Sở Hành Vân mặc dù có địa thú huyền linh khải, có thể thôi động bốn nhịp đập, suy yếu bốn thành lực lượng của nam tử khôi ngô, nhưng cho dù như vậy hắn vẫn bị đánh cho thổ huyết.
Bởi vậy có thể thấy được, lực lượng của nam tử khôi ngô khủng khiếp như thế nào.
-Giết!
Nam tử khôi ngô ngửa mặt lên trời giống giận, trong cơ thể có vạn trượng huyết mang tuôn ra, cùng khí tức hung lên ngưng tụ lại một chỗ, không ngừng hướng Sở Hành Vân giết tới, rung động hư không.
-Chỉ bằng ngươi cũng muốn giết ta sao?
Trong mắt Sở Hành Vân, cũng lóe lên một tia lệ khí.
Tám vạn tượng chi lực bạo phát, vung hắc động trọng kiếm lên, kiếm phong hóa thành một cơn lốc, điên cuồng cuốn đi tất cả, cùng kim quang búa tạ va chạm trong nháy mắt, sơn lâm phía dưới bị san thành bình địa, những ngọn núi cô độc xung quanh cũng vỡ vụn.
Ùng ùng!
Bụi mù tản ra, Sở Hành Vân giằng co cùng nam tử khôi ngô.
Khí tức của hai người mặc dù mờ ảo nhưng lại ẩn chứa linh lực kinh khủng, khiến cho những linh thú xung quanh phát sinh âm thanh thê lương.
-Cư nhiên bị chặn lại?
Sắc mặt nam tử khôi ngô kịch biến,
Không nhịn được gầm nhẹ ra, hắn biết rõ sau khi thôi động nhiên huyết bí pháp, lực lượng của mình phải kinh khủng như thế nào, ở đồng cấp, cơ hồ là tồn tại vô địch.
Thê nhưng, sát chiêu bực này, Sở Hành Vân lại có thể cản lại, điều này làm hắn không thể tin vào mắt.
-Hắn tiến vào thiên linh cảnh giời, đồng thời đề thăng tu vi lên thiên linh nhị trọng, nhưng khí lực quanh thân lại không hề thích ứng với dương cương lực, nhìn hắn bây giờ như không có việc gì, kì thực thân thể đã trọng thương.
Nam tử khôi ngô tự an ủi mình.
Hắn cao giọng rít gào, kim quang búa tạ không ngừng đánh ra, linh lực như biển, đem lực lượng đề thăng vài phần, muốn dùng khí lực mạnh mẽ ngăn chặn Sở Hành Vân.
Phốc!
Dưới áp lực, thân thể Sở Hành Vân lại run rẩy, phun ra một ngụm máu tươi.
Nhưng hắn vẫn không lùi bước, cánh tay phải bị tiên huyết nhuộm đỏ, quơ hắc động trọng kiếm nặng đến hai nghìn cân, nơi nó đi qua, hư không đều run rẩy, không khí hóa thành gợn sóng.
- Ta đường đường là người luyện thể, sao lại sợ hãi huyết nhục bị tổn thương.
Thấy Sở Hành Vân xuất thủ, khuôn mặt nam tử khôi ngô càng phát ra dữ tợn, trong lòng có loại cảm giác khinh thường.
-Vạn sơn chuy!
Nam tử khôi ngô nổi giận gầm lên một tiếng, linh lực cuồn cuộn dũng mãnh tiến vào kim quang búa tạ, trên thân búa ngưng tụ ra một tòa núi trăm trượng, núi cao đánh sợ, tỏa ra khí tức đáng sợ.
Rất hiển nhiên, bộ võ học này là dùng lực lượng thuần túy đánh bại địch.
Trong nháy mắt núi cao xuất hiện, tiếng khí bạo không ngừng vang lên liên tiếp, mang theo lực lượng hùng hậu, nghiền ép khoảng không, phủ xuống hắc động trọng kiếm.
Thình thịch!
Âm thanh kinh thiên động địa vang vọng, ở dưới cỗ lực lượng này thân thể Sở Hành Vân như bị xét đánh, sau đó bay ngược ra, hung hăng đập vào một ngọn núi, chỗ phía sau, vô số vết nứt hiện ra.
Nam tử khôi ngô đứng ở hư không.
Khóe miệng của hắn có một tia tiên huyết tỏa ra.
Một kích vừa rồi, tổn hao cực đại, may mà khí lực hắn kinh người, nhưng cũng bị phản phệ không nhỏ, giương mắt lên nhìn, nhìn về phía cách đó không xa, đã thấy chỗ bụi mờ cuồn cuộn, thân ảnh của Sở Hành Vân từ trong khe núi đi ra.
Lúc này, trên người của hắn, hiện đầy vết máu, tiên huyết không ngừng chảy ra, lắm hắn nhìn như huyết nhân vậy, một đôi con ngươi đen láy thâm thúy cũng bị nhuộm đỏ, lộ ra một tia lạnh giá, làm cho lông tóc dựng ngược.
- Lại còn không ngã xuống?
Ánh mắt nam tử khôi ngô lành lạnh, Sở Hành Vân bị thương nặng, nhưng trước sau vẫn có thể bò lên, giống như linh khôi vậy, không nhìn đau nhức, không sợ chết.
