Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 482: Mồi

Chương 482: Mồi

ở trong ấn tượng bốn người, tính tình Lục Thanh Dao quái gở, nhập môn quá ba năm, nhưng số lần xuất hiện trong tầm mắt mọi ngời rất ít, đều bị mọi người lãng quên.

Nhưng vào lúc này, nàng lại đột nhiên xuất hiện, đồng thời phá vỡ một tòa kiếm bia, chủ động leo lên ngọn núi cao nhất.

Thức sự làm cho mọi người khó có thể tưởng tượng!

-Ngươi tới ngược lại rất nhanh.

Sở Hành Vân tiến ra một bước, trêu nghẹo nói.

Lục Thanh Dao dừng trước mặt, trên khuôn mặt tuyệt mĩ, đột nhiên hiện lên một nụ cười.

Lục Thanh Dao cười rất đẹp, như hoa nở, đẹp đến không thể xoi mói, nhưng vẻ đẹp của nàng bất đồng với Lục Thanh Tuyền.

Nếu như Lục Thanh Tuyền đẹp như một đóa hoa cúc nở rộ thì Lục Thanh Dao như một đóa hoa mạn đà, lạnh giá, có thể câu tâm đoạt phách.

Ngay cả tỷ tỷ nàng là Lục Thanh Tuyền cũng có chút giật mình, nàng còn chưa từng thấy qua, muội muội của mình, đối với bất luận gã nam tử nào cười như thế.

-Ngươi nói không sai, thế giới này là mạnh được yếu thua, duy thực lực mới là vương đạo, cho dù ta giấu kín trong bóng đêm, lực uy hiếp cũng có hạn, hôm nay, đối với một kiếm ngươi chém tới các chủ, là minh chứng tốt nhất, chỉ có tất cả mọi người biết thực lực của mình, mới có thể hành động.

-Đương nhiên, một kiếm kia của ngươi, là bày cho các chủ xem, đồng thời là bày cho ta xem, ta nói không sai chứ?

Thấy dáng dấp tự tin của Lục Thanh Dao, tiếu ý Sở Hành Vân càng nồng đậm.

Đích xác, một kiếm kia, ngoại trừ muốn chứng minh sự trong sạch của mình, càng nhiều hơn là muốn đánh động Lục Thanh Dao, để cho nàng đi tới ngọn núi cao nhất, phá vỡ kiếm bia ám kiếm ý.

Thiên phú của nàng rất mạnh, có thể ám sát thiên linh nhất trọng, đủ để thấy điều đó.

Còn nữa, ý niệm cường giả của nàng cũng rất mãnh liệt.

Một ngày nàng nhìn thấy kiếm kia của Sở Hành Vân, đối với nàng mà nói, không thể nghi ngờ là trùng kích thật lớn, bởi vì nàng biết, toàn bộ Vạn kiếm các chỉ có Sở Hành Vân mới tiếp thu thân phận của nàng.

Nếu đổi lại là người khách, nghe được tên ám ảnh kiếm khách là nàng, sợ rằng sẽ trực tiếp giết chết, càng chưa nói đến truyền thụ.

-Vốn có, trong lòng ta còn chút mâu thuẫn, có vẻ cảm giác bị người khác tính toán, những một khắc phá vỡ kiếm bia, thì ta trở lại bình thường, bái nhập môn hạ của ngươi, đích thật là lựa chọn tốt.

Dừng một chút, Lục Thanh Dao lại bổ sung một câu.

Nàng nói, tự nhiên là kiến ý của bia thứ bảy.

ở lúc phá vỡ kiếm bia, cổ kiếm ý, liền sát nhập vào Lục Thanh Dao, để cho nàng ở trong khoảnh khắc, đối với kiếm đạo có thêm thấu triệt.

Nghe được câu này, ba người Lục Lăng đều cười cười.

-Môn hạ của ta, quy củ không nhiều, nhưng có một cái, không được tự tiện xuất thủ, điểm ấy, ngươi có thể minh bạch.

Sở Hành Vân nhìn Lục Thanh Dao thật sâu, mang theo thâm ý.

-Đương nhiền!

Lục Thanh Dao mỉm cười gật đầu, nếu nàng đã đi tới nơi này, đương nhiên có chuẩn bị.

