Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 549: Bí mật bảo khố

Chương 549: Bí mật bảo khố

Có kinh nghiệm vừa rồi, tốc độ cướp đoạt của Sở Hành Vân càng nhanh.

Thời gian mấy khắc, tài nguyện trọng địa Vạn kiếm các, đều bị Sở Hành Vân lấy một lượt, phàm là vật trân quý, đều không có ngoại lê, đều bị nhét vào trong luân hồi thạch.

Những thứ này, không người biết, càng không người phát hiện, tất cả đều biến mất.

-Tài nguyên trọng địa của Vạn kiếm các, đã bị ta cướp đoạt, kế tiếp là đi đến huyền kiếm cốc.

Sở Hành Vân tiến nhâp vào trạng thái hắc ẩn, không ngừng lao về phía trước.

Đối với huyền kiếm cốc, hắn không xa lạ gì.

Trước đấy, trước lúc đăng thiên kiếm hội bắt đầu, huyền kiếm cốc mở ra, vô số đệ tử Vạn kiếm các tiến nhập vào trong đó, dựa vào kiếm áp vô tận, để kích thích tiềm năng, đột phá tu vi.

Khi đó, Sở Hành Vân cũng tiến nhập huyền kiếm cốc, đồng thời đi tới chỗ sâu nhất.

ở khắc đó, hắn phát hiện chỗ sâu nhất huyền kiếm cốc, tựa hồ có dị dạng, cảm giác một chỗ địa vực này, không phải là cuối cùng, còn một nơi bí mật khác.

Vì điểm này, Sở Hành Vân lợi dụng đặc quyền, tiến nhập huyền kiếm cốc, đồng thời âm thầm điều tra.

Tiếc là, hắc có thể xác định, huyền kiếm cốc không phải là cửa vào kiếm mộ, nơi đó có một tòa kiếm trận bí ẩn, không chỉ có thể trấn thủ cả huyền kiếm cốc, còn có thể tránh né tất cả tra xét.

May là Sở Hành Vân có nghiên cứu với kiếm trận, đồng thời còn có ngọc bài màu đen, lúc này mới phát hiện kiếm trận tồn tại.

Bất quá, khi đó hắn cũng không tiến vào.

Hắn thấy, một tòa kiếm trận tồn tại bí ẩn như vậy, nhất định có lý do đặc biết, bằng không, Phạm Vô Kiếp đã sớm mang kiếm trận bí ẩn này nói cho hắn.

Cho nến, Sở Hành Vân giả không hiểu, để tránh rút dây động rừng.

-Càng là bí ẩn, đã nói lên đây là bí mật của Vạn kiếm các!

Sở Hành Vân thầm nói trong lòng, lấy một loại tốc độ cực nhanh hạ xuống bên trong huyền kiếm cốc.

Lúc này, huyền kiếm cốc ở trạng thái phong bế, toàn bộ không gian có vẻ trống trải, Sở Hành Vân không có lãng phí thời gian, hắn đi thẳng tới chỗ sâu nhất.

Ông!

Bàn tay đặt ở vách núi, một tiếng ông minh lập tức truyền ra, vách đá trước mặt vặn vẹo lộ ra một tòa kiếm trận nguy nga.

Đôi mắt Sở Hành Vân ngưng lại, toát ra thần quang phong duệ.

Trong khoảnh khắc, ở tầm mắt của hắn, xuất hiện một mảnh đá lởm chởm, chỗ vách núi, có một cánh cổng bằng đồng, hắn có thể cảm giác được khí tức cổ xưa.

Hưu!

Giữa lúc Sở Hành Vân muốn nhìn kỹ một lúc, vách đá lởm chởm từ từ tiêu thất, cả tòa kiếm trận phát ra một cỗ trở lực, hạ xuống trên người Sở Hành Vân, tuy không có sát thương, lại làm cho hán không thể tới gần nửa bước.

-Nơi này quả nhiên không bình thường, thậm, chí cả ngọc bài màu đen đều không thể đi qua, xem ra trong Vạn kiếm các, người có thể vào đây chỉ có Phạm Vô Kiếp mà thôi.

Sở Hành Vân cũng không cảm thấy hờn giận, trái lại lộ ra vẻ hưng phấn.

Chỉ thấy hắn thôi động vạn tượng giáp tay, cánh tay phải đưa ra, nắm hắc động trọng kiếm thật chặt.

-Dẫn lực!

Sở Hành Vân giơ hắc động trọng kiếm lên, đột nhiên ở giữa, có dẫn lực vô hình vô ảnh đi ra, trực tiếp tác dụng lên kiếm trận, làm các mắt trận chậm dãi tẽ ra.

Kiếm trận, lấy kiếm là mắt trận, lúc chạm tới sẽ phát ra sát thương kinh khủng.

Một tòa kiếm trận trước mắt này, càng như vậy.

Nhưng Sở Hành Vân có hắc đọng trọng kiếm, có dẫn lực, có thể dễ dàng tách mắt trận, mắt trận bí tách ra, cỗ trợ lực cũng theo đó mà tiêu thất, không ngăn cản cước bộ của hắn nữa.

Nhưng chỉ cái này thôi?

vậy, Sở Hành Vân phá vỡ kiếm trận dễ dàng quá, đứng trước cửa vào.

Ê a!

Cánh cổng từ từ mở ra.

In vào sâu trong mắt Sở Hành Vân, là một phiến không gian rộng lớn, bên trong có vô số mộc quý, bãi đá, rương ngọc, khố phòng, còn có mùi thuốc nồng hậu.

-Nơi này là tài nguyên.

Sở Hành Vân nghĩ một chút, chỗ thủ khố này, cư nhiên có vô số tài nguyên, hơn nữa, chủng loại rất phức tạp, cũng không nghiêm ngặt như bách khí điện.

Trọng yếu hơn là, tài nguyên tu luyện nơi này, rất hiếm thấy, giá trị không thua kém linh tài cấp năm!

Sở Hành Vân liền thấy, ở nơi kia, có một bãi đá, trên thạch đài, có chín mai linh tinh, bên trong còn có đan dược.

-Bách chiến long hổ đan!

Tròng mắt Sở Hành Vân xẹt qua đạo tinh mang.

Bách chiến long hổ đan, đứng hàng thất cấp, sau khi ăn vào, có thể kích phát tiềm năng thân thể võ giả, khiến cho hắn bộc phát ra sức chiến đầu cường hãn, bách chiến không tha, bách chiến không ngớt.

Hơn nữa, tác dụng phụ của viên thuốc này rất nhỏ, chỉ cần nghỉ ngơi chốc lát, có thể khôi phụ choàn toàn, là đan dược cực kỳ chân quý.

-Nếu như ta đoán không sai, bảo khố bí mật này, chắc là khố phòng chiến lược của Vạn kiếm các, vật bên tỏng đều là vì chiến đấu chuẩn bị, khó trách lệnh bài màu đen không thể đi vào.

Linh dược lư, kiếm tháp cùng bách khí điện… những trọng địa này, mặc dù có tài nguyên vô cùng, nhưng chỉ cần giao nộp đầy đủ cống hiến, bất luận kẻ nào cũng có thể lấy.

Nhưng chỗ thủ khố này, lại bất đồng.

Là khố phòng chiến tranh, chỉ khi có chiến tranh bạo phát, mới có thể mở ra, vật cất giữ bên trong đều là hiếm lạ, có thể đối với thực lực có tác dụng cực lớn.

Chín mai bách chiến long hổ đan này, là ví dụ tốt nhất, ở bách khí điện không thể có viên thuốc này.

Suy nghĩ đến điểm này, trong lòng Sở Hành Vân mừng rỡ, bàn tay vung lên, đem chín mai đan dược này thu vào, sau đó tiếp tục đại kế cướp đoạt.

Hắn cũng không nương tay, trước thu một rương đan dược, sau đó rời tới hơn mười rương trên bàn, sau đó đến thạch tài, linh tài, ngay cả linh thạch cũng không tha.

-Từ những tư nguyên này phán đoán, chỗ bảo khố này cất dấu, có thể so với chỗ ta cướp đoạt lúc trước còn lớn hơn một baajch.

Sở Hành Vân càng cướp đoạt càng vui mừng.

Chuyến này, hắn đã thực sự cướp cả tòa Vạn kiếm các!

-Một chỗ, hắn để khí cụ!

Lúc Sở Hành Vân rời đi bảo khó, nơi đó có vô số bãi đá, mỗi một tòa đều tản ra sương mù trắng, khí thế lớn, trấn áp hư không.

Hắn đến gần bãi đá, quét mắt qua một cái, trên thạch đài, có một thanh trường kiếm, thân kiếm dày, có ánh sáng ngọc toát ra, chỉ cỗ kiếm quang này, còn ấn chứa khí tức bén nhọn.

-Vương khí một văn?

Ánh mắt Sở Hành Vân hơi ngưng, thanh trường kiếm này, là vương khí, nhưng chỉ là vương khí một văn.

Phải biết rằng nơi đây là bảo khố chiến tranh, cả Vạn kiếm các chỉ có Phạm Vô Kiếp có khả năng ra vào.

Nhưng, là nơi trọng yêu như thế, cư nhiên lại có vương khí một văn, điều có có chút không hợp tình hợp ý.

Mang theo nghi hoặc như vậy, Sở Hành Vân nhìn lại.

Tiếp theo một cái chớp mắt, ánh mắt của hắn hoàn toàn ngưng lại.

Chỉ thấy vô số bãi đá phía trước, là trưng bày trường kiếm hàn quang, đều là vương khí một văn, ngay cả kiếm áp, cũng tương tự, thậm chí có thể nói là hoàn toàn tương đồng!

Team: vạn yên chi sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch