Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 466: Cầu thân.

Chương 466: Cầu thân.

Đạo hình bóng tuyết trắng, với dung mạo xinh đẹp kia, rất đẹp, đẹp đến kẻ khác hít thở không thông.

Trong hai tròng mắt của nàng, phất phất chứa hồ nước xanh biếc, một chút động nhẹ, sóng hồ cồn cào, khó có thể diễn tả bàng ngôn ngữ với vẻ đẹp này, mà dưới đôi mắt, mũi thanh tú theo, phương thần như cánh hoa, tản mát ra vẻ đẹp tuyệt sắc cao quý.

-Không hổ là mỹ nữ đệ nhất Vạn kiếm các, quả nhiên danh bất hư truyền!

Cổ Huyền Thanh nỉ non nói, ánh mắt của hắn tự như đông cứng, không di động nửa phần, giống như rơi vào trong vòng xoáy, hấp dẫn ánh mắt của hắn, khó có thể kiềm chế lại.

Không chỉ có hắn, mọi người ở đây, thậm chí là một ít nữ tử, đều sợ hãi thán phục dung mạo của Cổ Huyền Thanh, nghĩ cô gái này như cửu thiên tiên nữ, không thể sinh ra được nửa điểm đố kỵ.

Ánh mắt Sở Hành Vân, rơi vào trên người của Lục Thanh Tuyền, nhìn thật sâu.

Nhưng hắn cũng không trầm luân bởi nữ sắc, mà trong đôi mắt đen nháy, tinh mang lóe ra không ngớt, mơ hồ tụ thành một đạo bạch quang, quang mang như nước thủy triều, cuối cùng hóa thành một vòng xoáy, giống như có thể bao phủ vạn vật.

-Quả nhiên là quang phong kiếm ý, nhưng ngoại trừ quang kiếm ý ngoài ý muốn, trên người nàng không có chút khí tức ám kiếm ý nào.

Ánh mắt Sở Hành Vân càng thâm thúy hơn, đã đem Lục Thanh Tuyền hoàn toàn xem thấu.

Quang kiếm ý của nàng, rất mạnh, rất thuần túy, đã đạt đến thất cấp, nhưng chỉ có quang quang kiếm ý, căn bản không có ba động ám kiếm ý, như vậy liền nói dõ, Lục Huyền Thanh không phải là ám ảnh kiếm khách.

Khụ Khụ!

Trong lúc Sở Hành Vân suy tư, Hạ Khuynh Thành bên cạnh, đột nhiên ho khan vài tiếng, kéo vạt áo của hắn.

Sở Hành Vân lấy lại tinh thần, đã thấy khuông mặt tuyệt mỹ của Lục Thanh Tuyền hiện ra trước mặt của hắn, tựa hồ vì Sở Hành Vân ngưng mắt nhìn, mà hai gò má hiện ửng đỏ, nhìn lại càng động nhân tâm.

Một cảnh như vậy, hấp dẫ không ít ánh mắt của mọi người, đối với thần sắc của Sở Hành Vân, đều mang theo vẻ kinh dị, cho rằng Sở Hành Vân say sưa Lục Thanh Tuyền, thật lâu mới hoàn hồn.

Trong đám người, Thường Danh Dương gắt gao nhìn Sở Hành Vân, hai tròng mắt âm lãnh.

-Đệ tử Lục Thanh Tuyền, gặp qua Lạc Vân kiếm chủ.

Thanh Tuyền mở miệng trước, thanh âm linh tuyền, như chim hoàng oanh hót vậy, chấn động nhân tâm.

Sở Hành Vân khẽ gật đầu, thu hồi ánh mắt lại, lại nghe Lục Thanh Tuyền tiếp tục nói:

-Yến hội hôm nay, chính là ta mời mấy vị đến, nếu có chiêu đãi không chu toàn, xin Lạc Vân kiếm chủ thông cảm bỏ qua, chớ vì việc nhỏ mà mất nhã hứng.

Dứt lời nàng, hạ thấp người quay sang Sở Hành Vân, lập tức có vài đệ tử tạp dịch tiến lên, thêm bàn ghế ở vị trí đầu, ý bảo mọi người nhập tọa.

Thường Danh Dương vốn là đâm lao phải theo lao, hiện tại, Lục Thanh Tuyền chủ động giải vây, hắn tự nhiên cam tâm tình nguyện thấy một màn như vậy, cũng không nói truyện nhiều, giẫm chân tại chỗ đi về phía trước, chậm rãi ngồi xuống.