-Sở Hành Vân ta thành sanh nghìn năm, đánh vô số trận, ngươi là cái gì, mà cũng muốn đánh bại ta!
Sở Hành Vân để tiên huyết chảy xuống tùy ý trên người, thanh âm như kim châm, làm tâm thần nam tử khôi ngô đau đớn.
Hưu!
Nam tử khôi ngô vẫn nhìn chằm chằm Sở Hành Vân, thân hình lần thứ hai bạo dũng ra.
-Ta xem ngươi có thể chống đỡ trong bao lâu!
Hắn tự nhiên không để ý đến lời nói của Sở Hành Vân, hai tay mở ra, bỏ búa tạ xuống, song quyền nắm chặt, tản mát ra huyết quang, hạ thủ độc ác.
Sở Hành Vân cũng bỏ Hắc Động trọng kiếm thân hình lao về phía trước.
Ngay lập tức, hai người va chạm trên không trung.
Trong giây lát ngắn ngủi, hư không xung quanh họ, trải rộng hư ảnh linh lực.
Một người là thể tu thuần túy, một quyền một chưởng, lục lượng hùng hồn thất luyện.
Mà một người kia, trải qua nghìn năm, thông hiểu các loại võ học, ở giữa quyền trượng đều ẩn chứa kiếm khí phong duệ.
Va chạm như vậy, thân thể hai người họ đều hư hao nghiêm trọng, mùi tiên huyết cả người càng phát ra nồng nặc, giọt máu, từ trên người trượt xuống dưới, chiến đấu thôn thiên hám địa.
Lúc này nếu có người nhìn thấy, chắc chắn sẽ bị dọa sợ.
Hai người này xuất thủ, đều ẩn chứa lực lượng kinh khủng, xuất thủ như điện, sát nhân tức khắc, hầu như mỗi khắc đều có tiên huyết bắn ra.
Oanh!Oanh!
Hai người lần thứ hai va chạm mạnh, như sao băng rơi xuống dưới, những ngọn núi đều bị đụng nát hết, vết nứt tràn lan, đá bay tung tóe, khiến cho khu vực này trở nên hỗn loạn, bụi mù khắp nơi.
Dưới chỗ ngọn mũi vỡ, thân ảnh của nam thử khôi ngô hiện ra.
Lúc này, hắn chật vật dì thường, quần áo chấn vỡ từ lâu, lộ ra da thịt cứng rắn như thép, nhưng vết máu phía trên, gay mắt dị thường, một chút vết thương trong đó hầu như xuyên qua ngực, thấu xương cốt.
-Lạc Vân này, rốt cục là thần thánh phương nào, rõ ràng là kiếm tu, lại có khí lực kinh người như vậy, sớm biết người này yêu nghiệt như vậy, dù có bao nhiêu thù lao cũng không đối địch với hắn.
Nam tử khôi ngô phun ra một ngụm máu, có chút hối hận.
Trước đây, hắn không thèm quan tâm Sở Hành Vân, nghĩ có thể dễ dàng trụ diệt.
Hiện tại phải thảm chiến như vậy.
Từ lúc thành danh đến nay, đây là lần đâu tiên hắn, gặp đôi thủ khó dây như vậy.
Càng làm hắn bất đắc dĩ, tu vi của đối phương chỉ là thiên linh nhị trọng, chênh lệch cực lớn với hắn, khó có thể tưởng tượng được là đối phương có thể chống đỡ được.
Cách cách!
Đúng lúc này, trong phế tích phía trước truyền đến một tiếng trầm ấm.
Tâm trạng nam tử khôi ngô run lên, giương mắt nhìn lại, đã thấy Sở Hành Vân chậm rãi bước ra ngoài.
So sánh với hắn, Sở Hành Vân càng chật vật, toàn thân nhiễm tiên huyết không nói, cánh tay phải của hắn cơ hồ bị rụng ra, tiên huyết chảy ra như nước, nhuộm đỏ cả mảng đất.
Sở Hành Vân vẫn đứng thẳng lưng như trước, như một thanh kiếm lăng thiên, đôi mắt đen kịt nhìn nam tử khôi ngô, ẩn chứa kiếm ý phong duệ, để nam tử khôi ngô cảm giác da thịt mát lạnh.
-Người điên, ngươi tuyệt đối là người điên.
Hô hấp của nam tử khôi ngô trở nên dồn dập.
Bị thương nặng như vậy, nếu là thường nhân đã sớm không chịu nổi, nhưng Sở Hành Vân lại đứng lên, hơn nữa chiến ý trong mắt càng bùng phát.
Tuy nói nam tử khôi ngô trời sinh tính tình hung ác, như khi hắn nhìn thấy vẫn uể oải vô lực.
-Một khắc đồng hồ.
Lúc này Sở Hành Vân mỏe miệng nói ra một câu.
Bờ môi của hắn nhuộm đầy tiên huyết, làm nam tử khôi ngô nhìn thấy mà giật mình, càng hiện lên vẻ kinh nghi, không dõ câu nói của Sở Hành Vân.
Sở Hành Vân mở miệng lần nữa.
Hắn nói:
- nhiên huyết bí pháp ngươi năm giũ không cao minh, lấy máu làm nguồn gốc, lấy khi lực của ngươi chỉ duy trì được một khắc đồng hồ nữa.