sở Hành Vân rới đi, thở dài liên tục, chỉ hy vọng chuyện này nháo lên, không ảnh hưởng đến tâm cảnh Sở Hành Vân.

Một đời kiếm chủ, phong hoa tuyệt đại, thiên phú tuyệt đỉnh, nhưng cuối cùng, bởi vì quyền bính, muốn đi gặp người khác thỏa hiệp cầu toàn, gặp được việc như vậy, bất luận kẻ nào đều khó tiêu tan.

Không lâu lắm, Sở Hành Vân đi tới sân rộng.

Hắn đứng trong hư không, ánh mắt nhìn xa xa, đã thấy cả cái sân võ đạo đài lớn, tất cả đều chằng chịt bóng người, giống như một con chân long, kéo dài vô cùng.

Mà ở chỗ xa xôi, cũng không thiếu thân ảnh thiểm lược, gia nhập vào đội ngũ.

-Bảy vạn ngoại môn đệ tử, đồng thời tụ tập, thanh thế, quả nhiên cuồn cuộn.

Hạ Khuynh Thành cũng ngắm nhìn phía trước, trong lòng cảm thán một tiếng, ánh mắt nhìn về phía sau, không khỏi nhíu chặt lông mày.

Nàng phát hiện, cả tòa sân rộng, tất cả đệ tử, đều không có một gã trưởng lão cùng chấp sự nào. ( nghi trượng= Chấp sự nha mọi người)

Sở Hành Vân cũng phát hiện điểm ấy, hắn chỉ phía dưới, mở miệng nói:

-Chúng ta đi xuống dưới đi.

Hạ Khuynh Thành gật đầu, thân thể hai người chẩm rãi hạ xuống, dừng lại chỗ trên đài.

Cùng lúc đó, theo đoàn người tới, bọn họ dừng ở trước Sở Hành Vân, đôi mắt hàm quang, nhìn không chuyển mắt, rất sợ bỏ qua chút gì.

Thời gian chính ngọ, hơn bảy vạn đệ tử ngoại môn, đến đây tề tựu, ngưng thân ảnh nghi trượng, cùng trưởng lão đều không xuất hiện, điều này làm không ít người nhíu lông mày, bắt đầu nghị luận.

Thời gian từ từ trôi qua, nắng gắt cực nóng, từ từ xuống núi, nắng chiều chiếu rọi vạn dặm.

Trên quảng trường võ đạo, hàng nghìn hàng vạn người vẫn đứng chờ.

-Nhất định bọn họ đã sớm thông đồng trước, muốn cho chúng ta lung túng!

Hạ Khuynh Thành tức giận đến tái xanh mặt, đang nói chuyện, âm thanh cũng thai đổi, hai tròng mắt mang theo vẻ giận dữ, gắt gao nhìn phía trước.

Không chỉ có nàng, đông đảo đệ tử ngoại môn, cũng có chút không nhịn được, tiếng thảo luận, âm thanh phẫn uất, càng vang lên, làm cho cả không gian đều hỗn loạn.

Về phần Sở Hành Vân, vẫn lẳng lặng đứng thẳng, khuôn mặt không thay đổi, vẫn trầm măc.

-Tới!

Lúc này, hai tròng mắt Sở Hành Vân mở, phát ra một giọng nói.

Đoàn người thoáng chốc hoàn hồn, đưa mắt nhìn về xa xôi, chỉ thấy trong phiến hư không, nhóm thân ảnh,lúc này, không nhanh không chậm đi tới, người cầm đầu, tự nhiên là Nghiêm Khuất cùng Cổ Ngự Phong.

Đợi thân hình bọ hắn rơi xuống đất, một đám trưởng lão cũng chấp sự tản ra, mà Nghiêm Khuất cùng Cổ Nghự phong, thì bước đi lên, đi tới trước mặt Sở Hành Vân.

ở phía sau hai người, có bốn đạo thân ảnh, theo thứ tự là:

-Tề Việt, Mạc Thừa Vận, Vương Lục cùng Trần Lâm.

Sáu người này, ở ngoại môn, danh vọng cực cao, đến lúc này cùng đi lên, còn cố ý chậm chạp, mục đích rất rõ ràng, chính là muốn Sở Hành Vân lúng tùng, đả kích nhuệ khí của hắn.