-Cô gái này ngược lại khéo léo.

Sở Hành Vân thầm nghĩ trong lòng một tiếng, cũng không truy cứu, trở lại vị trí của mình ngồi lại.

Bầu không khí vừa rồi, nhất thời hóa giải không ít, đệ tử Vạn kiếm các cũng không câu nệ, một lần nữa cao giọng nói, khiến cho bầu không khí trở lại lúc đầu.

Sở Hành Vân cũng không quan tâm nhiều, một lần nữa vận chuyển bí pháp, tỉ mỉ quét mắt nhìn Lục Thanh Tuyền cùng mọi người xung quanh.

-Lạc Vân này, tựa hồ đối với Lục Thanh Tuyền có ý.

Tần Tú chú ý hướng đi của Sở Hành Vân, hắn nghiêng đầu nói với Thường Danh Dương.

-Thì tính sao?

Thường Danh Dương hừ lạnh, đôi mắt âm lãnh dừng ở Lục Thanh Tuyền, mang vài phần đắc ý nói:

-Lục Thanh Tuyền mang ân Thường gia, mọi thứ của nàng, đều là Thường gia chúng ta cho, không ai có thể cướp đi nàng trong tay ta!

Lời này vừa hết, lập tức nháy mắt với Tần Tú, trong lòng Tần TÚ hiểu ra, đứng lên, quay sang nhìn Lục Thanh Tuyền nói rằng:

-Lục sư tỷ tiến nhập vạn kiếm các đã ba năm, liền có thành tựu như vậy, tương lai nhất định có thể tiến vào âm dương cảnh, trở thành một đại kiếm chủ.

Nghe thấy lời nói này, tất cả mọi người đều dừng lại bàn tán, không gian lại trở nên văng cẻ.

Luc Thanh Tuyền đáp lễ nói:

-Tần sư đệ có lòng.

Tần Tú cười cười, bàn tay mở, đem một hộp ngọc đưa đến trước mặt của Lục Thanh Tuyền, cười nói:

-Mai tĩnh tâm ngọc này, chính là ta phí hết tâm tư mới có được, cố ý đưa cho sư tỷ dùng.

Dứt lời, hộp ngọc chậm rãi mở ra, nhất thời một đạo quang mang nở rộ, chiếu sáng toàn bộ yến tiệc, khiến cho tất cả mọi người ở đây đều ngưng thần, tâm thần cấp tốc bình thản.

- tĩnh tâm ngọc, có thể an ổn tâm thần, bài trừ tâm ma, là bảo vật tu luyện, chỉ riêng mai này thôi, giá cũng mười vạn linh thạch.

Một gã đệ tử chân truyện cười to nói:

-Không hồ là con của kiếm chủ, quả nhiên là tài lực dày, lần này ta chuẩn bị một môn võ học thánh giai, mong Lục sư muội chớ ghét bỏ.

Hắn điểm nhẹ ở giữa, một quyển thư tịch phong cách cổ xưa rơi xuống trong tay Lục Thanh Tuyền, trang giấy vàng ố, chữ trên bìa đã không còn nhìn rõ, nhưng tỏa ra khí tức cổ xưa cũ kỹ.

Lục Thanh Tuyền vươn tat, đem hai vật nhật lấy, cười nói:

-Đa ta hai vị.

- Một quả tĩnh tâm ngọc, một quyển sách cổ đã vô hạn tiếp cận vương khí, đúng là mĩ nữ đệ nhất, thật là kinh khủng.

Ninh Nhạc Phàm cười khổ một tiếng, thầm than trình độ Lục Thanh Tuyền được hâm mộ.

Hắn thoáng nhìn về phía trước, cảm giác được trên người của Lục Thanh Tuyền có nhiều khí tức của vương khí, con số cực kỳ kinh khủng.

Mà con số này, hơn phân nửa là do hộ hoa sứ giả tặng đến.

Lúc này, Tề Ngọc Chân cũng đứng dạy, bàn tay hắn xuất hiện một thanh trường kiếm sắc bén, cười bói:

- Kiếm này tên là Tuyết quang, thuộc hàng vương khí bốn văn, thân kiếm sắc bén, thích hợp với Lục sư muội nhất.

-Vương khí bốn văn !

Đám người giật mình hoảng hốt, giá trị vương khí bốn văn rất cao, hơn nữa kiếm này rất hợp với khí tức của Lục Thanh Tuyền, như trời sinh một đôi.

Xem ra Tề Ngọc Chân đối với Lục Thanh Tuyền, cũng sinh ra lòng ái mộ, bằng không bằng không sao lại xuất ra vật quý giá như vậy.

- Đa tạ tề sư huynh!

Lục Thanh Tuyền tiếp nhật tuyết quang kiếm, bàn tay khẽ vuốt thân kiếm, một tiếng tê minh cao vút vang lên khiến cho không ít người có cảm giác say mê.

-Bảo kiếm phối giai nhân, quả nhiên tuyệt phối.

Tề Ngọc Chân lại nói nhanh, nhất thời làm Lục Thanh Tuyền đỏ ửng mặt, nhìn Tuyết quang kiếm, trong con ngươi hiện lên tinh quang.

Cử chỉ này khẽ động, liền chứng tỏ địa vị của tuyết quang kiếm.

Tề Ngọc Chân mỉm cười lùi ra, ánh mắt đảo qua những người khác, làm cả bầy người sắc mặt trở nên xấu hổ, tuyết quang kiếm so với vật họ tặng, khác nhau quá xa, hoàn toàn không thể đánh đồng.

Dần dần, không ít người về tới chỗ ngồi, hai mắt khẽ rời, không hẹn mà cùng nhìn về phía Thường Danh Dương.

Yến hội lần này là Thường Danh Dương vì Lục Thanh Tuyền mà làm, hiện giờ hắn vẫn chưa có hành động gì.

Cảm thụ ánh mắt chờ mong của mọi người, hắn rốt cục cũng đứng dạy, sắc mặt có đầy tự tin, nhàn nhạt nói:

- Từ khí Thanh Tuyền muội nhập các tới nay, chúng ta gặp nhau rất nhiều, mà ta đối với Thanh Tuyền muội sớm sinh lòng ái mộ, bởi vậy chỉ có vật này tồn tại mới có thể biểu lộ tấm chân tình của ta.

Hắn nói giọng thông báo, làm gương mặt Lục Thanh Tuyền đỏ ửng, trong mặt có bất đắc dĩ, nhưng rất nhanh bị lễ vật của Thường Danh Dương làm cho ngây người.

Chỉ thấy ở tay Thường Danh Dương xuất hiện hộp gỗ, trong hộp gỗ, lẳng lặng để hai quả trứng, một đỏ một lam, hoa văn trên đó làm khi đến gần sản sinh một tia cộng minh huyền kỳ.

- Hai quả trứng này, một là hồng nguyên ưng, cái khác là lam ưng chuẩn, khi nở thanh công, nhất định có thể trở thành thiên linh cảnh, mà hai linh thú này, trời sinh thông minh sắc sảo, suốt đời câu sinh, một vong câu vong.

Đoàn người chấn kinh, ngay cả Tề Ngọc Chân cũng lắc đầu cưỡi khổ.

Hắn biết tuyết quang kiếm mặc dù trân quý, nhưng so vố hai quả trứng linh thú này vẫn có chênh lệch, trọng yếu hơn là hai quả trứng này biểu đạt hàm ý này quá rõ ràng, hoàn toàn thể hiện ý ái mộ của Thường Danh Dương.

Lục Thanh Tuyền tự nhiên biết ý tứ của Thường Danh Dương, nhàn nhạt từ chối, nói:

-Lễ vật của Thường su huynh quá nặng, Thanh Tuyền không giám nhận lấy.

Thường Danh Dương lắc đầu, từ bàn rượu đi xuống, ưỡn thẳng lưng, đi đêm trước mặt Lục Thanh Tuyền, tay giơ lên nói:

-Thanh Tuyền, ta hôm nay tặng trứng linh thú cho ngươi, ngoại trừ chúc mừng ngươi đột phá, còn muốn dùng cái này cầu thân!

Mọi người đều bị lời nói này của Thường Danh Dương làm trợn tròn mắt đồng thời cũng hiểu vì sao Thường Danh Dương lại tổ chức yến tiệc, đồng thời tặng lễ vật nặng như thế.

Lục Thanh Tuyền cũng dại ra tại chỗ.

Nàng vội vàng đứng dạy, vừa muốn từ chối đã thấy Thường Danh Dương nói tiếp:

- chuyện cầu thân là ý của ta, cũng là ý của cha ta và nội vụ nhất mạch, mong rằng Lục sư muội đồng ý!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch