Tu vi Sở Hành Vân đã bước vào địa linh cửu trọng thiên, vậy nên hắc động trọng kiếm cũng nặng đến chín nghìn cân.
Vạn tượng giáp tay, đã dung hợp bốn linh kiện, toàn lực thúc dục, có thể bộc phát ra bốn vạn tượng chi lực, trải qua tăng phúc gấp đôi, lên tới tám vạn chi lực.
Một kiếm này, rất nặng, là một kiếm toàn lực của Sở Hành Vân.
Cho dù là một tòa núi nhỏ, đều có thể đánh nổ.
Ở trong sát na Sở Hành Vân động thủ, toàn bộ cả kiếm chủ, trưởng lão chấp sự và đệ tử đều ngây ra như phỗng, hoàn toàn không thể tin tưởng một cảnh phát sinh trước mắt.
Sở Hành Vân, xuất kiếm, chém tới Phạm Vô Kiếp làcường giả niết bàn cảnh.
Vù vù!
Kiếm hồn trọng đè gió xuống, kình phong cuồn cuộn nổi lên, thổi áo bào của Phạm Vô Kiếp tung bay, lúc này, ánh mắt của hắn cũng lóe lên kinh ngạc, là cảm thấy khiếp sợ cử động của Sở Hành Vân.
Hắn chấp chưởng Vạn kiếm các mấy chục năm, người có can đảm xuất kiếm với hắn không nhiều lắm, mà ở trong hàng đệ tử lại càng không có.
Lúc này, nơi đây là chấp pháp điện, xung quanh có vô số đệ tử Vạn kiếm các, nhưng Sở Hành Vân lại xuất kiếm không chút do dự nào, một kiếm áp xuống.
Thần sắc trên mặt không ngừng biến hóa, làm khí tức Phạm Vô Kiếp cũng thay đổi, đột nhiên, hắn tựa hồ như nhận ra cái gì, trong con ngươi xẹt qua một ánh sáng.
Ông!
Hắn lộ ra một ngón tay, không tránh né, đón kình phong cuồng loạn, trực tiếp điểm đến hắc động trọng kiếm.
Một kiếm, một ngón tay, cấp tốc tới gần trên không chung, đợi hai người tiếp xúc, trong nháy mắt, cả không gian yên tĩnh lấy hai người làm trung tâm, những luồng kình khí tỏa ra xung quanh.
Ùng ùng!
Mặt đất bắt đầu nứt nẻ.
Kình khí lan đến chỗ nào, hết thảy sự việc nơi đấy đều phá hủy, ngay cả thiên địa lực cũng bị nghiền nát, kình phong hóa thành long quyển, xông lên trời khuấy động cả một vùng.
-Lui!
Phạm Vô Kiếp phun ra một lời, chỉ vào giữa, đem hắc động trọng kiếm đánh văng ra , dư ba tàn sát bừa bãi, đập vào người Sở Hành Vân, làm hắn lộ ra một tia thống khổ, thân thể điên cuồng bay ngược ra vài trăm mét mới đứng vững được.
Hắc động trọng kiếm rơi xuống, đem mặt đất đánh nát, bùi mù bay lên che lấp tầm mắt mọi người, chỉ nghe thấy tiếng vỡ vụn kéo dài.
Một lát sau, tiếng động dừng lại, bụi mù cuồn cuộn cũng từ từ tiêu tán ra.
Đoàn người nhìn về phía trước đã thấy Sở Hành Vân cầm Hắc Động trọng kiếm trong tay, huyền phù trên không, dươi chân có cái hố đen như mực, tiếng gió gào thét.
Một mảnh đất trống bây giờ thành mớ hỗn độn, vết nứt vô số, hố sâu liên miên, như vừa trải qua trận sao băng, làm cho mọi người không thể nào nghĩ ra đây chính là chấp pháp điện.
-Lực lượng một kiếm kia, cuối cùng kinh khủng đến mức nào?
Đoàn người đều hít một ngụm hàn khí, ngay cả mười tám kiếm chủ cũng kinh động, sợ hãi với va chạn vừa rồi.
-Lạc Vân, ngươi thật to gan!
Lúc này, có người tỉnh lại.
Một tiếng hô, phát ra từ Tần Thu Mạc.
Hắn nhảy lên không chung, từ trên cao nhìn xuống Sở Hành Vân, nổi giận nói:
-Ngươi không thể chứng minh sự trong sạch của mình không nói, lại dám xuất thủ đánh lén các chủ, thật đúng là đại nghịc bất đạo.
-Động thủ, cùng nhau đem người này giết chết tại chỗ, để tránh hắn đem lại rắc rối cho Vạn kiếm các!
Người thứ hai mở miệng chính là Thường Danh Dương, trên mặt hắn không có vẻ nào giận dữ mà có ý mừng như điên, lad người đầu tiên tiến lên đánh tới Sở Hành Vân.
Nhưng mà hắn vừa bước ra nửa bước, Phạm Vô Kiếp đột nhiên nói ra:
-Ai dám ra tay?
Một lời bốn chữ, lại mang ý không thể trái, làm thân hình Thường Danh Dương dừng lại, dùng ánh mắt không thể tin được nhìn Phạm Vô Kiếp.
Nội vụ nhất mạch cho dù có nóng lòng cũng phải thu liễm khí thế, chân mày nhíu chặt, hiện lên vẻ nghi hoặc.
Chẳng lẽ, Phạm Vô Kiếp muốn đích thân xuất thủ, tru diệt Sở Hành Vân tại chỗ.
Ý niệm vừa ra, vô số người gật đầu đồng ý, cử động này của Sở Hành Vân quá ngang ngước, không chỉ vi phạm môn quy, còn xúc phạm nghiêm trọng đến uy nghiêm các chủ.
Về tình về lý, Phạm Vô Kiếp cũng sẽ không bỏ qua cho hắn.
- Phiền toái này, lấy tính cách của Các chủ có khả năng giết Lạc Vân tại chỗ.
Đường Vân Hoan nóng lòng, muốn xuất thủ, nhưng lại không tìm ra bất kỳ lý do gì để ra tay.
Đám người Vân Trường Thanh cũng thở dài đầy bắt đắc dĩ, Sở Hành Vân xông họa quá lớn, bọn họ cũng vô pháp xoay chuyển.
-Tỷ tỷ, sự tình sao lại phát triển đến mức này?
Mặc dù Lục Thanh Dao mặc hắc bào che kín những từ thanh âm run rẩy cũng biết được sắc mặt của nàng kinh hoàng như thế nào.
Lục Thanh Tuyền không trả lời vấn đề của nàng.
Trên gương mặt ngọc lại co quắp vài cái, trong con người có một vẻ khổ không thể nói, tràn ngập đảo loạn đầu, chỉ có thể đứng xa xa nhìn thân thể Sở Hành Vân.
Thủy Thiên Nguyệt chỗ góc, đã lâm vào suy tư, hai tay của nàng nắm thật chặt, đầu ngon tay bấu vào thít ứa máu ra, mà nàng vẫn chưa phát hiện, mặc cho tiên tuyết chảy xuống.
Khắp hư không yên lặng như chết, toàn bộ ánh mắt đều tập trung vào trên người Phạm Vô Kiếp cùng Sở Hành Vân.
Cùng đợi lửa giận bùng nổ!
- Một kiếm này, ngươi học từ chỗ nào?
Ngoài dự liệu của mọi người, Phạm Vô Kiếp lại không có xử tử tại chỗ, mà lại hỏi một câu!
Thanh âm của hắn không lạnh không nhạt, ngược lại có phần vui mừng.
- Tự nghĩ đến, kiếm thức- vẫn sơn.
Sở Hành Vân trả lời.
- Vẫn sơn, một kiếm vẫn quần sơn, cái tên rất hay!
Phạm Vô Kiếp lẩm bẩm vài câu, cuối cùng hắn cười to thành tiếng.
Một khắc này, tất cả mọi người đều nghi hoặc, nhìn qua lại, không ai hiểu đang xảy ra chuyện gì, Phạm Vô Kiếp không chỉ không phẫn nộ mà còn rấ vui vẻ.
Thường Xích Tiêu trừng lớn mắt, cảm thấy có gì không đúng.
Bọn họ nháy mắt qua lại, miệng vừa mới mở định nói, Phạm Vô Kiếp đột nhiên ngưng cười, vung tay nói:
-Lạc Vân, một vẫn sơn thức này đủ chứng minh sự trong sạch của ngươi, ám ảnh kiếm khách không có quan hệ với ngươi.
ngày...
Nghe xong lời Phạm Vô Kiếp nói, Thường Xích Tiêu hai miệng mở lớn đủ để đút vừa quả trứng gà, hai mắt chố ra, đứng im tại chỗ không có chút hình tượng.
Kết quả như vậy, làm mọi người không cách nào dự đoán!
Sở Hành Vân không chỉ không chịu lửa giận của Phạm Vô Kiếp mà còn rửa sạch tội của mình.
Chuyện gì xảy ra?
Cuối cùng là chuyện gì đang xảy ra?
Toàn trường đều ngạc nhiên, thiên địa đảo lộn không phân biệt được bắc nam.
Trong lòng mọi người ngoài chấn động thì không còn gì khác!