-Đường đường là kiếm chủ, lại rơi vào tình cảnh này, thật làm cho người ta thổn thức.

-Luận thiên phú, Lạc Vân chính là yêu nghiệ, nhưng nội tình của hắn, chung quý quá mỏng, lấy lực một người, ngáng ngoại môn, quá khó khắn, đây coi như là giáo huấn đi.

Trải qua đăng thiên kiếm hội, nhóm người ngoại môn đệ tử, đã có lòng ngưỡng mộ đối với Sở Hành Vân, nhưng đối với việc quyền lợi, bọ họ không thể hỗ trợ, chỉ liên tục thở dài.

Thủy Thiên Nguyệt thân là đệ tử ngoại môn, hôm nay, nàng cũng tới.

Nhưng không giống với lần trước, ngày hôm nay nàng đến sớm, đứng dưới khán đài, đôi mắt như nước, chắm chú nhìn Sở Hành Vân, trên mặt cười, tràn đầy thần sắc lo lắng.

-Bởi vì một việc, có chút trì hoãn, làm Lạc Vân kiếm chủ đợi lâu.

Mở miệng nói là Nghiêm Khuất.

Chỉ thấy hắn đi tới trước mặt Sở Hành Vân, không có hành lễ, trực tiếp ngồi xuống, biểu hiện rất tùy ý, ngay cả giọng nói, cũng chàn đầy ngả ngớn.

Hạ Khuynh Thành vố trong cơn giận giữ thấy thế, nàng mạnh mẽ bước về phía trước một bước, nhưng Sở Hành Vân giữ nàng lại, để nàng lui về sau, chớ xúc động.

Thầy màn này, biểu tình Nghiêm Khuất càng đắc ý.

Hắn quay nhìn Sở Hành Vân gật đầu, tán dương:

-không nghĩ tới, vừa qua mấy ngày, Lạc Vân kiếm chủ có giác ngộ như vậy, đã biết thu liễm phong mang, thực làm ta cảm thấy khiếp sợ.

Nghe vậy, Sở Hành Vân vẫn không nói như trước, đứng lên, hai tròng mắt ngưng thật lâu nhìn sang.

Thấy Sở Hành Vân rơi vào trầm mặc, Nghiêm Khuất càng đắc ý, thậm chí mang vài phân phách lối, nói:

-Bất quá, mặc dù ngươi có thề làm được việc này, chung quy khó thành chủ nhân ngoại môn, dù sao có một số việc, dựa vào thiên phú và thực lực, căn bản không hề có tác dụng.

-Chuyện ngoại môn, chúng ta có thể xử lý thỏa đáng, ngươi cần phải làm, là đem hết thảy quyền lực giao cho chúng ta, từ nay về sau không quản nhiều, hỏi nhiều, cứ như vậy, đối với hai bên đều có chỗ tốt.

Một đạo âm thanh cuối cùng rơi xuống, đoàn người nhìn về phía Nghiêm Khuất, trong ánh mắt tràn đầy hèn mọn.

Tuy họn họ biết, dã tâm đám người Nghiêm Khuất rất lớn, muốn mạnh mẽ chiếm thực quyền trong tay Sở Hành Vân, nhưng không nghĩ tới phần dã tâm này, lớn đến trình độ như vậy, muốn Sở Hành Vân giao hết thực quyền.

Không khác gì, làm Sở Hành Vân trở thành khôi lỗi.

-Lời của ngươi nói xong chưa?

Giữa lúc mọi người nghị luận, Sở Hành Vân cuối cùng cũng mở miệng.

Hắn quét mắt về phía trước, cuối cùng, đưa mắt nhìn lên trên người Nghiêm Khuất, khóe miệng cư nhiên lại cười nhạt, nói:

-Ý của Nghiêm trưởng lão, trong lòng ta hiểu rõ, bất quá, ta có một việc không rõ.

-Chuyện gì?

Nghiêm khuất ngửa đầu, không nhìn Sở Hành Vân, nghiêm nghiên xem Sở Hành Vân ủy khuất, căn bản không để hắn vào mắt.

Sở Hành Vân tươi cười càng lớn, trầm giọng đặt câu hỏi:

-Người chết thì cần quyền lực làm gì?

Team: Vạn yên chi sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch