Quang ảnh của kiếm quang lóe lên ánh sáng ngọc, hiện lên trên mặt Thường Danh Dương, mang theo khí tức bén nhọn, chém thẳng vào trứng linh thú.
Hắn hoàn toàn không nghĩ tới, cuối cùng Sở Hành Vân lại dám làm như thế, lấy oai kiếm chỉ, muốn mạnh mẽ phá trứng linh thú trân quý như vậy.
Đoàn người cũng biến sắc.
Hai quả trứng linh thú này, một ngày ấp thành, liền coi như sinh ra hai tôn linh thú thiên cảnh, trình độ trân quý, cả cường giả âm dương cảnh cũng phải cẩn thận che chở, không dám xuất hiện sơ xuất.
Một khi kiếm chỉ hạ xuống, sợ rằng Thường Xích Tiêu cũng phải phát cuồng, muốn cùng Sở Hành Vân khai triến toàn diện!
Răng rắc!
Hai quả trứng linh thú bị xé thành hai, rơi xuống đất.
Trong khoảnh khắc, mùi hôi thối, tanh tưởi phun ra, nháo tới trên người Thường Danh Dương, toàn bộ phòng khách ngập tràn mùi hôi thối, tất cả mọi người vội che miệng và mũi gấp, nhìn thấy màn này mà giật mình.
Hai quả trứng linh thú này, dĩ nhiên đã bị thối!
Ánh mắt của mọi người chợt biến, sắc mặt cực kỳ đặc sắc.
Thường Danh Dương cũng dại ra, trong lòng chứa đầy lửa giận.
-Sính lễ không có, cũng không cần ta làm cái nhân chứng này đi?
Sở Hành Vân chậm rãi nói, phá vỡ không gian vắng vẻ, đồng thời, cũng để cho Thường Danh Dương đang dại ra mà hoàn hồn.
Hắn thôi động cương dương lực, lập tức đem chất nhầy trên người loại bỏ, dẫm chân tại chỗ, trực tiếp vọt tới trước mặt Sở Hành Vân, hai tròng mắt đỏ tươi, quả thực như dã thú phát cuồng vậy.
Nhưng, hắn lại không nói nửa câu.
Trứng linh thú, quả nhiên bị hỏng!
Bức bách âm thầm, quả thật có việc này.
Mỗi một câu Sở Hành Vân nói, đều là sự thực, Thường Danh Dương thực sự nghĩ không ra, tự mình phải phát tiết như thế nào, phản bác như thế nào.
Lúc này, đột nhiên Thường Danh Dương hối hận.
Sớm biết như vậy, hắn không niên trêu chọc Sở Hành Vân, hiện tại, hoàn cảnh của hắn, đã không thể hình dung, đâm lao phải theo lao, nếu đây mà có một cái lỗ, hắn hận không thể lập tức trui vào.
-Hai quả trứng linh thú này, chính là vật hiếm thấy, mặc chủ được nhiều kiếm chủ xuất thủ giám định qua, cũng khó mà nói dõ được sinh tử, cái này trách không được Thường sư huynh.
Ngay vào lúc này, lời của Lục Thanh Tuyền truyền ra, làm đôi mắt Thường Danh Dương sáng ngời, giống như bắt được nhánh rơm cứu mạng vậy, liên tục phụ họa nói:
-Không sai, ta cũng là một trong những người bị hại.
Giọng Lục Thanh Tuyền không ngừng, quay nhìn Thường Danh Dương nói rằng:
-Nếu trứng linh thú đã bị hủy, vô pháp cho là sính lễ, vậy kính xin Thường sư huynh thu hồi thỉnh cầu cầu thân, giữa ta và ngươi, thời gian chưa tới, sao phải cưỡng cầu, cũng khó có duyên nên chuyện.
Trong lời nói, Lục Thanh Tuyền cũng nhìn về phía Sở Hành Vân, mắt mang vẻ cảm kích.
Sở Hành Vân nhún vai, trực tiếp ngồi xuống, tròng lòng thầm cười khổ.
Cái nàng Lục Thanh Tuyền này, tính tình thực ôn hòa.
Nàng biết dõ Thường Danh Dương là hạng người ham mỹ sắc, không chỉ không hề động nộ chửi rủa, còn chủ động tìm giúp hắn bậc thang, cũng khó trách Thường Danh Dương dám lớn lối như vậy.
Nữ tử đơn thuần nhunhư vậy, nơi này là thế giới mạnh được yếu thua, thực là khó có được.
-Thường đại ca, việc này đã định, cho dù ngươi kiên trì ra sao, cũng khó có kết quả, không bằng ngươi tạm lui một bước, ân tình còn ở đó, sẽ không sợ Lục Thanh Tuyền phản bội.
Đằng Thanh truyền âm cho Thường Danh Dương, đưa hắn kéo trở lại.
Thường Danh Dương thở dài, chỉ có thể làm thế thôi, một đôi mắt đầy tơ máu, làm tim kẻ khác âm thầm đập nhanh.
