Trận chiến này, hắn nhất định phải chiến thắng Bách Lý Cuồng Sinh, lấy hư âm huyền thảo.
Chỉ có như vậy, mới có thể chữa trị võ linh cửu tinh thủy tiên, để Lạc Lan tỉnh dạy!
-Ý tốt của chư vị, ta xin nhận.
Rốt cục Sở Hành Vân cũng ra.
Chỉ thấy hắn quét mắt nhìn mọi người, chậm rãi nói:
-Đối với việc quyết chiến, trong lòng ra hiểu rõ, xin mọi ngời về đi.
Lời này vừa hết, Sở Hành Vân xoay người, hương phía mật thất tu luyện đi đến, để lại bóng lưng dần dần tiêu thất trong đêm.
Mọi người nhìn phía trước, vùng lông mày nhíu lên.
Nếu là đối mặt với võ giả tầm thường, cho dù tu vi của đối phương có là thiên linh ngũ trọng cảnh, lấy thiên phú và thực lực của Sở Hành Vân, đều dễ dàng hơn.
Nhưng lần này, người hắn đối mặt, là thiên tài đệ nhất Vạn kiếm các.
Trận chiến này, rất gian nan, tất cả mọi người đều cảm nhận được, đồng thời, bọn họ cũng lần đầu tiên thấy Sở Hành Vân toát ra thần thái khổ não, có thể thấy được áp lực to lớn của hắn.
-Điều chúng ta có thể làm, chính là tin tưởng Lạc Vân.
Vân Trường Thanh thở dài một hơi, làm cho mọi người gật đầu, trầm mặt không nói, thối lui ra khỏi phòng khách, không ở đây quấy rối.
Lúc bọn họ rời khỏi ngọn núi, ở đình viện vl, lại nghênh đón Tần Thu Mạc cùng Thường Xích Tiêu.
Tâm tình hai người này vô cùng tốt, trên mặt đầy ý cười, lúc nói chuyện với nhau, bộc phát ra tiếng cười to, nhưng biểu tình Bách Lý Cuồng Sinh vẫn bình tĩnh như trước, đạm bạc làm cho người ta kinh sợ.
-Nửa ngày ngắn ngủi, việc khiêu chiến, truyền khắp mười tám hoàng triều, việc này, chắc là do các ngươi động tay động chân đi?
Bách Lý Cuồng Sinh mở miệng nói, hai tròng mắt nhìn thẳng Thường Xích Tiêu.
Hắn và Sở Hành Vân, được xưng là song kiêu kiếm các, nhất cử nhất động, đều có vô số người chú mục.
Việc hai người khiêu chiến, mới ra miệng, tự nhiên sẽ truyền khắp Vạn kiếm các, điểm ấy không thể nghi ngờ, nhưng nếu muốn truyền khắp mười tám hoàng triều, không thể trong một ngày.
Nhưng kết quả, chỉ qua nửa ngày, mười ta hoàng triều đều biết được việc này, làm vô số người tạo thành nhóm, đi tới Vạn kiếm các, muốn chính mắt thấy trận chiến này.
Tốc độ như vậy, không khỏi có chút quỷ dị, làm Bách Lý Cuồng Sinh nghi ngờ.
-Đó là tự nhiên!
Thường Xích Tiêu ngồi xuống, có chút đắc ý nói:
-trọng yếu nhất của kế này, là mượn áp lực dư luận, phá hủy lòng tin của Lạc Vân, ta là người chấp chưởng nội vụ nhất mạch, từ đâu đã có ám tử ở mười tám hoàng triều, chỉ cần một câu truyền âm, bất luận việc gì, đều có thể lập tức tới.
-Hiện tại, ta còn chưa phơi bày toàn bộ cục diện, đợi ba ngày sau, các võ giả đến Vạn kiếm các, sẽ càng nhiều, chỉ cần Lạc Vân bại, chỉ cần lời của đám đông, đều có thể đẩy hắn xuống vực.
Trong lời nói, Thường Xích Tiêu lộ ra nụ cười dữ tợn trên mặt.
Áp lực dư luận, vô ảnh, vô hình, hơn nữa khó tìm tung tích.
Nhưng sự tồn tại của nó, lại có thể phá hủy tự tin của người khác, khiến cho họ khó có thể tỉnh lại, thậm, chí có thời gian, dư luận, còn muốn sắc bén hơn, có thể giết người vô hình.
Thường Xích Tiêu bố trí trong kế hoạch, điểm ấy là trọng yếu nhất.
Bách Lý Cuồng Sinh khẽ gật đầu, lập tức vừa nói vừa di chuyền, tiếp tục hỏi:
-Hư âm huyển thảo, sao các ngươi lại biết được là vật Sở Hành Vân cần thiết?
Hư âm huyền thảo trong tay Bách Lý Cuồng Sinh, là của Tần Thu Mạc đưa cho.
Lấy Hư âm huyền thảo làm tiền đặt cuộc, mượn chỗ này bức Sở Hành Vân tiếp chiến, cũng là chủ ý Tần Thu Mạc, Bách Lý Cuồng Sinh chỉ từng bước chấp hành, cũng không biết tin twusc.
-Có thể thấy Cuồng Sinh kiếm chủ có chỗ không biết, linh dược lư, vốn là ta quản lý.
Tần Thu Mạc đắc ý cười.
Hắn nhấm nháp trà, chậm rãi nói:
-Lạc Vân có đặc quyền, có thể tùy ý ngắt lấy linh tài trong linh dược lư, vì vậy, ta đã sớm phái người giám thị Lạc Vân, một khi hắn tiến nhập linh dược lư, thì lợi dụng linh trận truy tung, tập trung hắn hướng đi.
-Chỉ cần linh tài Lạc Vân bắt đầu ngắt lấy, ta sẽ âm thầm theo dõi, sớm một bước đoán được, chỉ cần loại linh tài nào, sẽ lợi dụng linh trận phong tỏa khu vực đấy, đến lúc đó, ta sẽ lợi dụng điểm ấy, tới bức Sở Hành Vân.
Trong linh dược lư, khắp nơi trải dài linh trận.
Nhưng linh trận này tồn tại, vì thủ hộ linh dược lư, chỉ có linh dược lư xuất hiện sự cố, mới có thể khởi động, điểm ấy, môn quy có viết rõ ràng.
Nhưng mà, Tần Thu Mạc vì hoàn thành mục đính, hoàn toàn không nhìn môn quy, thậm chí âm thầm mở ra linh trận, tới phong tỏa linh tài, lấy nó bức bách Sở Hành Vân.
Dừng lại một lát, Tần Thu Mạc bổ sung một câu:
-Kỳ thực, mặc dù Lạc Vân không tiến nhập linh dược lư, chúng ta cũng có biện pháp làm được, phải biết rằng, nội vụ nhất mạch, vốn là quản lý công việc lớn bé Vạn kiếm các, chỉ cần hắn còn đang đang trong vck, chúng ta có thể âm thầm động tay chân.
Nghe nói như thế, Bách Lý Cuồng Sinh cười lạnh một tiếng, nói:
-Chức quyền kiếm chủ, phải dùng quản lý Vạn kiếm các, giữ gìn Vạn kiếm các bình yên, nhưng ở trong tay hai người các ngươi, lại trở thành tư quyền, mọi thứ, đều vì mình.
-Hành động của các ngươi, thật làm ta mở rộng tầm mắt!
Nghe vậy, sắc mặt của Tần Thu Mạc có chút biến hóa, không đợi hắn mở miệng phản bác, Thường Xích Tiêu lại cười nhẹ một tiếng:
-Sở dĩ chúng ta lạm dụng chức quyền, mục đích cũng vì giúp Cuồng Sinh kiếm chủ.
-Chỉ cần Cuồng Sinh kiếm chủ đánh bại Lạc Vân, ghế Các chủ, ngoài ngươi ra không còn ai khác, mà nội vụ nhất mạch chúng ta, cũng có thể mượn việc này, loại bỏ cừu nhân, hợp tác giữa ta và ngươi, đôi bên đều có lợi, về phần lạm dụng chức quyền hay không, căn bản ngươi không cần lo lắng.
-Lời ấy có lý!
Tần Thu Mạc cười ha ha một tiếng, quay nhìn Bách Lý Cuồng Sinh nói:
-Cuồng Sinh kiếm chủ, chỉ quan tâm tu luyện, chưa quan tâm tới quyền lực, nhưng ngươi có thể yên tâm, tương lai ngươi thừa kế các chủ vị, nội vụ nhất mạch chúng ta, sẽ toàn lực phụ tá, tuyệt không nhị tâm.
-ta đây ta ơn hảo ý của hai vị.
Bách Lý Cuồng Sinh nở nụ cười, nhưng vẫn là cười nhạt.
Hắn đem ánh mắt của mình nhìn lên hai người, mở miệng nói:
-Hiện tại, thời gian không còn sớm, nếu như hai vị không có việc gì khác, ta liền không thể tiếp hai vị nữa, mời hai vị về.
Dứt lời, Bách Lý Cuồng Sinh trực tiếp đứng lên, cũng không quay đầu lại, ly khai đình viện.
Thấy một màn này, sắc mặt Tần Thu Mạc tức giận, quay nhìn Thường Xích Tiêu, truyền âm nói:
-nói đến phân nhượng này rồi, hắn vẫn cao ngạo như vậy, nếu không phải địa vị sánh ngang Lạc Vân, ta tuyệt đối không ăn nói khép nép như vậy!
-Tuổi trẻ khí thịnh mà thôi, chớ để trong lòng.
Thường Xích Tiêu khoát tay áo, hắn không để ý lần này, trả lời:
-Mục đích cuối cùng của ta và ngươi, là loại bỏ Lạc Vân, chỉ cần có thể đạt đến mục đích, hết thảy mọi thứ, đều có thể chịu được.
-Huống chi, sau khi trải qua việc này, mối quan hệ của chúng ta với Bách Lý Cuồng Sinh, càng trở nên chặt chẽ, đây cũng là việc ta có thể tăng lên địa vị.
Nghe được câu nói sau cùng, sự tức giận của Tần Thu Mạc dần dần dịu xuống.
Hai người đối diện, cũng không có đợi lâu, hầu như thân hình lóe lên đồng thời, ly khai khỏi ngọn núi của Bách Lý Cuồng Sinh.
Giờ khắc này, kế hoạch của bọn họ, đã thành công hơn phân nửa.
Việc cần làm, là tại thế.
Cần phải để trận đánh này, càng hấp dẫn nhiều ánh mắt của mọi người, mọi người tề tụ vạn kiếm sơn!