Nghe đối thoại của hai người, những người khác có chút không rõ, từng cái một trợn tròn mắt, muốn mở miệng nhưng không biết nói gì, chỉ có thể ở một bên cười trừ.

Hưu!

Lúc này, một đạo lưu quang phá kích, trực tiếp hướng Lục Thanh Dao lao tới.

Lục Thanh Dao ngưng mắt, bàn tay đưa về phía trước, nắm đạo lưu quang này lại.

Nhìn lại thấy một khỏa đan dược, cửu huyền phá dương đan.

Tâm thần Lục Thanh Dao khẽ run, ngẩng đầu lại nghe được Sở Hành Vân nói:

-Ngươi đã là địa linh cửu trọng, cũng đã lâu, liền đem mai đan dược này ăn vào, mới có thể thuận lợi tiến vào thiên linh cảnh.

-Ngươi không sợ, sau khi ta ăn vào đan dược liền bỏ chốn mất dạng?

Lục Thanh Dao trêu gẹo nói, khi đang nói chuyện, Lục Thanh Tuyền bên cạnh trừng mắt, rất hiển nhiên, việc liên quan đến ám ảnh kiếm khách, Lục Thanh Dao đã kể hết với nàng.

-Một khỏa cửu huyền phá dương đan mà thôi, ta không quan tâm, nếu như một viên thuốc có thể thử được tình người, ngược lại cũng không thua thiệt.

Sở Hành Vân nhún vai, tự nhiên không nói ra việc tồn tại kiếm ấn.

Nhưng hắn nói, cũng là sự thực.

Đối với Sở Hành Vân mà nói, cửu huyền phá dương đan, căn bản không đáng nói, bây gờ hắn còn hơn mười mai, cho dù tặng không Lục Thanh Dao hắn cũng không đau lòng.

-Ngươi trước sau vẫn tự tin như vậy.

Lục Thanh Dao cẩn thận đem cửu huyền phá dương đan cất kỹ, cước bộ nhảy qua, tự giác đứng bên cạnh Sở Hành Vân, len lén đánh giá hắn.

Sở Hành Vân chú ý tới ánh mắt Lục Thanh Dao, cũng không vạch trần, mà đưa mắt về Lục Thanh Tuyền.

-Nếu Thanh Dao đã quyết định bái Lạc Vân kiếm chủ làm vi sư, xin Lạc Vân kiếm chủ chiếu cố, nếu có điều xúc phạp, xin chư vị thông cảm nhiều hơn.

Cảm thụ được ánh mắt Sở Hành Vân, Lục Thanh Tuyền có chút khẩn trương.

Nàng quay lưng lại chào mọi người, chợt xoay người, hóa thành một đạo lưu quang, nhanh ly khai.

Nhìn bóng lứng Lục Thanh Tuyền rời đi, trong đầu Sở Hành Vân đột nhiên truyền đến thanh âm của Lục Thanh Dao, thở dài nói:

-Ta đem sự tình mấy ngày phát sinh, đều nói cho tỷ tỷ, nàng còn chưa nguyện ý thoát ly nội vụ nhất mạch, nói là còn ân tình chưa hoàn.

- đã nhiều ngày, điều gì nên nói ta đều nói, để cho nàng thoát ly nội vụ nhất mạch, ở trong mắt người đó, nàng chỉ là công cụ mà thôi, ta tuyệt sẽ không để nàng ở đó nữa.

-Mỗi người đều có lựa chọn của mình, chúng ta là người ngoài, chung quy không thể chi phối, ngươi cũng không cần quá cưỡng cầu.

Sở Hành Vân trả lời rất bình thản, đưa ánh mắt thu hồi, bước ly khai.

Sau lức hắn, Lục Thanh Dao cũng suy tư về vấn đề này, trong con người đầy máu đỏ lóe lên tinh quang không ngớt.

Đồng thời, cách ngọn núi cao nhát khá xa.

Trên một cung điện xa hoa, chứa nhiều kiếm chủ nội vụ nhất mạch, đều đến đông đủ, Thường Danh Dương cùng Tề Ngọc Chân cũng có mặt, bầu không khí ngưng trọng, cứng ngắt.

Không bao lâu trước, bọn họ từ thám tử biết, Lục Thanh Dao bái Sở Hành Vân làm thầy,

Đối với bản thân Lục Thanh Dao, bọn họ không coi trọng, có cũng được không có cũng không sao, nhưng theo bọn họ, Lục Thanh Dao thêm vào đó, Sở Hành Vân sẽ đi rất gần với Lục Thanh Tuyền.