Thấy ánh mắt của mọi người nhìn về phía đây, tròng mắt Đằng Thanh xoay chuyển, đứng lên cười nói:
-Chuyện vừa rồi, chỉ do ngoài ý muốn, mọi người chớ để ý quá, chỉ bất quá, năng lực chỉ liếc mắt nhìn thấu sinh tử của quả trứng của Lạc Vân kiếm chủ, thực làm ta cảm thấy bội phục, chẳng biết lần này, ngài mang theo lễ vật gì đến chúng mừng Lục sư tỉ, đường đường là kiếm chủ, lễ vật hẳn còn cao hơn trứng linh thú đi?
Nói hết lời, đám người Hạ Khuynh Thành ngạc nhiên.
Đến trước khi tới, bọn họ căn bản không chuẩn bị lễ vật tặng Lục Thanh Tuyền.
Sở Hành Vân cũng giống như vậy.
Lúc này, lúc này Đằng Thanh lại đem mũi nhọn hướng đến phiá Sở Hành Vân.
-Uy danh Lạc Vân kiếm chủ, bên trong cả Vạn kiếm các, ai chẳng biết, hắn tùy tiện xuất ra một vật, đều không thể thắng được hai quả linh thú, đấy là điều không thể nghi ngờ.
Thường Danh Dương lạnh giọng châm chọc.
( thằng này bị sao ấy, hai quả trứng gà còn quý hơn hai quả trứng linh thú bị thối ung đấy)
-Việc lễ vật, chằng phân biệt được nặng nhẹ, Lạc Vân kiếm chủ đến đây, đã làm Thanh Tuyền rất thỏa mãn.
Lục Thanh Tuyền đã nhận ra sắc mặt biến hóa của đám người Hạ Khuynh Thành, lập tức lên tiếng giải vây.
-Lạc Vân kiếm chủ đến, tự nhiên chuẩn bị lễ vật, Lục sư tỉ, ngươi cần gì phải khách khí.
Đằng Thanh cười ha hả, lại một lần nữa chĩa mũi nhọn vào Sở Hành Vân.
Trong lúc nhất thời, ánh mắt của mọi người, đều tràn ngập tò mò, bọn họ đều muốn biết, Sở Hành Vân thân là kiếm chủ, có thể xuất ra vật gì.
-Ta tới vội vàng, cũng không chuẩn bị lễ vật.
Tâm niệm Sở Hành Vân thay đổi thật nhanh, đứng lên nói:
-Nếu không phải ghét bỏ ta, ta nguyện tặng một chữ, lấy làm lễ vậy.
Thường Danh Dương vừa ghe, cười yhật thật sâu;
-Một chữ này, thật quý trọng!
-Đắt hay không, không tới phiên ngươi bình phán, huống chi, cho dù ti tiện, cũng hơn hai quả trứng thối.
Sở Hành Vân lặng lẽ nói, làm Thường Danh Dương lần thứ hai giận sôi lên.
Lục Thanh Tuyền vội vàng giảng hòa, cười nói:
-Chữ kiếm chủ tặng, Thanh tuyền rất trân trọng.
Tay nàng duỗi một cái, để đệ tử đưa giấy và bút mực lên cho Sở Hành Vân.
Sở Hành Vân lại lắc đầu, nói:
-Một chữ này, không cần giấy mực.
Lập tức, làm ánh mắt mọi người nghi hoặc, Sở Hành Vân chầm chậm đi tới giữa đại sảnh, khí thế trên người, thay đổi, trong mắt lóe lên màu sắc sắc bén, nhìn về phía vô tận.
Hắn lặng lẽ nhắm hai mắt. quần áo bạch y, không có gió vẫn bay lượn, giống như lưu vân quanh quẩn.
Thấy Sở Hành Vân như vậy, ánh mắt Lục Thanh Tuyền đọng lại, nàng có một ảo giác, phảng phất mọi vật trong không gian này, hết thảy đều thu vào trong cơ thể Sở Hành Vân, ngay cả thiên địa cũng như vậy.
Hằn là người, là thiên địa, là vạn vật!
Một loại cảm giác này, rất huyền diệu, nàng chưa từng nghiệm qua.
Thương!
Sở Hành Vân nhẹ nhàng nâng tay, một ánh sáng hạ xuống, chiếu vào trên khuôn mặt yêu mị của Sở Hành Vân, trong lúc bất trợt, thiên địa yên tĩnh, ánh sáng ngọc xẹt qua hư không, rơi vào trên một cây thạch trụ.
Mọi người hồi phục lại tinh thần, hai tròng mắt Sở Hành Vân lại mở một lần nữa, hồi phục lại sự yên lặng.
Một màn bạch quang kia tiêu thất, thạch trụ không hư hại, trên đó, cuối cùng xuất hiện một vết kiếm cao to, hiện ra trước mắt tất cả mọi người.
-Lạc Vân kiếm chủ, ngươi còn chưa bắt đầu?
Đằng Thanh nói mang tiếu ý, Sở Hành Vân hành động, làm cho mọi người nghĩ lại, dõ dàng nói muốn tặng chữ, nhưng cuối cùng, lại lưu lại một vết kiếm.
Sở Hành Vân quay đầu lại, tùy ý liếc mắt nhìn Đằng Thanh, sau đó thu hồi, chỉ vào vết kiếm cao to trên thạch trụ, phong kinh vân đạm nói rằng:
-Đây, là chữ ta muốn tặng.
( kinh là nhẹ, đạm là nhạt, nên mọi người tự thiểu nghĩa phong kinh vân đạm nha)