Trên yến hội, Sở Hành Vân chỉ đểim Lục Thanh Tuyền, cũng đủ làm Lục Thanh Tuyền mang ơn.

Làn nội vụ nhất mạch, đương nhiên không muốn hai người cùng xuất hiện, dù sao, thiên phú Lục Thanh Tuyền, cho thấy nàng bất phàm, người như vậy, nội vụ nhất mạch phải trói chặt lại.

-Lục Thanh Tuyền, trời sinh tính tình ôn hòa, là người có ân tất báo, cha ta đối với nàng có ân, nàng nhất định sẽ không cô phụ, điểm ấy, ta vẫn có lòng tin.

Thường Danh Dương chẩm rãi mở miệng, làm không khí bớt ngột ngạt.

-Tri nhân tri diện bất chi tâm, lấy tính tình trời sinh mà bình luận một người, là hành động ngu xuẩn.

Tần Thu Mạc cười lạnh một tiếng, nhất thười làm Thường Danh Dương xấu hổ hậm hực ngậm miệng lại.

Mà những lời này, cũng để không khì càng ngột ngạt thêm, tât cả mọi người đều trầm mặt.

-Cá nhân ta nghĩ, giết chết Lạc Vân, là việc nên làm sớm.

Sau một hồi, Tần Thu Mạc lần thứ hai nói lên.

Mọi ngời cũng bởi vì câu này mà quay mắt nhìn sang.

Nơi khóe mi Thường Danh Dương, có vài phần cười nhạt, nói:

-Giết Lạc Vân là việc phải làm, thế nhưng mưu cục chúng ta bày ra, còn chưa hoàn thiện, đột nhiên làm sớm sợ xảy ra vấn đề.

-Danh Dương nói không sai, đã không ra tay, vừa ra tay cần phải giết chết Lạc Vân!

Tề Dương Trầm đứng dậy đồng ý thuyết pháp Thường Danh Dương, đột nhiên làm sớm, khó tránh khỏi nhiều vấn đề.

-Ta chỉ sợ, chuẩn bị sắp xếp xong, Lạc Vân lại đột phát thiên linh cảnh, cho đến lúc này, các ngươi có nắm chắc giết đưuọc hắn, mà thực lực hắn lúc đấy sẽ đạt đến trình độ nào?

Tần Thu Mạc âm lãnh, giọng nói, tỏa ra huyết sắc:

-Lạc Vân tiến nhập Vạn kiếm các không lâu, nhưng hầu như mỗi một ngày, đều mạnh mẽ hơn, trước tiên là thành kiếm chủ, sau đó quản lý ngoại môn, hiện tại, đã đưa ma trảo tới nội môn.

-Trọng yếu hơn là, trình đội coi trọng Các chủ đối với Lạc Vân, càng ngày càng tăng, bằng vào một kiếm kia, đã làm chư vị hiểu rõ đi?

Nói đến đây, Tần Thu Mạc nở nụ cười, tràn đầy giễu cợt nhìn Thường Danh Dương cùng Tề Dương Trầm, đồng thời, hắn cũng nhìn về phía người khác, không che giấu lãng ý chút nào.

Nguyên bản đám người nghị luận ầm ĩ, đều không nói gì nữa, đều đang suy tư điều Tần Thu Mạc vừa nói.

Ngay cả Tề Dương Trầm cùng Thường Danh Dương cũng như vậy, cảm giác có chút lúng túng, nhưng không thể không thừa nhận, lời này có lý.

-Ta tán thành cái nhìn của Thu Mạc.

Rốt cục, Thường Xích Tiêu cũng lên tiếng.

Hắn nhìn mọi người xung quanh, nói:

-hơn nữa, ta đã nghĩ mưu cục lúc trước, lại thêm một cái mồi, làm lẫn lộn phán đoán của Lạc Vân, làm hắn không biết mình đã nhảy vào bẫy rập?

-Mồi?

Ánh mắt mọi người đọng lại.

Nhưng mà, Thường Xích Tiêu cũng không nói rõ, một thân một mình, chậm rãi hướng phía nội viện đi đến, biểu hiện rất thần bí.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch